Virtus's Reader
Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần

Chương 218: CHƯƠNG 218. ĐÂY LÀ TA CHO NGƯƠI. . . HỨA HẸN!

Chương 181: Đây là ta cho ngươi. . . Hứa hẹn!

Lý Phong: ". . ."

Cái này không giống như hắn tưởng tượng a.

Hứa Mạn không phải sẽ cảm thấy sụp đổ la lớn, sau đó hung dữ đánh hắn một trận, rồi dùng cái chết để đe doạ hắn sao?

Kết quả nàng chỉ là nói một tiếng cảm ơn với hắn, cộng thêm một câu về sau không gặp lại nữa?

Cái wtf gì đây? Tiểu gia không phải nghe lầm đấy chứ!

Chờ chút. . .

Lý Phong đột nhiên nghĩ đến một loại khả năng, một số người sau khi phải chịu kích thích cực lớn sẽ biểu hiện dị thường bình tĩnh.

Thế nhưng đây chỉ là mặt ngoài, trên thực tế thế giới nội tâm của nàng đã tiếp cận giới hạn sụp đổ.

Khi nàng ở một mình, thì sẽ làm ra sự tình tự mình hại mình thậm chí là tự sát!

"Ngươi tuyệt đối đừng giấu nỗi đau ở trong lòng, như vậy sẽ có ngày sinh bệnh."

"Da mặt ta rất dày, mà toàn thân cũng y như vậy, ngươi có thể mắng ta thậm chí là đánh ta một trận, chỉ cần ngươi vui vẻ là được, ta cam đoan không hoàn thủ."

Đang nói chuyện Lý Phong liền để 2 tay ra sau lưng, ngậm chặt miệng lại, bộ dáng bị đánh không hoàn thủ bị mắng không nói gì.

Lời nói này làm Hứa Mạn nhất thời sững sờ ngay tại chỗ.

Vẻ quan tâm này của Lý Phong không giống làm bộ, cái này khiến nỗi lòng phức tạp của Hứa Mạn trong nháy mắt buông lỏng, tiếp theo các loại cảm giác ủy khuất xông lên đầu. . .

"Oa!"

Hứa Mạn nghẹn ngào khóc rống, trong lúc nhất thời nước mắt như mưa.

Hứa Mạn vừa khóc thành tiếng, Lý Phong chẳng những không cuống cuồng, ngược lại còn thở phào.

Khóc rất tốt, khóc có thể xuất hết những tâm tình xấu ra ngoài, tốt hơn giấu ở trong lòng nhiều.

Chờ Hứa Mạn khóc đã đời rồi, Lý Phong liền muốn đi lấy giấy cho nàng lau nước mắt.

Kết quả hắn vừa đứng lên, lập tức làm Hứa Mạn thẹn thùng nhắm hai mắt lại.

Trời ạ, cái thứ của nợ kia. . . Thật là lớn a, sao tối hôm qua nó có thể... có thể chui vào người nàng được!

Cùng lúc đó, một số hình ảnh thiếu nhi không nên xem xuất hiện ở trong đầu Hứa Mạn, khuôn mặt vốn đang thẹn thùng lại càng thêm nóng bỏng, cứ như bị lửa đỏ thiêu đốt.

Lý Phong lần nữa trải nghiệm cảm giác gió thổi mông lạnh. . .

Hắn thật sự không phải biến thái thích khoe thân a, chỉ là kỹ năng không gian truyền tống quá biến thái, mỗi lần truyền tống đều bị mất hết quần áo, đến cả quần lót cũng không lưu lại cho hắn.

Hắn cũng rất tuyệt vọng có được không?

"Ây. . . Ngươi chờ ta một chút."

Lý Phong nhanh chóng chạy đến phòng ngủ lầu hai, lấy ra một bộ y phục từ trong ba lô rồi mặc lên, lại cầm một cái chăn lông đi trở về bên cạnh Hứa Mạn, giúp nàng đắp lên thân thể.

Ở trong quá trình này, Lý Phong tận lực không nhìn tới thân thể đầy dụ hoặc của Hứa Mạn, chỉ là khóe mắt vẫn vô ý thức liếc qua một số chỗ không nên nhìn.

Nhất thời, tiểu lão đệ đang nằm ngủ lại có xu thế vùng dậy đòi phải làm việc. . .

"Em gái ngươi a, tối hôm qua còn chưa đủ điên sao? Nằm xuống lại cho tiểu gia!"

Dược hiệu của Ác ma chi hôn đã tiêu tán, Lý Phong cũng lấy về được năng lực khống chế thân thể, một tiếng gầm nhẹ âm thầm này, lập tức làm nơi nào đó yên tĩnh như trước.

Tiếp theo Lý Phong lại mua một viên Tinh lực hoàn, thuyết phục Hứa Mạn nuốt vào.

Rất nhanh Hứa Mạn cũng cảm giác khí lực toàn thân đang khôi phục nhanh chóng, cảm giác đau nhức cũng giảm bớt, cảm giác đối với Lý Phong cũng càng phức tạp.

Tính cả tối hôm qua, Lý Phong đã cứu mạng nàng hai lần, nói Lý Phong là ân nhân cứu mạng cũng không đủ.

Nhưng chính là ân nhân cứu mạng, lại đoạt mất sự trinh trắng của nàng. . .

Nàng rốt cục phải dùng thái độ gì để đối mặt Lý Phong?

Nói ưa thích a, còn chưa tới trình độ kia, nói không thích a, nàng thật sự rất có hảo cảm với Lý Phong.

Nếu như nàng có thân phận tự do, có lẽ sẽ thử kết giao cùng với Lý Phong, chỉ tiếc. . .

"Bỏ đi, chuyện giữa ta và Lý Phong đã là không thể nào, cứ coi như tối hôm qua như một giấc mộng là được, đối với hắn cũng là một chuyện tốt."

Nghĩ tới đây, Hứa Mạn quấn ga trải giường đứng dậy, tiếp theo liền thấy thảm trạng của Eva.

"A!"

Hứa Mạn phát ra một tiếng thét, vô ý thức ôm chầm lấy Lý Phong.

Tử trạng của Eva thật đáng sợ, ngực vỡ nát, mí mắt trợn ngược lên trần, dưới thân chảy đầy máu tươi. . .

Trời ạ, tối hôm qua nàng cùng Lý Phong ở trong hoàn cảnh như vậy hoang đường cả đêm?

"Cái kia. . . Chăn lông bị rơi rồi. . ."

Lý Phong nhìn không chớp mắt, nhỏ giọng nhắc nhở.

"A?" Hứa Mạn đầu tiên là sững sờ, tiếp theo mới phát giác trên người lạnh lẽo.

Cúi đầu xem xét. . .

"A!"

Lại là một tiếng thét lên.

Nàng vốn là hai tay nắm lấy chăn lông, dưới tình thế cấp bách ôm Lý Phong, chăn lông tự nhiên đã rơi xuống đất.

Cảnh xuân lộ ra!

Đợi đến khi Hứa Mạn luống cuống tay chân trùm lên chăn lông xong xuôi, bầu không khí đã rất xấu hổ.

"Hô, ta. . . Ta đi đổi bộ quần áo khác."

Hứa Mạn phun ra một ngụm trọc khí, giống như chạy trốn vọt tới phòng ngủ lầu hai.

Nhìn theo bóng lưng xinh đẹp dần xa của Hứa Mạn, Lý Phong ở trong lòng cảm khái một phen.

Từng có lúc, hắn bởi vì Triệu Nhã Nam phản bội mà phẫn nộ đau buồn, hiện tại hắn lại ăn sạch sẽ Hứa Mạn- tình nhân trong mộng của ức vạn nam nhân.

(ức=100 triệu)

Chỉ tiếc tối hôm qua dược hiệu quá mạnh, ý thức không đủ thanh tỉnh, không thể nghiêm túc trải nghiệm cảm giác được điên cuồng với Hứa Mạn, nếu như có thể thử lại một lần nữa thì thật tốt. . .

"Phi phi phi, ngươi nghĩ gì thế, đồ bẩn thỉu!"

Lý Phong âm thầm khinh bỉ chính mình một câu, lắc đầu xóa bỏ những suy nghĩ bẩn thỉu trong đầu.

"Đinh, chúc mừng kí chủ, tiến độ chinh phục nữ thần Hứa Mạn tăng lên, tiến độ chinh phục trước mắt là 69% "

Thanh âm kiều mị của Chí Linh tỷ tỷ đột nhiên vang lên.

Lý Phong: "? ? ?"

Tiến độ chinh phục đột nhiên tăng lên 59%, thẳng đến đỉnh phong của giai đoạn mập mờ, tiến thêm một bước thì chẳng phải là giai đoạn tình yêu cuồng nhiệt?

Hệ thống sẽ không nhầm lẫn, nói cách khác Hứa Mạn thật ra không trách hắn, ngược lại hảo cảm đối với hắn còn tăng nhiều?

Lý Phong hoàn toàn yên tâm!

Hơn nửa canh giờ sau, Hứa Mạn mới đi ra từ trong phòng ngủ, trở lại phòng khách.

Tóc nàng còn ướt sũng, hẳn là vừa tắm rửa xong, sau khi thay lại bộ váy ngủ ngày hôm qua rồi, Hứa Mạn lại khôi phục bộ dáng Thiên Hậu đoan trang trang nhã cao quý trên màn ảnh.

Thế nhưng chính là nữ nhân cao quý trang nhã này, tối hôm qua lại không ngừng đòi hỏi Lý Phong ban xuống mây mưa.

Loại cảm giác tương phản kịch liệt này làm cho nội tâm Lý Phong lần nữa trở nên xao động.

Bị ánh mắt nóng rực của Lý Phong nhìn không chớp mắt, thân thể Hứa Mạn cũng đột nhiên khô nóng, khuôn mặt không khỏi ửng đỏ.

Nhưng ngay sau đó nàng đã thu lại ý xấu hổ, mặt không biểu tình nói: "Ngươi đi đi, quên ta, cũng phải quên hết thảy những chuyện đã từng diễn ra."

Lý Phong: ". . ."

Không phải chứ. . . Bắt hắn quên mất sự kiện này thì hắn có thể lý giải, nhưng vì sao Hứa Mạn nhất định phải bắt hắn quên mất nàng?

"Đừng nhìn ta như vậy, bởi vì ta cũng sẽ quên đi ngươi, cả đời này hai chúng ta sẽ không gặp lại lần nào nữa."

"Ngươi vừa đi ta sẽ lập tức báo cảnh sát, sự tình nơi này sẽ không có bất kỳ quan hệ gì với ngươi, ngươi yên tâm là được."

Hứa Mạn nói xong liền muốn đưa tiễn Lý Phong rời khỏi nơi này.

"Ngươi không cần báo cảnh sát, bởi vì ta chính là cảnh sát."

Lý Phong móc ra thẻ chứng nhận cục quốc an đưa cho Hứa Mạn nhìn một chút.

Hứa Mạn lộ vẻ mặt kinh ngạc, Lý Phong vậy mà là nhân viên cục quốc an? !

Ngay sau đó, Lý Phong còn nói thêm: "Sự tình nơi này cứ để cho ta xử lý, nếu như ngươi không muốn dính vào phiền phức cũng có thể rời đi trước, có điều. . ."

Nói đến đây, Lý Phong nhấn mạnh ngữ khí: "Ta sẽ không quên ngươi, cả một đời cũng sẽ không quên!" .

"Còn nữa, về sau một khi ngươi gặp phải bất kỳ nguy hiểm gì, ta sẽ lập tức xuất hiện, đây là . . .hứa hẹn của ta dành cho ngươi!"

Thân thể Hứa Mạn chấn động một cái, phòng tuyến tâm lý nàng dùng hết toàn lực mới xây dựng lên được đã bị lời này của Lý Phong triệt để đánh nát!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!