Virtus's Reader
Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần

Chương 233: CHƯƠNG 233. CHO NGÀI XOẠC CÁI CHÂN ĐI

Chương 196: Cho ngài xoạc cái chân đi

"Ngươi. . . Ngươi rốt cuộc là ai?"

Long ca một tay ôm bụng đứng lên, mặt lộ vẻ hoảng sợ hỏi.

"Tô Dương Vũ."

Tô Dương Vũ một lần nữa hai tay đút túi, ngạo nghễ nói.

"Tô. . . Tô Dương Vũ, đại thiếu Tô gia? !"

Vẻ kinh khủng trên mặt Long ca càng sâu!

Bốn tiểu lưu manh vừa rồi còn lăn lộn trên mặt đất lập tức giãy dụa đứng người lên, lộ vẻ mặt kinh hãi nhìn Tô Dương Vũ, hoảng sợ nói: "Trời ạ, ngài. . . Ngài là đại thiếu Tô gia?"

"Xong đời, chúng ta vậy mà chọc phải Tô đại thiếu, lần này chết chắc!"

"Xưa nay luôn nghe nói Tô đại thiếu thân thủ bất phàm, ưa thích hăng hái làm việc nghĩa, bất luận là yêu ma quỷ quái gì gặp phải Tô đại thiếu đều phải ngoan ngoãn đầu hàng, không nghĩ tới chúng ta lại gặp phải, đúng là xúi quẩy!"

"Tô đại thiếu xin hãy tha cho chúng ta một cái mạng chó a, chúng ta nhất định sẽ thay đổi triệt để, một lần nữa làm người."

Lý Phong: "? ? ?"

Thân thủ bất phàm, hăng hái làm việc nghĩa con mẹ ngươi a? Yêu ma quỷ quái ngoan ngoãn đầu hàng cái trứng a!

Là kẻ nào lên kịch bản này? Cũng quá xốc nổi rồi a!

Tô Dương Vũ mới vừa rồi còn trang bức nói danh hào của hắn những tên côn đồ này không có tư cách biết được, hiện tại lại tự mình nói ra, tự vả mồm cực mạnh?

Bởi vì Lý Phong đoán được Tô Dương Vũ cùng 5 tên côn đồ này đang diễn trò, cho nên mới cảm thấy như vậy.

Nhưng Liễu Chính Đông cùng Liễu Thi Hàm thì khác a, bọn họ đang thật sự cho rằng Tô Dương Vũ dựa vào tên tuổi “hăng hái làm việc nghĩa” của mình dọa sợ những tên côn đồ này.

Trong lúc nhất thời hai người lại càng có hảo cảm với Tô Dương Vũ.

Tô Dương Vũ nhíu mày, hắn cũng cảm thấy những người này diễn hơi lố, lo lắng nói tiếp sẽ bị lộ tẩy, liền cười lạnh nói: "Nếu biết ta là ai rồi thì còn không mau lăn đi?"

"Vâng vâng vâng, chúng ta lăn, chúng ta lập tức sẽ lăn!"

Long ca không nói hai lời, nằm trên mặt đất bắt đầu lăn đi, bốn tên lưu manh khác học theo, lăn theo sau lưng Long ca.

Lý Phong: ". . ."

Tô Dương Vũ tìm phải một đám ngốc tới diễn trò sao!

Tô Dương Vũ cũng không nghĩ tới bọn họ thật sự rời đi với phương thức như vậy, trong lúc nhất thời tức giận vô cùng, nội tâm liên tục mắng bọn hắn là ngốc bức.

Nhưng vẻ mặt lại phải giả vờ thành bộ dáng cao nhân không để ý phàm tục, nhịn đến mức rất vất vả.

Rốt cục đã đợi được đám người Long ca lăn rời khỏi tầm mắt, Tô Dương Vũ bước nhanh đến trước mặt Liễu Thi Hàm, quan tâm hỏi: "Thi Hàm, vừa rồi ngươi không bị hù sợ chứ?"

"Không có." Liễu Thi Hàm lắc đầu, tiếp theo chớp mắt hiếu kỳ hỏi: "Tô tiên sinh, ngươi bình thường rất thích luyện võ sao?"

Liễu Chính Đông cũng nhìn sang Tô Dương Vũ, thân thủ như vừa rồi không tốn nhiều năm khổ luyện thì tuyệt đối không làm được.

"Khi còn bé ta thích xem tiểu thuyết võ hiệp, từ đó bắt đầu sinh ra ý nghĩ luyện võ."

"Bất quá sự nghiệp của cha cần ta kế thừa, không có khả năng thật sự để ta chạy đến nơi rừng sâu núi thẳm tìm thầy học võ, nên ta chỉ có thể tìm võ quán Taekwondo trong thành thị luyện một chút."

"May mà ta cũng có chút thiên phú võ thuật, thầy dạy cũng là người có bản lĩnh thật sự, hiện giờ đối phó sáu bảy nam tử trưởng thành là chuyện không thành vấn đề."

Tô Dương Vũ lộ vẻ mặt khiêm tốn nói.

"Ừm, trong xã hội hiện đại nam nhân thiếu khuyết huyết tính, tiểu Tô có được một thân võ nghệ như vậy quả thật là mười phần hiếm có."

Liễu Chính Đông tán dương.

Liễu Thi Hàm cũng không nhịn được gật đầu phụ họa.

Chí ít trong các bằng hữu nam của nàng không có người nào giỏi đánh đấm bằng Tô Dương Vũ, mà đều là một số học bá đọc sách làm nghiên cứu, cho nên biểu hiện của Tô Dương Vũ xác thực cho nàng mấy phần cảm giác khác biệt.

(học bá:người học giỏi)

"Liễu lão gia tử quá khen rồi."

Tô Dương Vũ khoát khoát tay, tiếp theo nhìn về phía Lý Phong: "Lý Phong, ta kiến nghị ngươi cũng nên học một chút công phu phòng thân, sau này nếu có sự tình tương tự phát sinh thì cũng không đến mức chỉ có thể đứng ngoài quan sát."

"May là đối phương chỉ có năm người, nếu lại nhiều thêm mấy tên, ta sợ là không cách nào bảo hộ chu toàn cho Thi Hàm được."

Nói đến đây, trên mặt Tô Dương Vũ hiện ra mấy phần nghĩ mà sợ.

Liễu Chính Đông nhịn không được tán thưởng một câu: "Có tài nhưng không kiêu ngạo, tiểu Tô, ngươi rất không tệ."

Sau khi đánh năm tên lưu manh phải bỏ chạy còn có thể bảo trì lòng khiêm tốn cùng cảnh giác, người trẻ tuổi như vậy quả thật không gặp nhiều.

Liễu Thi Hàm cũng liên tục gật đầu, nàng không thích nam nhân cuồng ngạo tự đại, tựa như Lưu Siêu lúc trước, hắn lưu lại cho nàng ấn tượng cực xấu.

Mà Tô Dương Vũ khiêm tốn như vậy vừa vặn phù hợp với khẩu vị của nàng.

"Nói ra các ngươi có khả năng không tin. . . Thực ra ta cũng là người học võ."

Lý Phong nhún nhún vai, cười nhạt nói.

Liễu Thi Hàm đối với cái này không có nghi vấn quá lớn, nàng cũng đã thấy Lý Phong ở trên máy bay dễ dàng đẩy Lưu Siêu ngã trên đất không dậy nổi.

Liễu Chính Đông lại cảm thấy Lý Phong là nói đùa, dù sao Lý Phong vừa rồi một mực đứng ngoài quan sát, không hề có ý tứ muốn tiến lên giúp đỡ.

Còn Tô Dương Vũ, sau khi ngây người một chút, lập tức cười nhạo nói: "Lý Phong, chúng ta là lão bằng hữu nhiều năm, ngươi luyện võ hay không ta còn không biết sao?"

"Tuy dung mạo ngươi tốt hơn ta, nhưng hai ta nếu thật sự đánh, ta đá một cái là người sẽ phải gục xuống."

Nói đến đây, Tô Dương Vũ nhìn về phía Liễu Chính Đông nói : "Liễu lão gia tử, ta cùng Lý Phong thích nói giỡn với nhau, ngài tuyệt đối đừng để ý."

Liễu Chính Đông khoát khoát tay, cười nói: "Có thể lý giải."

Theo như cái nhìn của hắn hắn cùng Liễu Thi Hàm, Lý Phong cùng Tô Dương Vũ là bạn tốt nhiều năm, đùa giỡn một chút là chuyện không thể bình thường hơn.

"Ngươi đã từng nghe câu: Kẻ sĩ ba ngày không gặp đã phải lau mắt mà nhìn chưa, chúng ta đã hơn ba năm không gặp, ngươi cảm thấy ta vẫn là ta của trước kia sao?"

Lý Phong tự nhiên biết Tô Dương Vũ không phải đang nói đùa với mình, trong lúc nhất thời sát ý lại có dấu hiệu muốn nổi lên.

"Ha ha, Lý Phong a Lý Phong, luyện võ không phải chỉ hai ba năm là có thể lấy được thành tựu, nếu như ngươi không phục, hai ta có thể luận bàn một chút."

Tô Dương Vũ mặt ngoài cười hì hì, nội tâm lại khinh bỉ.

Nội tình của Lý Phong hắn rất rõ ràng, từ nhỏ chưa từng luyện võ thuật, đánh nhau ở trường học đều là gọi lưu manh tới.

So với người từ nhỏ đã luyện võ như hắn, Lý Phong rất yếu đuối, muốn đánh gục chỉ cần một chiêu!

"Luận bàn?" Lông mày Lý Phong nhướng lên một cái, khẽ cười nhạt: "Ngươi chắc chắn chứ?"

"Chắc chắn a, hơn ba năm không gặp, chúng ta vừa vặn cũng có thể mượn nhờ luận bàn để tăng tiến tình cảm một phen."

Tô Dương Vũ cười lớn.

Lý Phong cứu Liễu Chính Đông làm cho hắn rất khó chịu, nhân cơ hội này ở trước mặt Liễu Chính Đông giáo huấn Lý Phong một trận, như vậy cũng coi như hả giận.

"Tốt, vậy thì bắt đầu đi."

Vừa mới nói xong, Lý Phong lộ vẻ mặt tùy ý đi tới chỗ Tô Dương Vũ.

Tô Dương Vũ hoạt động tứ chi, sau đó cũng tiến tới.

Hai ông cháu Liễu Chính Đông nghĩ hai người là bạn tốt, chẳng những không ngăn cản, ngược lại mặt lộ vẻ chờ mong.

Đúng lúc này, Tô Dương Vũ tăng tốc độ, vọt tới sau lưng Lý Phong, nhấc chân đá tới mông Lý Phong.

Đúng như Tô Dương Vũ đoán trước, Lý Phong có vẻ căn bản không kịp làm ra phản ứng, tựa như phát ngốc đứng tại chỗ bất động.

"Hừ, đồ đần độn, dám đấu với ta, đúng là không biết trời cao đất rộng!"

Tô Dương Vũ ở trong lòng cười lạnh, dường như đã nhìn thấy tình cảnh Lý Phong sắp bị đạp ngã nhào xuống đất thành tư thế chó ăn cứt!

Nhưng đột nhiên, Lý Phong bước sang trái.

Chỉ nhờ một bước này, Lý Phong đã tránh thoát đòn đá của Tô Dương Vũ!

Tô Dương Vũ thầm giật mình, cuống quít muốn biến chiêu, ai ngờ Lý Phong đột nhiên nhấc chân đá tới gót chân hắn.

Tô Dương Vũ vốn đã dùng hết toàn lực đá ra một cước, muốn biến chiêu rất không dễ dàng, giờ lại bị Lý Phong đá một cái, chân phải hắn liền tựa như phanh xe không ăn, mạnh mẽ xông về phía trước.

Chỉ là chân trái còn lưu tại chỗ cũ, vì vậy, Tô Dương Vũ trực tiếp xoạt một tiếng xoạc rộng chân thành 180°!

"Ngao ~ "

Tô Dương Vũ cũng không phải là võ sư thực thụ, căn bản hai chân chưa luyện đến trình độ xoạc ngang được, nhất thời háng đau đớn như bị xé rách, làm hắn kêu lên thảm thiết.

Càng làm cho hắn cảm thấy xấu hổ là, đũng quần cũng xoẹt một tiếng lủng một miếng to!

"Khụ khụ, Liễu lão gia tử, Vũ Tử lần đầu nhìn thấy Liễu tiểu thư nên cảm thấy rất kích động, không biết phải nói cái gì, vì vậy liền xoạc chân để bày tỏ nỗi lòng."

Lúc này, âm thanh sâu thẳm của Lý Phong truyền đến.

Tô Dương Vũ: "? ? ?" .

Liễu Chính Đông: "? ? ?"

Liễu Thi Hàm: "? ? ?"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!