Chương 182: Phong Vũ Lâu
"Ngươi chắc chắn chứ?"
Hứa Mạn nhìn chằm chằm Lý Phong rất lâu, sau cùng hỏi.
"Xác định, nhất định, khẳng định."
Lý Phong lộ ra ánh mắt kiên định.
Vô luận như thế nào, hắn đã chịch Hứa Mạn, cho dù Hứa Mạn không bắt hắn phụ trách, về sau Hứa Mạn gặp phải nguy hiểm hắn cũng sẽ không ngồi yên mặc kệ.
Huống hồ hắn cũng đã hạ quyết tâm không nghe lời Hứa Mạn, nhất quyết không chịu đáp ứng!
Hứa Mạn nhoẻn miệng cười, khóe mắt ngấn lệ quang.
Nàng vốn định bỏ lại hết thảy, rời khỏi Hoa Hạ, cả đời này không còn gặp Lý Phong, thế mà Lý Phong nói những câu kia lại làm cho nàng thay đổi chủ ý.
"Vậy ngươi có muốn nghe cố sự của ta không?"
Hứa Mạn lau nước mắt, chậm rãi nói.
"Ừm, ngươi nói đi ta nghe. Lên trên ghế sa lon ngồi rồi từ từ kể."
Vừa mới nói xong, Lý Phong liền muốn đi nắm bàn tay Hứa Mạn.
Chỉ là được nửa đường Lý Phong lại cảm thấy hành động này có chút đường đột, vội vàng để tay xuống.
Ai ngờ Hứa Mạn lại cười một tiếng, chủ động nắm tay hắn.
Lý Phong thấy lòng mình run lên, mặt lộ vẻ kinh ngạc.
Hứa Mạn chủ động nắm tay hắn, đây có phải là Hứa Mạn đã tiếp nhận hắn?
"Đừng có nghĩ nhiều!"
Hứa Mạn kiều mị lườm hắn một cái, lôi kéo hắn đi đến chỗ sô pha ngồi xuống, sau đó buông bàn tay nhỏ ra.
Lý Phong nhất thời có loại cảm giác thất vọng mất mát. . .
"Thực ra ta là cô nhi."
Hứa Mạn sửa sang lại tâm tình, chậm rãi nói.
Lý Phong nhất thời giật mình!
Không có khả năng a, Hứa Mạn rõ ràng có phụ mẫu, truyền thông đã quay clip chụp ảnh rất nhiều lần Hứa Mạn cùng cha mẹ của nàng cùng nhau ăn cơm, du lịch!
"Ngươi đã từng nghe nói về Phong Vũ Lâu chưa?"
Hứa Mạn hỏi.
"Phong Vũ Lâu?" Lý Phong nhíu mày, tiếp theo lắc đầu nói: "Chưa từng nghe qua."
"Phong Vũ Lâu là một tổ chức thế giới ngầm, thế lực rất to lớn, bọn họ mỗi năm đều sẽ tìm kiếm một số cô nhi, sau đó bồi dưỡng bọn nhỏ thành sát thủ, ngôi sao, sử dụng bọn nhỏ để trắng trợn vơ vét của cải."
"Tại thời điểm ta 5 tuổi, cái tổ chức này đã mang ta ra khỏi cô nhi viện, từng bước một bồi dưỡng ta thành siêu sao cấp bậc Thiên Hậu, mà phụ mẫu xuất hiện trong ống kính truyền thông. . . Cũng là thành viên tổ chức này."
“Sở dĩ ta có thể tồn tại trong giới giải trí thối nát kia mà một mực không có lời đồn, cũng là nhờ Phong Vũ Lâu ở phía sau bảo hộ, và ta, cần phải nộp 80% thu nhập lên cho Phong Vũ Lâu."
"Đừng nhìn ở khắp cả nước ta đều có thật nhiều bất động sản, thực ra đều thuộc về Phong Vũ Lâu, ta chỉ là nắm giữ quyền sử dụng mà thôi."
"Không chỉ như thế, Phong Vũ Lâu còn có yêu cầu khắc nghiệt đối với những người dưới trướng, một là nữ ngôi sao không được có lời đồn, càng không thể... phát sinh quan hệ với nam nhân khác."
Nói đến đây, đầu tiên khuôn mặt Hứa Mạn hiện ra vẻ xấu hổ, ngay sau đó thì chuyển hóa thành sợ hãi.
Lý Phong đã phải tốn thời gian rất lâu mới tiêu hóa xong những tin tức này.
Hoa Hạ vậy mà còn có tổ chức ngầm như Phong Vũ Lâu tồn tại, Long Hồn không biết sao?
Nếu như biết được, vì sao không triệt để diệt trừ bọn chúng?
"Nếu như phát sinh, vậy Phong Vũ Lâu sẽ làm thế nào?"
Sau một lúc lâu, Lý Phong đè xuống nghi ngờ trong lòng, hỏi.
"Sẽ giết nữ ngôi sao kia, cũng giết chết cả nam nhân đã phát sinh quan hệ với nàng."
"Mỗi tháng Phong Vũ Lâu đều sẽ phái chuyên gia kiểm tra nữ ngôi sao đã bị phá trinh chưa, ngắn thì nửa tháng, chậm thì 20 ngày nữa, sẽ có người tới kiểm tra ta."
"Đến lúc đó. . ."
Nói đến đây, săc mặt Hứa Mạn trở nên tái nhợt, thân thể bắt đầu nhẹ nhàng run rẩy.
"Không sao, có ta ở đây, ai cũng không thể gây thương tổn được ngươi."
Lý Phong vội vàng nắm chặt bàn tay mềm mại của nàng, ôn nhu an ủi.
Khó trách Hứa Mạn muốn hắn quên mất nàng, khó trách Hứa Mạn nói cả đời này cũng đừng gặp lại nhau, hóa ra là sợ liên lụy đến hắn.
Nữ nhân ngốc này chẳng lẽ quên hắn là một cường giả võ đạo sao?
Kệ mẹ bọn chúng là Phong Vũ Lâu hay là Lôi Điện Lâu, dám động vào Hứa Mạn, hắn sẽ khiến cho bọn chúng phải hối hận vì đã sinh ra trên đời này!
"Không, ngươi không biết Phong Vũ Lâu khủng bố đến mức nào đâu."
Lý Phong nói những lời kia làm cho Hứa Mạn hơi bình tĩnh lại, thế nhưng vẻ sợ hãi trên mặt vẫn chưa thể tiêu tán.
Nàng đã nhìn thấy quá nhiều thành viên muốn phản kháng Phong Vũ Lâu, kết cục sau cùng đều rất thê thảm.
Không một người nào có thể đào thoát khỏi sự chế tài của Phong Vũ Lâu, nàng không thể, Lý Phong. . . Chỉ e là cũng không thể!
"Ngươi cũng chưa biết sự khủng bố của ta đâu."
Lý Phong tự tin cười một tiếng, tiếp theo đưa tay chỉ xuống đất.
"Sưu "
Một luồng chân khí màu xanh bắn ra, xuyên vào mặt đất.
"Phanh "
Một tiếng trầm đục vang lên, mặt đất nhất thời bị đánh lủng ra một cái lỗ lớn chừng nắm tay, sâu chừng mười mấy cm !
"Ông trời của ta!"
Hứa Mạn phát ra một tiếng kinh hô, khuôn mặt tràn ngập vẻ không dám tin.
Cái này so với chuyện Lý Phong lúc trước một chân đá bay Tần An còn làm cho nàng cảm thấy giật mình hơn, đây là chuyện mà nhân loại có thể làm ra sao?
"Hiện tại ngươi đã tin tưởng ta có thể bảo hộ ngươi chưa?"
Lý Phong cười sáng lạn, lên tiếng hỏi.
"Ta. . . Ta không biết."
Hứa Mạn lắc đầu, mặt lộ vẻ mờ mịt.
Nàng không biết cao thủ của Phong Vũ Lâu có thể làm được điểm này hay không, chí ít nàng chưa bao giờ thấy.
Chỉ là tới bây giờ, Phong Vũ Lâu đã để lại trong lòng nàng bóng ma sợ hãi quá lâu, không thể đơn giản bị triệt để tiêu trừ chỉ sau một chiêu vừa rồi của Lý Phong.
"Nhưng ta biết ta tuyệt đối có năng lực bảo hộ ngươi."
Nói đến đây, Lý Phong nắm chặt lấy bàn tay ngọc của Hứa Mạn.
Có lẽ là sự tự tin của Lý Phong đã lây nhiễm Hứa Mạn, sắc mặt nàng rốt cục hơi hồi phục lại vẻ hồng nhuận phơn phớt, thân thể run rẩy cũng dần dần biến thành bình tĩnh.
Sau một hồi lâu, Lý Phong nói: "Ngươi đi lên lầu tránh một chút đi, ta tìm người đến xử lý hiện trường đã."
Hứa Mạn đầu tiên là sững sờ, tiếp theo lộ sắc mặt phức tạp gật gật đầu, đứng dậy đi lên lầu hai.
Đợi Hứa Mạn đóng chặt cửa phòng ngủ rồi, Lý Phong bấm điện thoại gọi cho Tưởng Vận Trúc: "Uy, Tưởng tiểu thư, ta có một ít tình huống muốn báo cáo với tổ chức . . ."
Gần như cùng một thời gian, Phùng Tuấn sau một phen ngụy trang kéo theo một cái valy, lộ thần sắc khẩn trương đi vào một cửa hàng cầm đồ có tên là Phùng Vũ Ký.
Sau khi vào cửa, liền có một người nam tử trẻ tuổi mặc tây trang màu đen chào đón: "Tiên sinh, xin hỏi ngài đến để cầm cố đồ vật sao?"
Phùng Tuấn nhìn hắn một hồi, sau một lúc lâu nói: "Gió giục mây vần bá tứ phương."
Lông mày đối phương nhướng lên một cái, giống như cười mà không phải cười nói : "Mưa rơi tán loạn chấn bát hoang."
"Hô." Phùng Tuấn phun ra một ngụm trọc khí, vẻ gấp gáp trên mặt tiêu tán đi không ít: "Ta muốn cầm cố người."
"Tư liệu." Đối phương cũng không nói nhảm, trực tiếp vươn tay ra.
Phùng Tuấn đã sớm chuẩn bị, lấy ra một tờ giấy A4 viết tư liệu của Lý Phong giao cho đối phương: "Bao nhiêu tiền?"
"Chờ một lát."
Đối phương để lại câu nói này, sau liền cầm lấy tư liệu về Lý Phong đi vào phòng trong, đại khái qua chừng năm phút mới đi ra lần nữa.
"Đánh giá cấp B, giá cầm cố là 800 lượng hoàng kim."
Đối phương đưa ra tám ngón tay, cười nói.
Phùng Tuấn thấy nỗi lòng buông lỏng, trực tiếp mở valy, lộ ra rất nhiều cây vàng được sắp xếp chỉnh chỉnh tề tề, mỗi một cây đều là loại 1000 g chất lượng cao, đặc tới 99. 99%.
"Đây là 40 kg hoàng kim, ngươi kiểm tra một chút đi."
Phùng Tuấn lấy ra 40 cục vàng thỏi bày ở trên mặt đất, thở hồng hộc nói.
Đối phương cầm lên một cây vàng xem xét một chút, tiếp theo bỏ vào trong miệng nhẹ nhàng cắn. .
Xác định không có vấn đề gì, đối phương nhếch miệng cười một tiếng: "Chất lượng rất tốt, nhớ là trong ba ngày đến chuộc về."
Trong mắt Phùng Tuấn lóe lên ánh sáng lành lạnh, âm thầm nói một câu: "Dám tranh đoạt nữ nhân với ta, Lý Phong. . . Ngươi cứ chờ chết đi!"