Chương 195: Ta thì yên tĩnh nhìn lấy ngươi trang B
Đáng chết, Lý Phong về Hoa Thành? Hắn trở về báo thù sao?
Còn nữa. . . Lý Phong vì sao lại ở cùng với Liễu Thi Hàm, giữa hai người có quan hệ như thế nào?
Tô Dương Vũ hiện tại cảm thấy rất hỗn loạn, biểu lộ cũng có chút bối rối.
Thấy thế, Liễu Chính Đông không khỏi kỳ quái hỏi: "Tiểu Tô, ngươi biết tiểu Lý sao?"
Không chờ Tô Dương Vũ đáp lời, Lý Phong liền nói: "Nào chỉ là nhận biết, giữa chúng ta còn có quan hệ rất không bình thường!"
Nghe thấy lời ấy, Liễu Chính Đông càng thêm kỳ quái.
"Hắn cùng Tô Dương Vũ không phải có mâu thuẫn chứ?"
Liễu Thi Hàm trầm ngâm, sắc mặt cũng biến thành quái dị.
"Liễu lão gia tử còn chưa biết a, Lý Phong cũng là người Hoa Thành, rất nhiều năm trước chúng ta là bạn tốt."
Tô Dương Vũ rất nhanh khôi phục trấn định, vừa cười vừa nói.
Lý Phong trở về báo thù thì thế nào? Hoa Thành là địa bàn Tô gia, mãnh long sang sông thì cũng phải thành thành thật thật cuộn tròn lại!
Huống chi Lý Phong chỉ là con giun nhỏ, Tô gia bóp chết hắn đơn giản như bóp chết một con kiến!
"Thật vậy sao?"
Liễu Chính Đông luôn cảm thấy trong này có nội tình hắn không biết.
"Đúng vậy, ta cùng Tô Dương Vũ là bạn tốt nhiều năm, hơn ba năm không gặp, mỗi một ngày ta đều rất muốn gặp hắn a."
Lý Phong giống như cười mà không phải cười nói.
Nói đến "bạn tốt" cùng "muốn gặp hắn" , Lý Phong cố ý tăng thêm ngữ khí, người biết được thù oán giữa Tô gia cùng Lý gia tự nhiên sẽ nghe ra hàm nghĩa bên trong.
Chỉ tiếc hai ông cháu Liễu Chính Đông đều là người ngoài cuộc. . .
"Vậy thì đúng là xảo diệu."
Liễu Chính Đông nửa tin nửa ngờ gật gật đầu.
Liễu Thi Hàm cũng âm thầm thở phào, nàng không hy vọng đối tượng gặp mặt của mình lại có mâu thuẫn với Lý Phong, như thế sẽ làm nàng khó xử. . .
"Liễu lão gia tử, ngài làm sao lại ở cùng với Lý Phong."
Đây là vấn đề Tô Dương Vũ quan tâm nhất.
Cả nhà họ Tô đều rất coi trọng lần xem mắt này của hắn cùng Liễu Thi Hàm, bao quát cả bản thân Tô Dương Vũ.
Là hiệu trưởng tiền nhiệm trường đại học Kinh Thành, bạn bè và học trò của Liễu Chính Đông trải rộng khắp Hoa Hạ, hắn nắm giữ năng lượng không thua kém đại quan cấp tỉnh bao nhiêu.
(diện tích 1 tỉnh lớn của TQ bằng cả VN, nên quan cấp tỉnh đã khủng lắm rồi @@)
Lại thêm Liễu Thi Hàm là đại mỹ nhân hiếm có khó tìm, Tô Dương Vũ làm sao có thể dễ dàng bỏ qua?
Chỉ là Lý Phong xuất hiện lại cho lần xem mắt này tăng thêm một nhân tố không ổn định. . .
"Là thế này. . ."
Liễu Chính Đông nói một lần sự tình ở trên máy bay, khi nói đến chuyện Lý Phong dùng ngân châm cứu hắn càng là mặt mày hớn hở, tựa như tận mắt nhìn thấy vậy.
Liễu Thi Hàm ở bên cạnh cũng lần nữa lộ ra vẻ cảm kích, bội phục.
Nghe xong, Tô Dương Vũ không khỏi cảm thấy nỗi lòng nặng nề.
Đáng chết, Lý Phong vậy mà là ân nhân cứu mạng của Liễu Chính Đông, cái này cực kì không ổn!
Không đúng. . . Lý Phong học châm cứu thuật ở đâu, trong này có hiểu lầm gì không?
"Lý Phong, cám ơn ngươi cứu Liễu lão gia tử, để cảm tạ, đợi chút nữa ta mời ngươi ăn cơm."
Tô Dương Vũ đè xuống cảm giác khiếp sợ, cười nói.
"Không có gì."
Lý Phong lộ thần sắc lạnh nhạt khoát khoát tay.
Hắn đương nhiên phải để Tô Dương Vũ mời ăn cơm, nếu không thì sao có thể phá vỡ lần xem mắt này của Tô Dương Vũ cùng Liễu Thi Hàm?
Liễu Thi Hàm ở một bên cảm thấy cách hành xử của Tô Dương Vũ không tệ.
Ăn nói hào phóng, lễ nghĩa chu đáo, chỉ là không rõ ràng phẩm tính của Tô Dương Vũ thế nào. . .
"Ai, rõ ràng là ta rất ghét xem mắt. . ."
Liễu Thi Hàm hiện tại vừa bất đắc dĩ vừa tâm thần bất định.
Nàng năm nay 28 tuổi, một mực độc thân, một vị bằng hữu của gia gia nghe nói việc này liền đề cử Tô Dương Vũ.
Lão gia tử không muốn làm mất thể diện của bạn cũ, sau khi nhìn tư liệu của Tô Dương Vũ, liền cảm thấy Tô Dương Vũ cùng Thi Hàm rất xứng đôi.
Lại thêm Thi Hàm cũng đến tuổi phải nói chuyện cưới gả rồi, nên đáp ứng để Liễu Thi Hàm cùng Tô Dương Vũ gặp mặt một lần.
Liễu Thi Hàm luôn luôn nghe lời của Liễu Chính Đông, trong lòng mặc dù có chút mâu thuẫn, cuối cùng vẫn đáp ứng.
Bốn người vừa nói vừa cười rời khỏi sân bay, sau đó liền thấy phía trước có một chiếc xe Bentley Mushang màu đen.
Ngay tại thời điểm bốn người chuẩn bị lên xe tiến về khách sạn, mấy tiểu lưu manh ăn mặc lòe loẹt ở một bên huýt sáo không ngừng.
"Mỹ nữ, vừa xuống máy bay a? Có muốn ca ca lái xe đưa ngươi đi vào thành thị hóng gió không?"
Thanh niên trẻ tuổi dẫn đầu ngăn lại đường đi của Liễu Thi Hàm, cười hỏi.
Người này xăm hình ở cánh tay, dây chuyền vàng dày chừng ngón cái, mặc áo thun bó sát, lộ ra bắp thịt rắn chắc, rất có lực uy hiếp.
Ở sau lưng hắn, bốn tiểu lưu manh ăn mặc khác nhau dùng cặp mắt bỉ ổi đảo mắt liếc nhìn thân thể Liễu Thi Hàm, ánh mắt trần trụi, tựa như muốn cởi sạch Liễu Thi Hàm ra vậy.
"Các ngươi chớ làm loạn."
Liễu Thi Hàm chưa từng gặp loại tình cảnh này, trong lúc nhất thời hoảng sợ đến mức sắc mặt tái nhợt.
May mà nàng không chỉ có một mình, nên vẫn bảo trì được mấy phần trấn định.
Lông mày Lý Phong nhướng lên một cái, nhấc chân muốn ngăn ở trước mặt Liễu Thi Hàm, nhưng vào lúc này, Tô Dương Vũ đã hành động trước hắn, tiến lên bảo vệ Liễu Thi Hàm ở sau lưng.
"Các ngươi tốt nhất là cách Thi Hàm xa một chút, không thì ta sẽ không khách khí đâu!"
Tô Dương Vũ hai tay đút túi quần, ngạo nghễ nói.
Giờ khắc này Tô Dương Vũ tràn ngập vẻ bá khí của đàn ông, làm cho Liễu Thi Hàm không khỏi có chút động tâm.
Liễu Chính Đông không để lại dấu vết gật gật đầu, hắn không mở miệng quát bảo mấy tên côn đồ này, cũng là để quan sát Tô Dương Vũ.
Hiện tại xem ra Tô Dương Vũ không làm cho hắn thất vọng.
"Ngô. . . Muốn trang bức trước mặt mỹ nữ sao? Có chút ý tứ!"
Hai mắt Lý Phong sáng lên, thầm cảm thấy buồn cười.
Năm tên lưu manh này xuất hiện quá khéo, tựa như chuyên môn xuất hiện để chắn đường Liễu Thi Hàm vậy.
Biểu hiện của Tô Dương Vũ cũng có chút giả tạo, biết rõ sắp động thủ, lại còn hai tay đút túi quần, muốn thể hiện phong phạm cao nhân sao?
Chưa từng nghe câu trang bức trong vô hình mới là kinh khủng nhất sao?
Quá tận lực sẽ làm cho giảm bớt hiệu quả đi nhiều!
Tại sao Lý Phong sẽ có suy nghĩ như vậy, chính là bởi vì hắn trước đây cũng từng dùng thủ đoạn này để tán gái.
Có điều loại thủ đoạn này tuy rằng đơn giản đến mức thô thiển, nhưng hiệu quả rất không tệ.
Mà hắn rất hiểu tính cách của Tô Dương Vũ, nếu là Tô Dương Vũ thì làm loại chuyện này là rất bình thường!
"Hừ, ngươi là ai, vậy mà dám quản chuyện tốt của Long ca?"
Một tiểu lưu manh chỉ Tô Dương Vũ mắng.
"Ta?" Lông mày của Tô Dương Vũ nhướng lên một cái, bật cười lớn: "Các ngươi còn chưa có tư cách biết ta là ai, hiện tại ta cho các ngươi một cơ hội, xin lỗi Thi Hàm sau đó trực tiếp cút, nếu không thì. . ."
"Phách lối!" Thanh niên Long ca dẫn đầu giận dữ quát: "Các huynh đệ, phế hắn cho ta!"
Vừa nói xong, đám lưu manh sau lưng Long ca liền cười gằn phóng tới chỗ Tô Dương Vũ .
Tô Dương Vũ lắc đầu thở dài, chậm rãi rút tay ra khỏi túi quần, tiếp theo một chân đá ra!
"Phanh "
Một tiểu lưu manh ôm bụng bay ra ngoài.
Tiếp theo, Tô Dương Vũ lại liên tục đá ba cước, đá ngang 360 độ, Toàn Phong Thối, Liên Hoàn Thối, động tác đẹp mắt, còn nối liền không dứt, lực đạo cũng rất kinh người.
Ba tên tiểu lưu manh liên tiếp bị Tô Dương Vũ đá bay ra ngoài, ngã trên mặt đất!
"Con mẹ nó . . Thân thủ thật mạnh!"
Long ca lộ vẻ mặt sợ hãi, tiếp theo xoay người chạy.
"Hừ, giờ mới muốn chạy sao? !"
Tô Dương Vũ hừ lạnh một tiếng, chạy lấy đà sau đó hung hăng nhảy lên!
Cuối cùng đá thẳng tới sau lưng Long ca!
"Phanh "
Long ca trực tiếp bị đá thành tư thế chó ăn cứt!
Sau khi Tô Dương Vũ hạ xuống từ giữa không trung, trong mắt Liễu Thi Hàm đã tuôn ra một luồng thần thái kì lạ!
Liễu Chính Đông cũng liên tục gật đầu, vẻ tán thưởng trên mặt căn bản khó có thể che giấu. .
Rất rõ ràng, biểu hiện vừa rồi của Tô Dương Vũ làm hai ông cháu Liễu gia sinh lòng hảo cảm cực lớn!
Một bên khác, Lý Phong chép miệng một cái, âm thầm nói một câu: "Tô Dương Vũ thật đúng là ra dáng rất giống a! Bất quá không vấn đề gì, ta sẽ yên tĩnh nhìn ngươi trang bức, sau đó sẽ biến ngươi thành ngốc bức!"
(ngốc bức:con bò ngốc)