Chương 160: Ngụy Băng Khanh, đến!
Bên trong một gian phòng bố cục ấm áp, Triệu Nhã Nam mặc một bộ áo cưới màu trắng ngồi tại trên đùi Mã Chí Cường, mặc cho Mã Chí Cường đưa tay sờ nắn khắp người nàng.
Hai người ở cùng nhau thời gian dài như vậy, Triệu Nhã Nam cũng đã mặc rất nhiều loại đồ.
Y tá, nữ tiếp viên hàng không, áo dài, OL, đồng phục cảnh sát, thậm chí ngay cả quần áo tù, nhân viên quét dọn cũng đã thử, duy chỉ có áo cưới là chưa mặc.
Nhìn thấy Triệu Nhã Nam mặc áo cưới, sắc tâm của Mã Chí Cường liền nổi lên, hận không thể lập tức giải quyết Triệu Nhã Nam tại chỗ.
"Hô."
Mã Chí Cường hung hăng xoa nắn bầu ngực Triệu Nhã Nam mấy cái, phun ra một ngụm trọc khí rồi đè xuống xao động trong lòng.
Triệu Nhã Nam nhìn ra Mã Chí Cường đang nổi lên dục vọng với nàng, nhất thời trong lòng vô cùng đắc ý.
Nữ nhân a, lúc nào cũng cần sử dụng chút thủ đoạn mới có thể vững vàng buộc chặt nam nhân tại bên cạnh mình.
Nàng ở cùng với Mã Chí Cường ba năm, còn có thể làm Mã Chí Cường mê luyến như thế, từ điểm này có thể thấy được thủ đoạn của nàng rất mạnh.
"Chẳng mấy chốc sẽ nhìn thấy Lý Phong, ngươi có ý nghĩ gì không?" Mã Chí Cường ra vẻ thâm ý sâu sắc hỏi một câu.
"Có thể có ý kiến gì chứ, người dưng mà thôi." Triệu Nhã Nam khẽ vén tóc, ngữ khí lạnh nhạt.
Tại thời điểm Osvili phá sản, Lý Phong đã mất đi toàn bộ giá trị đối với nàng.
Một nữ nhân xinh đẹp, nếu như không sử dụng bề ngoài đổi lấy tương lai tươi đẹp vậy chẳng phải là có lỗi với bộ dạng do cha mẹ ban tặng?
"Có ý tưởng cũng vô dụng, ngươi đã là nữ nhân của ta, cả một đời này đều như vậy!"
Mã Chí Cường bá đạo hôn lên bờ môi đỏ của Triệu Nhã Nam.
"A. . ."
Triệu Nhã Nam phát ra một tiếng kêu duyên dáng, hai mắt nhắm lại.
Ngay tại thời điểm hai người củi khô lửa mạnh, tiếng đập cửa đột nhiên vang lên.
Hai người vội vàng tách ra, chỉnh lý tốt y phục rồi nói: "Mời vào."
Sau khi đám người Vu Kiệt lần lượt đi vào, tâm tình của Mã Chí Cường cũng biến thành ngày càng khẩn trương.
Ba năm, nam nhân đã từng đè đầu hắn sít sao, nam nhân từng bị hắn cướp bạn gái sắp xuất hiện!
Triệu Nhã Nam miệng nói không thèm để ý, nhưng trong lòng vẫn có chút khẩn trương.
Nàng phản bội Lý Phong, ba năm sau gặp lại vào đúng hôn lễ của mình, cảm giác này. . . Rất kích thích!
Trong cái nhìn chăm chú của hai người, Lý Phong xuất hiện tại cửa.
"A, Mã Tử, mấy năm không gặp ngươi lại biến dạng a."
"Nhã Nam, tư thái của ngươi vẫn tốt như trước, không uổng công ngày xưa đêm nào ta cũng phải tiêu tốn mấy trăm triệu tinh binh trên người ngươi."
Lý Phong quét mắt nhìn lướt qua hai người, lộ vẻ ý vị sâu xa nói.
". . ."
Đám người Vu Kiệt nhất thời há to mồm, mặt lộ vẻ chấn kinh!
Con mẹ nó con mẹ nó con mẹ nó!
Lý Phong quá mạnh, vừa tiến vào đã mắng Mã Chí Cường xấu, còn ám chỉ trước kia mỗi đêm đều hung hăng cưỡi Triệu Nhã Nam.
Lý Phong hoàn toàn là đến gây sự!
Sắc mặt Mã Chí Cường nhất thời biến thành lạnh lẽo!
Cố ý đến gây chuyện sao?
Được, ngươi trâu bò, nhưng lão tử càng trâu bò hơn!
Đợi tới khi hôn lễ kết thúc, lão tử làm ngươi đi không ra nổi Lam Đảo!
Triệu Nhã Nam hơi biến sắc, tiếp theo trong mắt lộ ra vẻ trào phúng không chút nào che giấu.
Lấy chuyện trước kia kích thích nàng cùng Mã Chí Cường? Mã Chí Cường căn bản không thèm để ý có được không!
Không chỉ không thèm để ý, Mã Chí Cường còn luôn luôn hỏi hắn so sánh với Lý Phong người nào càng lợi hại hơn.
Khi nàng trái lương tâm nói Mã Chí Cường càng lợi hại hơn, Mã Chí Cường liền càng hưng phấn hung hăng. . . So với uống thuốc kích dục còn kinh hơn!
"Lý Phong, ba năm không gặp miệng lưỡi ngươi vẫn hèn như vậy a."
Mã Chí Cường móc ra một hộp Hoàng Hạc Lâu phát một vòng, duy chỉ không đưa cho Lý Phong.
(hình như là thuốc lá)
"Vẫn được, thậm chí còn có chút tiến bộ."
Lý Phong tùy tiện tìm một chỗ ngồi xuống, móc ra một hộp thuốc, bật lửa nhả khói.
"Nào chỉ là có chút tiến bộ a, Lý Phong hiện tại trâu bò đại phát rồi."
"Các ngươi còn không biết a? Lý Phong hiện tại là trợ lý cùng bảo tiêu của tổng giám đốc tập đoàn Vị Lai Ngụy Băng Khanh, còn trọng kiến lại Osvili."
Vu Kiệt cười ha ha một tiếng, dùng ngữ khí như kể chuyện cười nói lại những lời lúc nãy của Lý Phong.
Nghe xong, Mã Chí Cường cùng Triệu Nhã Nam đều ngây người, tiếp theo. . .
"Ha ha ha "
Hai người đều không kiêng nể gì cả cười ha hả.
Lý Phong là trợ lý kiêm bảo tiêu của Ngụy Băng Khanh thì tạm thời không cần đề cập tới, Đồng nhan thủy bán đấu giá khởi đầu là 10 triệu cũng đã là chuyện buồn cười nhất đời này bọn họ từng nghe!
"Thật sự buồn cười như vậy sao?" Lý Phong phun ra một hơi thuốc, ra vẻ nghiền ngẫm hỏi.
"Quả thực là quá buồn cười, nghe lời này của ngươi chắc ta phải cười cả một năm a!"
Mã Chí Cường thậm chí còn cười chảy nước mắt, trào phúng nói.
"Lý Phong, ngươi cho rằng ngươi nói như vậy thì ta sẽ hối hận vì lựa chọn lúc trước? Ai, ngươi quá ngây thơ."
Triệu Nhã Nam lắc đầu cười một tiếng, đứng dậy chỉ vào Vu Kiệt nói: "Bạn cùng phòng Vu Kiệt của ngươi, bây giờ đang làm giám đốc một công ty chứng khoán, dù là làm thuê nhưng lương một năm cũng là 200 ngàn."
Vu Kiệt nhìn Lý Phong rụt rè cười một tiếng, trong mắt lại không chút che giấu vẻ kiêu ngạo.
"Lý Minh thi đậu nhân viên công chức, bây giờ đang đi làm ở cục thuế vụ, tiền đồ rộng mở."
Lý Minh ho khan vài tiếng, đắc ý gật đầu với Lý Phong.
"Cao Phong, tiến vào một trường cao trung dạy học, Quách An mở một công ty, bây giờ đã bắt đầu có lợi nhuận, lợi nhuận dự tính vượt qua 500 ngàn một năm."
Cao Phong thở dài, vẻ mặt bên ngoài là xấu hỏ kém cỏi, nhưng người sáng suốt đều có thể nhìn ra nội tâm hắn đầy thỏa mãn cùng đắc ý.
Còn Quách An, càng là liên tục khoát tay, nói "Làm ăn nhỏ mà thôi, không cách nào sánh với Chí Cường được".
"Đan Đan cùng Lưu Tuyết thì không cần nói, các nàng đều là đại mỹ nữ, có thể dễ dàng tìm một phú nhị đại kết hôn, nửa đời sau áo cơm không lo."
Triệu Nhã Nam chỉ vào từng người, sau cùng mới nhìn Lý Phong hỏi: "Còn ngươi thì sao? Ngươi chỉ là một nhân viên bán hàng quèn của một công ty quảng cáo, tiền lương chỉ hơn một vạn 1 tháng."
"Đó là một tháng trước." Lý Phong nhíu mày nói.
"Đúng, một tháng trước." Triệu Nhã Nam lộ vẻ thất vọng xen lẫn xem thường, khẽ thở dài: "Một tháng sau ngươi lập tức lắc mình trở thành trợ lý cùng bảo tiêu của một CE0 tập đoàn giá trị trăm tỷ, đồng thời còn mở công ty riêng?"
"Không sai, vừa rồi Vu Kiệt đã giới thiệu một lần." Lý Phong búng ngón tay, bụi thuốc lá rơi đầy đất.
Triệu Nhã Nam cười ra tiếng: "Ha ha, đừng cho là chúng ta không nhìn ra tiểu tâm tư của ngươi, ngươi chỉ là muốn ta hối hận, cho nên mới biên soạn mấy lời nói láo này!"
"Khụ khụ, nghe ra mà không nói toạc chuyện xấu mới là bạn tốt." Vu Kiệt nháy mắt ra hiệu nói.
"Nhã Nam, hôm nay là đại hôn của ngươi cùng Chí Cường, loại sự tình này coi như chuyện cười nghe qua là được rồi, làm gì phải coi là thật?" Quách An cũng khuyên nhủ.
Người khác cũng đều cười cười thuyết phục Triệu Nhã Nam, trong mắt không che giấu vẻ khinh miệt cùng đùa cợt Lý Phong chút nào.
"Ta đương nhiên sẽ không coi là thật, chỉ là cảm thấy rất buồn cười."
Triệu Nhã Nam cảm thấy lúc trước mình thật sự là mắt mù, vậy mà nhìn trúng Lý Phong, còn bị Lý Phong chơi nhiều lần như vậy.
"Lý Phong, ta thật sự không hối hận vì đã gả cho Chí Cường, ngươi thấy những khách quý đến đây chưa? Họ đều là nhân vật nổi tiếng!"
"Đợi chút nữa kết hôn, sẽ có MC hot nhất đài truyền hình Lam Đảo tới dẫn chương trình, ca sĩ đạt hạng ba cuộc thi Giọng hát Trung Quốc năm ngoái hát bài 《 Marry Me Today 》để trợ hứng ."
"Nếu như ta lúc trước lựa chọn ngươi, ngươi có thể làm được những điều này sao?"
"Ta khuyên ngươi bình tâm lại, đừng táo bạo như vậy, tìm một nữ hài tử bình thường kết hôn sinh con, như vậy không phải cũng thật tốt sao?"
Nói xong những lời này, Triệu Nhã Nam một lần nữa đi đến bên cạnh Mã Chí Cường ngồi xuống.
"Trời ạ, hôn lễ này thật là lãng mạn ~ "
"Thật hâm mộ ngươi a Nhã Nam, nếu sau này ta cũng có hôn lễ như vậy thì nhân sinh không còn gì đáng tiếc."
Trương Đan Đan cùng Lưu Tuyết đều lộ vẻ mặt hâm mộ.
"Lý Phong, ngươi đã không phải là công tử 10 tỷ trước kia, hiện tại ngươi cùng ta tựa như là khất cái so sánh với hoàng tử, khác biệt như ngày và đêm!"
Mã Chí Cường ôm lấy Triệu Nhã Nam hôn một cái, nói tiếp: "Hiểu rõ hiện thực đi, Lý Phong!"
Đám người Vu Kiệt đều nhìn về phía Lý Phong bằng vẻ thương hại, ý khinh miệt trào phúng ngày càng đậm.
Lý Phong chỉ là lắc đầu cười một tiếng, cũng không giải thích cái gì.
Bọn họ đã không tin, vậy lát nữa liền làm bọn họ phải kinh ngạc rớt cả cằm xuống.
Đúng lúc này, Mã Kiên Minh đẩy cửa bước vào, ngay phía sau, một nữ tử mặc lễ phục màu đỏ đi tới.
Chính là Ngụy Băng Khanh!