Chương 175: Thiên Hậu đáng yêu một mặt
"Thật lớn!"
Đây là phản ứng đầu tiên của Lý Phong.
"Thư ký của tổng giám đốc công ty Kessley, nàng làm sao biết ta ở chỗ này?"
Đây là phản ứng thứ hai của Lý Phong.
Cathy Eva có tóc vàng mắt xanh, khuôn mặt tinh xảo.
Trên người mặc một cái áo sơ mi ngắn tay màu trắng, hai cái nút áo cao nhất không được cài, lộ ra một khe rãnh thâm thúy sâu không thấy đáy.
Sơ bộ phán đoán thì chí ít cũng phải là 38E, thậm chí còn lớn hơn cả Tống Uyển Quân, ở trong game thì chính là mục sư đỉnh cấp, năng lực chữa trị kinh người.
Phía dưới là một cái váy ngắn bó sát mông, bờ mông này đối với nam nhân Hoa Hạ thì có chút khoa trương, nhưng có vẻ vừa vặn với nam nhân Âu Mỹ.
Một đôi chân thon dài trắng nõn nà bị cặp vớ màu đen bao lấy, vừa nhìn một cái đã dễ dàng khiến người ta không thể di dời ánh mắt.
Trên chân đeo một đôi giày cao gót tận 15 cm, mười phần phong cách OL.
Ở bên cạnh nàng, một nam tử trẻ tuổi cao tận 2 mét đứng thẳng, tóc ngắn màu nâu, tròng mắt màu lam, khuôn mặt thô kệch.
Bên trong tây trang màu đen rộng rãi là một hình thể cường tráng, dường như ẩn chứa lực lượng bạo tạc kinh người.
"Xin lỗi, ta nghe không hiểu tiếng Anh."
Lý Phong đương nhiên nghe hiểu, thời kỳ trung học phổ thông hắn đã có thể dùng tiếng Anh giao tiếp bình thường với người ngoại quốc, chỉ là giả vờ nghe không hiểu mà thôi.
Nơi này là Hoa Hạ, muốn đàm phán thì phải dùng tiếng Hoa, không có lý do gì cả!
"Tiếng Hoa của ta không được tốt cho lắm."
Eva áy náy cười một tiếng, tiếp theo dùng tiếng Hoa hơi bập bẹ giới thiệu chính mình.
"Các ngươi làm sao lại biết ta ở chỗ này?"
Lý Phong chặn ở cửa, không có ý tứ muốn mời bọn họ tiến vào bên trong để ngồi nói chuyện.
"Miêu Thanh Thanh tiểu thư là người phát ngôn của Kessley chúng ta, chúng ta nghe nàng nói tối nay muốn cùng ngài ăn cơm, cho nên lập tức chạy tới."
Eva mỉm cười, chậm rãi nói.
Lý Phong nhíu mày, con mẹ nó, lại là nữ nhân Miêu Thanh Thanh, vậy mà dám tiết lộ hành tung của hắn ra ngoài, đồ đàn bà ngu ngốc!
Trước khi về Minh Châu, Tô Đồng đã gọi điện thoại cho hắn, nói rất nhiều công ty trong ngành đồ trang điểm đều phái ra đại biểu, muốn trao đổi với Lý Phong về sự tình mua sắm cách điều chế Đồng nhan thủy.
Đối với cái này Lý Phong tự nhiên là cự tuyệt toàn bộ.
Đừng nói hắn không có cách điều chế, cho dù có cũng sẽ không bán, sự tình mổ gà lấy trứng chỉ có kẻ ngu ngốc mới làm!
Bên trong gian phòng, sắc mặt Hứa Mạn cũng thay đổi.
Nàng là người đề xuất bữa cơm này, hành tung của Lý Phong bị người khác biết được, nàng không thể đùn đẩy trách nhiệm.
Miêu Thanh Thanh cũng rất kinh ngạc, tin tức Lý Phong tới nơi này ăn cơm đúng là nàng để lộ ra, nhưng nàng thật sự không nghĩ tới Eva sẽ tìm tới.
"Nếu như ngươi tới để tìm ta nói chuyện về việc thu mua cách điều chế Đồng nhan thủy, vậy thì mời trở về."
Lý Phong không muốn ở chỗ này lãng phí thời gian, dù là Eva rất xinh đẹp nóng bỏng.
"Lý tiên sinh, ngài còn chưa nghe điều kiện của chúng ta mà."
Eva vẫn nở nụ cười một cách chuyên nghiệp.
Khóe miệng Lý Phong khẽ nhếch: "Điều kiện? Tốt, bất quá ta tuyên bố trước, thấp hơn 100 tỷ Euro thì không bàn nữa."
Eva nhất thời mở lớn miệng, vẻ mặt đầy kinh sợ.
100 tỷ, lại còn là Euro?
Số lượng xí nghiệp có giá trị vượt qua 100 tỷ euro trên thế giới này là bao nhiêu ? Không đến 800 công ty tập đoàn!
Chỉ là cách điều chế Đồng nhan thủy mà thôi, Lý Phong lại dám mở miệng đòi 100 tỷ Euro, thèm tiền đến mức phát điên rồi sao!
"Lý tiên sinh, chúng ta thật sự rất có thành ý. . ."
Eva cười khổ một tiếng, liền muốn thi triển ra tài năng uốn ba tấc lưỡi thuyết phục Lý Phong.
"Ta cũng rất có thành ý, ngươi cầm 100 tỷ Euro đến đây, ta lập tức đưa cách điều chế Đồng nhan thủy cho ngươi, không lấy ra được thì mời trở về đi."
Lý Phong nhún nhún vai, trực tiếp ngắt lời nàng.
"Con số này quá to lớn, ta không cách nào làm chủ."
Trừ cái này ra, Eva không thể nói gì nữa.
"Vậy thì tìm người có thể làm chủ tới."
Nói xong, Lý Phong đóng lại cửa phòng, không lãng phí thêm nửa giây đồng hồ.
Sắc mặt Eva nhất thời trở nên khó coi!
Galio ở một bên cũng nhướng mày, trong mắt lóe lên một đạo hàn quang: "Làm sao bây giờ?"
"Rời khỏi nơi này trước đã." Eva lộ sắc mặt âm trầm xoay người, rời khỏi nơi đây.
"Xin lỗi, ta không biết Thanh Thanh sẽ để lộ ra tin tức ngươi tới nơi này."
Hứa Mạn rất áy náy, nàng đã hối hận vì đồng ý giúp Miêu Thanh Thanh sắp xếp bữa cơm gặp mặt này với Lý Phong.
"Không có việc gì, cái này không liên quan tới ngươi."
Nói xong Lý Phong nhìn về phía Miêu Thanh Thanh: "Miêu Thanh Thanh, ngươi cần phải cảm thấy may mắn vì mình là nữ nhân, nếu không thì trên mặt ngươi đã xuất hiện vết tích của một bàn tay rồi."
Miêu Thanh Thanh đầu tiên là sững sờ, tiếp theo hừ lạnh một tiếng đứng dậy, đeo lên khẩu trang, kính đen, mặc áo khoác đẩy cửa mà đi.
Toàn bộ quá trình, nàng đều không nhìn Hứa Mạn một cái, cũng không chào hỏi Hứa Mạn.
Từ hôm nay trở đi, nàng cùng Hứa Mạn không còn bất kỳ quan hệ gì!
"Xin lỗi, là ta khiến cho quan hệ của ngươi cùng Miêu Thanh Thanh bị vỡ tan, bất quá ta cảm thấy cái này là một chuyện tốt, ngươi thì nghĩ thế nào?"
Lý Phong nhún nhún vai, cười nói.
Tính cách của Miêu Thanh Thanh cơ bản là một quả bom hẹn giờ, không chừng một ngày nào đó sẽ gây ảnh hưởng xấu tới Hứa Mạn.
Hai người không làm tỷ muội nữa cũng là chuyện tốt.
Hứa Mạn bất đắc dĩ cười khổ.
Dựa theo lẽ thường mà nói, Lý Phong làm cho nàng cùng tỷ muội nhiều năm Miêu Thanh Thanh bị hủy hoại quan hệ chỉ trong chốc lát, nàng ít nhất phải cảm thấy tức giận với Lý Phong mới phải.
Nhưng trên thực tế, trong nội tâm nàng một chút tức giận cũng không có, thật là kỳ quái.
"Bỏ đi, sự tình dù sao cũng đã phát sinh rồi, đi xoắn xuýt vấn đề này cũng không có chỗ tốt nào, ngược lại chỉ tổ tăng thêm phiền não."
"Ta đói bụng, chúng ta đi ăn cái gì đi?"
Đang nói chuyện, Hứa Mạn khẽ cau mày rồi đưa tay sờ sờ cái bụng.
Ngay sau đó nàng mới nhớ ra Lý Phong còn ngồi đối diện, nhất thời khuôn mặt đỏ lên vội vàng để tay qua một bên.
Lý Phong không khỏi mỉm cười, ai có thể nghĩ tới Hứa Mạn ở trên màn ảnh lúc nào cũng đoan trang trang nhã, vậy mà cũng có một mặt đáng yêu xinh xắn như vậy?
"Ngươi có thể nghĩ thoáng như vậy là tốt nhất, vì biểu thị sự áy náy, bữa cơm này để ta mời ngươi."
Đang nói chuyện Lý Phong liền bấm xuống cái nút kêu gọi phục vụ tới.
"Đừng, từ đầu ta đã nói là ta mời rồi mà, sao có thể để ngươi bỏ tiền."
Hứa Mạn cuống cuồng nói.
Lý Phong cười một tiếng, cũng không tranh đoạt với Hứa Mạn nữa.
Một bên khác, Miêu Thanh Thanh thở phì phì đi ra khỏi nhà hàng, sau đó thì lái xe về khách sạn.
Đột nhiên, một cái bóng người to lớn ngăn trở đường đi của nàng.
"Galio tiên sinh? Các ngươi không phải đã trở về rồi sao?"
Miêu Thanh Thanh nhận ra thân phận của đối phương, không khỏi nghi hoặc hỏi.
"Còn chưa, Eva tiểu thư muốn hỏi ngươi mấy vấn đề, mời đi theo ta."
Galio đưa ánh mắt tham lam nhìn tới hai bầu ngực Miêu Thanh Thanh, chậm rãi nói.
Miêu Thanh Thanh lặng lẽ xếch lên cổ áo, gật đầu đi theo sau.
Trong một chiếc xe Rolls-Royce Phantom, Eva cùng Miêu Thanh Thanh ngồi ở hàng ghế sau thấp giọng trò chuyện với nhau.
"Miêu tiểu thư, Hứa Mạn cùng Lý Phong quan hệ như thế nào, ngươi có rõ ràng không?" Eva hỏi.
"Là tình nhân." Miêu Thanh Thanh không chút nghĩ ngợi liền hồi đáp.
Hứa Mạn vì Lý Phong mà chặt đứt quan hệ với hảo tỷ muội nhiều năm như nàng, không phải tình nhân thì còn có thể là cái gì?
"Ồ?" Lông mày Eva khẽ nhíu lại: "Nói cách khác, Hứa Mạn rất trọng yếu đối với Lý Phong?"
Ở ngoại quốc, tình nhân cũng là chỉ người yêu, một nửa khác, chứ không phải là tiểu tam hay kẻ thứ ba.
Cho nên một câu”tình nhân” của Miêu Thanh Thanh đã trực tiếp khiến Eva nghĩ lệch đường.
"Đúng, rất trọng yếu, phi thường trọng yếu." Miêu Thanh Thanh gật đầu xác nhận. .
"Vậy ngươi có thể nói cho ta biết địa chỉ của Hứa Mạn tiểu thư không? Ta muốn đi bái phỏng nàng một lần."
Đang nói chuyện, trong mắt Eva âm thầm lóe lên một vệt hàn quang không dễ phát giác.