Virtus's Reader
Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần

Chương 211: CHƯƠNG 211. XIN LỖI HỮU DỤNG LỜI NÓI, CÒN MUỐN QUYỀN ĐẦU LÀM GÌ?

Chương 174: Xin lỗi hữu dụng lời nói, còn muốn quyền đầu làm gì?

Miêu Thanh Thanh hiện tại cảm giác giống như bị người ta liên tục tát vào mặt, hai má nóng bừng lên.

Tuy rằng không đau, lại làm cho nàng xấu hổ vô cùng!

Nữ nhân bị nàng coi là fan kia, thế mà là tổng giám đốc tập đoàn Vị Lai?

Nói một câu không dễ nghe, ở trong mắt một số phú hào, nữ ngôi sao như các nàng chỉ như mấy con diễn viên phim JAV, đồ chơi, công cụ kiếm tiền!

Nàng tuy là ngôi sao hạng nhất, nhưng về mặt địa vị cũng vô pháp so sánh với một tổng giám đốc tập đoàn 100 tỷ!

Nếu như Ngụy Băng Khanh là một nam nhân, mà nàng lại may mắn gả cho Ngụy Băng Khanh, truyền thông lập tức sẽ viết một bài báo tiêu đề là "Miêu Thanh Thanh gả vào nhà hào môn" !

Vừa nghĩ tới buổi chiều ở trong trụ sở công an nàng tỏ vẻ cao cao tại thượng trước mặt Ngụy Băng Khanh, Miêu Thanh Thanh liền hận không thể tìm một cái khe nứt để chui vào!

Mà lúc này Hứa Mạn cũng phát giác được điểm không thích hợp, sự tình hình như không phải như nàng tưởng tượng mà là có ẩn tình khác?

Lý Phong nhìn ra nghi hoặc của Hứa Mạn, không khỏi đùa cợt nói: "Ngụy tổng công việc bề bộn, sau khi xuống máy bay lấy điện thoại di động ra xem có tin tức trọng yếu được nhắn tới từ công ty không, lại bị người nào đó coi là fan cuồng chụp trộm ảnh mình."

"Không chỉ như thế, bảo tiêu của nàng ta còn muốn trực tiếp cướp lấy điện thoại của Ngụy tổng, nếu không phải ta cũng ở đó, chỉ sợ Ngụy tổng đã bị kẻ đó đả thương."

"Chỉ bởi vì điện thoại đúng lúc chĩa về phía ngươi, ngươi liền cho rằng người khác đang chụp trộm ngươi? Ta chưa từng thấy nữ nhân nào tự luyến như thế."

Lý Phong lắc đầu, lộ vẻ mặt đùa cợt.

Nhất thời, săc mặt Miêu Thanh Thanh tựa như mở phường nhuộm, lúc trắng lúc đỏ.

Sau khi biết rõ chân tướng Hứa Mạn lộ vẻ mặt kinh nghi.

Miêu Thanh Thanh vậy mà làm ra loại chuyện này?

Nếu không phải người đang nói chuyện là Lý Phong, nàng thậm chí sẽ cho rằng có người cố ý nói xấu Miêu Thanh Thanh.

Trong lúc nhất thời, cái nhìn của Hứa Mạn đối với Miêu Thanh Thanh phát sinh một chút cải biến.

Không biết qua bao lâu, Miêu Thanh Thanh cưỡng ép nở nụ cười: "Thật xin lỗi, ta thật sự không biết nàng là Ngụy tổng, là ta hiểu lầm."

Nói xong nàng lộ vẻ đáng thương nhìn về phía Hứa Mạn.

Đã tới nước này, chỉ có Hứa Mạn đã từng phát sinh quan hệ với Lý Phong mới có thể giúp nàng nói chuyện.

"Lý tiên sinh, Thanh Thanh đã nhận thức được sai lầm của mình rồi, cũng đã nói xin lỗi, hay là ngươi tha thứ cho nàng đi."

Hứa Mạn mềm lòng, giúp Miêu Thanh Thanh cầu tình.

"Ta tiếp nhận câu xin lỗi kia, nhưng ta sẽ không tha thứ cho nàng."

Lý Phong lắc đầu, ngữ khí kiên định.

Dựa vào cái gì mà xin lỗi một câu đã muốn hắn tha thứ, nếu như xin lỗi hữu dụng thì còn cần nắm đấm làm gì?

Còn may là Miêu Thanh Thanh không tạo thành thương tổn thực chất gì với Ngụy Băng Khanh, nếu không hắn tuyệt sẽ không chỉ đơn giản là đả kích Miêu Thanh Thanh bằng miệng lưỡi.

Miêu Thanh Thanh đầu tiên là sững sờ, tiếp theo mặt lộ vẻ nổi giận.

Nàng đã nói xin lỗi mấy lần, Lý Phong vẫn không chịu buông tha, Lý Phong thật sự coi bản thân mình là một đại nhân vật sao? !

"Sự tình đã qua thì khỏi cần nhắc lại, hiện tại chúng ta nói tới chính sự."

"Ngươi nhờ Hứa Mạn hẹn ta tới đây là muốn Đồng nhan thủy đúng không?"

Lý Phong ngồi ngay ngắn trên ghế, bày ra bộ dáng nói chuyện chính sự.

Miêu Thanh Thanh vốn còn muốn nổi giận, nghe xong lời này lập tức tản đi nộ khí, cười nói: "Đúng a đúng a, hiện tại Đồng nhan thủy quá hot, ta căn bản không giành được."

"Ừm, vậy ngươi đàm luận điều kiện đi, nếu điều kiện đủ tốt, ta sẽ nể mặt Hứa tiểu thư bán cho ngươi một bình."

Lý Phong vốn định trực tiếp bảo Miêu Thanh Thanh từ bỏ cái suy nghĩ này đi, nhưng sau khi ngẫm lại, Hứa Mạn dù sao cũng đã giúp hắn tuyên truyền một phen ra trò, nếu như trực tiếp từ chối thì quá không nể mặt Hứa Mạn.

Trước tiên cứ nghe điều kiện của Miêu Thanh Thanh rồi nói sau.

Việc tư là việc tư, làm ăn là làm ăn, cần phải phân biệt rõ ràng.

Đương nhiên, nếu Miêu Thanh Thanh muốn mua thì khẳng định phải trả giá nhiều hơn người khác một chút.

"A? Bán cho ta? Không thể trực tiếp đưa sao? Ta là hảo tỷ muội của Mạn Mạn a."

Miêu Thanh Thanh lộ vẻ mặt đầy mờ mịt.

Trong kế hoạch nguyên bản của nàng, ngay khi nhìn thấy Lý Phong, sau đó nói ra ý đồ, Lý Phong sẽ trực tiếp đưa tặng nàng một bình Đồng nhan thủy.

Tuy rằng ở giữa xuất hiện chút hiểu lầm, nhưng nàng quả thật là hảo tỷ muội của Hứa Mạn a.

Đồng nhan thủy có thể trở nên hot như thế, công lao của Hứa Mạn không thể coi thường được, Lý Phong còn đòi tiền nàng thì quá mức không còn gì để nói.

Hứa Mạn: ". . ."

Lý Phong: "? ? ?"

Hắn không nghe lầm chứ, trực tiếp đưa?

Tiểu gia ăn no không có gì làm hay sao mà phải miễn phí đưa tặng người khác đồ vật có trị giá 1000 điểm tích lũy.

Ngươi là ai a, tại sao ta phải ưu tiên cho ngươi? !

"Ha ha." Lý Phong lắc đầu, đứng dậy nói: "Hứa tiểu thư, cám ơn ngươi hôm nay mời ta tới đây, ta còn có việc phải đi trước, hôm khác ta sẽ mời lại ngươi."

Nói xong hắn đứng dậy rời đi.

"Lý Phong, đây chính là thái độ đối đãi bằng hữu của ngươi?"

Miêu Thanh Thanh đứng dậy phát ra một tiếng rống to.

Lý Phong: "? ? ?"

Tiểu gia là bằng hữu của ngươi từ bao giờ?

Trong đầu nữ nhân này không phải chứa toàn bã đậu đấy chứ!

"Không, không phải bằng hữu, phải gọi là ân nhân!"

"Đồng nhan thủy có thể hot được như vậy, còn không phải là nhờ Hứa Mạn giúp ngươi tuyên truyền sao?"

"Hiện tại ngươi nổi danh rồi, đồng nhan thủy cũng không cần lo không bán được, ngươi liền trở mặt ra vẻ không quen biết?"

"Mạn Mạn, về sau khi ngươi giúp người khác nhất định phải nhìn ra bộ mặt thật sự mới được, miễn cho gặp phải gia hỏa tâm tư lang sói giống như Lý Phong!"

Miêu Thanh Thanh bạo phát ra toàn bộ biệt khuất, phiền muộn, bất mãn mà mình phải chịu đựng trong thời gian gần đây!

Nếu Lý Phong đã không cho nàng Đồng nhan thủy, vậy thì nàng liền làm Hứa Mạn rời khỏi Lý Phong.

Không cho nàng chỗ tốt, nàng cũng sẽ không để đối phương sống khá, đây chính là nguyên tắc xử sự của Miêu Thanh Thanh nàng!

Lý Phong cười: "Ngươi cũng nói Hứa Mạn là ân nhân của ta, vậy mà ta không cho ngươi Đồng nhan thủy lại là tâm tư lang sói?"

"Chẳng lẽ không đúng sao?" Miêu Thanh Thanh hừ lạnh, tiếp theo kéo lấy cánh tay Hứa Mạn: "Mạn Mạn, nghe theo ta, về sau đoạn tuyệt tới lui với hắn, loại người này thật đáng sợ!"

Hứa Mạn nhìn chằm chằm Miêu Thanh Thanh một hồi: "Thanh Thanh, ngươi đang nghiêm túc sao?"

Nàng đột nhiên cảm thấy Miêu Thanh Thanh bây giờ có chút lạ lẫm.

"Đương nhiên, ta coi ngươi là hảo tỷ muội cho nên mới nói những lời này, nếu không ta cũng lười quản. "

Miêu Thanh Thanh hoàn toàn là biểu lộ "Ta làm vậy vì muốn tốt cho ngươi" .

"Thanh Thanh, ngươi có khả năng không biết, ta sở dĩ giúp Lý Phong tuyên truyền Đồng nhan thủy, thực ra là vì báo ân."

"Lý Phong từng cứu mạng ta một lần, không có Lý Phong thì có khả năng ta đã chết."

Hứa Mạn chậm rãi rút về cánh tay, ngữ khí lạnh lẽo dần.

"Cái gì? !" Sắc mặt Miêu Thanh Thanh kịch biến, tiếp theo gượng cười nói: "Mạn Mạn, ngươi đang nói đùa với ta đúng không?"

Cái gì mà từng cứu mạng nàng, cái gì mà không có Lý Phong thì nàng đã chết, bây giờ chẳng phải vẫn đang sống tốt đó sao?

Hứa Mạn nhất định là vì ẩn tàng quan hệ bẩn thỉu cùng với Lý Phong, cho nên mới cố ý tìm lý do khó tin như thế!

"Từ trước tới giờ ta chưa bao giờ đùa giỡn với ngươi." Hứa Mạn lắc đầu, tiếp theo lộ vẻ mặt không biểu tình nói: "Thanh Thanh, ta cảm thấy rất thất vọng về ngươi, về sau chúng ta không nên gặp mặt thì hơn."

Tại thời điểm Miêu Thanh Thanh nói ra mấy chữ "Tâm tư lang sói", nàng đã triệt để thất vọng với Miêu Thanh Thanh.

Không có người nào có thể ở trước mặt nàng làm nhục Lý Phong, cho dù là hảo tỷ muội cũng không thể!

Thân thể Miêu Thanh Thanh chấn động, cảm giác phẫn uất trong lòng càng lúc càng nặng.

Hứa Mạn vậy mà vì một người nam nhân mà đoạn tuyệt quan hệ với nàng? Đồ đê tiện này, kỹ nữ, không biết xấu hổ!

Lông mày Lý Phong nhướng lên một cái, mặt lộ vẻ kinh ngạc.

Ngay tại thời điểm bầu không khí tiếp cận điểm đóng băng, đột nhiên một hồi tiếng gõ cửa truyền đến. .

Lý Phong mở cửa ra, sau đó phát hiện ở ngoài cửa có hai người nước ngoài đang đứng.

"Ngài nhất định chính là Lý Phong tiên sinh đúng không a? Ta là thư ký của tổng giám đốc Ethan Morrison tập đoàn Kessley, tên ta là Cathy Eva, rất hân hạnh được làm quen với ngài."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!