Chương 199: Báo thù bước đầu tiên
"Liễu tiểu thư, ta chỉ là quá ưa thích ngươi, cho nên mới dùng loại phương thức này, hi vọng ngươi có thể cho ta thêm một cơ hội."
Sau một hồi lâu, Tô Dương Vũ mạnh mẽ nở một nụ cười nói.
Móc nối quan hệ với Liễu gia không chỉ là đại sự của riêng hắn, càng là đại sự của toàn bộ Tô gia.
Chuyện này mà truyền về trong nhà, cha hắn khẳng định sẽ tức giận, nói không chừng sẽ bởi vậy truyền gia nghiệp cho lão nhị, đây là chuyện Tô Dương Vũ tuyệt đối không thể tiếp nhận.
"Xin lỗi, ta không thích người khác gạt ta, chúng ta về sau đừng gặp lại nữa."
Nói xong, Liễu Thi Hàm liền muốn lôi kéo Liễu Chính Đông rời khỏi nơi này, nàng thực sự không muốn nhìn thấy khuôn mặt giả nhân giả nghĩa của Tô Dương Vũ nữa!
Thân thể Tô Dương Vũ chấn động một cái, mặt lộ vẻ tuyệt vọng!
Liễu Thi Hàm mà rời đi, không chỉ hôn nhân giữa hai người trở thành chuyện viển vông, đến cả việc hắn có thể kế thừa gia nghiệp hay không cũng thành ẩn số!
Đều do Lý Phong, là Lý Phong làm ra tất cả, hắn muốn giết Lý Phong!
"Lý Phong, ngươi đi chết đi!"
Tô Dương Vũ nổi giận gầm lên một tiếng, mang theo vô tận tức giận đá một cái tới Lý Phong.
"A! Không được!"
Liễu Thi Hàm nhất thời bị dọa cho hoa dung thất sắc!
Dưới cái nhìn của nàng, Tô Dương Vũ rất giỏi đánh nhau, nếu một cước này trúng ngực Lý Phong, Lý Phong thậm chí có khả năng phải mất mạng!
Sắc mặt Liễu Chính Đông cũng kịch biến: "Dừng tay!"
Chỉ là lời nói của hai người căn bản không có bất cứ tác dụng gì, Tô Dương Vũ đã nổi lên sát tâm với Lý Phong, dù là không cách nào ở trước mặt mọi người đánh giết Lý Phong, hắn cũng muốn đánh đập Lý Phong một trận cho hả giận!
Ngay tại thời điểm hai ông cháu Liễu Chính Đông nghĩ Lý Phong sắp bị Tô Dương Vũ đá cho bị thương, Lý Phong nhếch miệng lên cười trào phúng một cái.
"Ngu ngốc."
Vừa mới nói xong, Lý Phong đứng tại chỗ bất động đưa tay đánh ra một quyền.
"Phanh "
Quyền cước gặp gỡ, một tiếng trầm đục vang lên!
"A!"
Tô Dương Vũ chỉ cảm thấy một cỗ lực lượng khủng khiếp từ bàn chân truyền đến, thân thể không tự chủ được bay về sau 2,3 mét, trùng điệp té xuống đất!
"A, đau a!"
Cái mông của Tô Dương Vũ nặng nề tiếp đất, nhất thời đau kêu thành tiếng.
Tiếp theo, vô tận hoảng sợ cùng nghi hoặc hiện lên từ trong lòng hắn!
Vì sao Lý Phong có thể lặng yên không một tiếng động lấy những video kia, vì sao kẻ yếu đuối ngày trước mỗi lần đánh nhau đều phải gọi người, bây giờ lại có thể dùng một quyền đánh bay người luyện võ từ nhỏ như hắn bật ra sau?
Ba năm không gặp, Lý Phong đến cùng đã gặp những chuyện gì?
Liễu Chính Đông cùng Liễu Thi Hàm đều ngây ngẩn cả người!
Hóa ra Lý Phong rất giỏi đánh nhau, so với Tô Dương Vũ còn mạnh hơn!
Không chỉ biết được y thuật siêu tuyệt, còn có võ lực cường đại như thế, Lý Phong đến cùng là thần thánh phương nào, trên thân hắn phải chăng còn có bí mật gì khác?
Trong lúc nhất thời, Liễu Thi Hàm cảm thấy đầy hiếu kì với Lý Phong.
"Ngô. . . Lý Phong quả thực là một nhân tuyển không tệ. . ."
Hai mắt Liễu Chính Đông sáng lên, ánh mắt không ngừng đảo qua đảo lại giữa Lý Phong cùng với Liễu Thi Hàm.
"Kinh hỉ hay không, có cảm thấy ngoài ý muốn, kích thích hay không?"
Lý Phong đi đến trước mặt Tô Dương Vũ, dùng ánh mắt từ trên cao nhìn xuống đùa cợt hỏi.
"Lý Phong, ngươi chớ làm loạn a, nơi này là Hoa Thành!"
Tô Dương Vũ rốt cục sợ hãi, hắn biết Tô gia cùng Lý Phong có huyết hải thâm cừu, khi con người bị hận thù chi phối thì sự tình gì cũng làm ra được!
"Yên tâm đi, cho dù ta muốn giết ngươi cũng sẽ không làm ở trước mắt bao người như vậy, ta chỉ là muốn nói cho ngươi biết. . ."
"Đây chỉ là bước đầu tiên trong kế hoạch báo thù của ta mà thôi, trở về nói cho lão cẩu Tô Kiếm Nam biết, nhớ rửa sạch cổ chờ tiểu gia, qua mấy ngày nữa tiểu gia sẽ đi lấy cái đầu chó của hắn."
Vừa mới nói xong, Lý Phong kéo xuống áo khoác thắt ở bên hông Tô Dương Vũ, quay người đi đến trước mặt Liễu Chính Đông.
"Liễu lão gia tử, áo khoác của ngươi."
"Ây. . . Cảm ơn."
Liễu Chính Đông tiếp nhận áo khoác, lúc này mới lộ sắc mặt quái dị hỏi: "Ngươi cùng Tô Dương Vũ không phải là bằng hữu đúng không?"
Đến lúc này hắn còn không nhìn ra Lý Phong cùng Tô Dương Vũ có mâu thuẫn thì đúng là uổng phí sống nhiều năm như vậy.
"Không phải, hắn là kẻ thù của ta, tử thù."
Trong mắt Lý Phong lóe lên một đạo hàn quang, cười nói.
"A?"
Liễu Thi Hàm có chút phát mộng, tử thù, nghiêm trọng như vậy sao?
"Chúng ta vừa đi vừa nói."
Lý Phong mắt nhìn đám người xem náo nhiệt chung quanh, cười nói.
Hắn cùng Tô Dương Vũ xung đột đã làm rất nhiều người qua đường chú ý, đợi tiếp nữa khẳng định sẽ có phiền phức.
"Được."
Liễu Thi Hàm gật gật đầu, đi theo Lý Phong về phương xa.
Trên đường, hai ông cháu Liễu Chính Đông từ miệng Lý Phong biết được ân oán giữa hắn cùng Tô gia, trong lúc nhất thời thái độ của hai người đối với Tô gia chuyển biến 180° .
Sử dụng thủ đoạn không đứng đắn phá đổ Osvili, còn tạo tai nạn xe cộ giả giết Lý Viện, quả thực là hành vi phạm tội nghiêm trọng!
Cùng lúc đó, hai người cũng rốt cục biết được Lý Phong là lão bản sau màn của Osvili gần đây đang cực hot, nhất thời rất kinh ngạc.
"Thi Hàm, ngươi là luật sư, ngươi cảm thấy nếu như thưa kiện thì Lý Phong có bao nhiêu phần thắng."
Liễu Chính Đông lộ vẻ mặt oán giận hỏi.
Lông mày Lý Phong nhướng lên một cái, hơi kinh ngạc với thân phận luật sư của Liễu Thi Hàm.
Liễu Thi Hàm lắc đầu: "Chứng cứ không đủ, thời gian lại có chút xa xưa rồi, phần thắng không lớn."
"Phần thắng không lớn cũng phải tố cáo Tô gia, không thể để cho bọn họ nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật như vậy!"
"Lý Phong, ngươi cứu ta, chuyện này ta nhất định phải giúp ngươi, nói đi, ngươi định làm gì, chỉ cần ta có thể giúp đỡ, ta tuyệt đối không từ chối."
Liễu Chính Đông thật sự rất phẫn nộ, không chỉ bởi vì Tô gia làm chuyện trái đạo đức, còn bởi vì hắn suýt nữa đã đẩy cháu gái bảo bối vào một gia tộc bẩn thỉu như vậy!
"Ây. . ." Lý Phong không nghĩ tới Liễu Chính Đông sẽ kích động như vậy, trong lúc nhất thời có chút cảm động.
"Cái kia. . . Đa tạ hảo ý của Liễu lão gia tử, ta sẽ dùng phương thức của riêng mình để bắt Tô gia trả giá đắt."
Lý Phong khéo lời từ chối.
Xin thôi, Liễu Thi Hàm chính là luật sư, nếu như biết rõ hắn chuẩn bị giết cả nhà Tô Kiếm Nam, chẳng phải sẽ là người đầu tiên đứng lên vạch trần hắn?
"Tiểu Lý, ngươi không cần khách khí với ta, ta tuy rằng đã về hưu, nhưng coi như có chút năng lượng, cái khác không nói, trong hệ thống công - kiểm - pháp ta quen biết rất nhiều người, chắc là có thể giúp ngươi một chút."
Liễu Chính Đông còn tưởng rằng Lý Phong ngại mở miệng, ngay sau đó liền không nhịn được khuyên bảo.
Nếu có người quen của Liễu Chính Đông ở chỗ này, khẳng định sẽ bị lời nói này làm cho kinh ngạc há hốc mồm.
Liễu Chính Đông bình thường ghét nhất là kéo bè kết phái, vận dụng quan hệ, bây giờ lại chủ động nói muốn dùng nhân mạch của mình giúp Lý Phong?
Mặt trời mọc ở hướng tây sao!
"Ừm, cảm ơn Liễu lão gia tử, nếu như ta gặp phải khó khăn, nhất định sẽ xin Liễu lão gia tử giúp đỡ."
Liễu Chính Đông đã nói đến nước này, Lý Phong còn có thể nói cái gì?
Chỉ có thể là tạm thời đáp ứng, sau đó lại vụng trộm diệt Tô gia. . .
Tiếp theo Liễu Thi Hàm khăng khăng muốn mời Lý Phong ăn cơm, biểu đạt cảm tạ, Lý Phong từ chối không được, chỉ có thể đi theo hai người tới một khách sạn.
(không rõ sao lại tới khách sạn ăn cơm, để nguyên vậy ạ @@)
Ngay tại thời điểm ba người sắp vào cửa, một tiếng mắng giận dữ từ đằng xa truyền đến.
"Ngươi làm bảo an kiểu gì vậy, xe ta bị người khác quệt lõm vào một mảng lớn như vậy mà không thấy, con mẹ nó mắt ngươi bị mù sao!"
Ba người nhìn qua, liền thấy một nam tử trung niên bụng phệ đang chỉ mặt một người bảo an trung niên chửi ầm lên.
"Thật xin lỗi, ta vừa rồi mới giúp một vị tiên sinh đậu xe ở đằng kia nên không kịp thời chú ý tới bên này, thật là có lỗi."
Bảo an trung niên khom lưng xuống, sợ hãi nói.
"Một câu không chú ý là xong? Bồi thường tiền! Không bồi thường tiền thì ngươi đừng hòng làm bảo an nữa!"
Trung niên nam tử không buông tha, tiếp tục chửi ầm lên.
Nơi xa có không ít người qua đường vây xem, lại không một kẻ nào tiến lên ngăn cản.
"Đó là. . . Trương thúc?"
Lý Phong chấn động trong lòng, nhận ra bảo an kia chính là Trương Đức Hải, công nhân ngày xưa của Osivil, nhất thời sắc mặt biến thành lạnh lùng: "Liễu lão gia tử, các ngươi vào trước đi, ta tới gặp người quen."
Vừa mới nói xong, Lý Phong nhấc chân đi đến chỗ Trương Đức Hải.