Chương 200: Nhiều bồi điểm
Trương Đức Hải lộ vẻ mặt khổ sở: "Tiên sinh, một tháng ta mới có 4000 khối tiền, còn phải cung cấp cho con học đại học, ngài xem có thể. . ."
"Không thể! Ngươi có tiền lương thấp thì làm sao, chỉ có thể nói ngươi kém cỏi!"
"Ngươi là bảo an, trông giữ xe cộ là công việc của ngươi, BMW 5 của ta bị hỏng ngươi không bồi thường chẳng lẽ để chính ta bỏ tiền sửa?"
Hà Dũng chỉ vào mặt Trương Đức Hải giận dữ mắng, nước bọt phun tung tóe lên mặt Trương Đức Hải.
Đúng lúc này, quản lý khách sạn Ngô Vinh nghe tin chạy đến: "Hà lão bản, ngài bớt giận, chuyện này là Trương Đức Hải không đúng, thế này đi, giao cho ta được không?"
Hà Dũng liếc nhìn Ngô Vinh một cái: "Giao cho ngươi?"
"Cứ để ta xử lý!" Ngô Vinh vỗ bộ ngực bồm bộp nói.
"Được, vết lõm này tới cửa hàng xử lý ít nhất mất 2000 khối tiền, ta cũng không cần nhiều, chỉ cần 2000 thôi, ngươi xem nên làm thế nào thì làm."
Nói xong Hà Dũng rút ra một điếu thuốc cho lên miệng hút.
"Lão Trương, Hà lão bản là khách quý của khách sạn, khách hàng chính là Thượng Đế, câu này ngươi hẳn đã nghe nói rồi chứ?"
Ngô Vinh hướng dẫn từng bước nói.
"Nghe. . . Đã từng nghe nói, thế nhưng . . ."
Trương Đức Hải muốn giải thích cái gì, lại bị Ngô Vinh trực tiếp ngắt lời: "Không nhưng nhị cái gì cả, khách hàng yêu cầu thì chúng ta cần hết sức thỏa mãn, huống chi cái này vốn là lỗi của ngươi."
"Như vậy đi, ta biết trên người ngươi không có nhiều tiền mặt như vậy, ta giúp ngươi trả tiền cho Hà lão bản."
Trương Đức Hải nhất thời sững sờ tại chỗ.
Ngô Vinh luôn luôn hà khắc với cấp dưới, sao tự nhiên có hảo tâm như vậy?
Nơi xa, Lý Phong đứng ở phía sau Ngô Vinh yên lặng nhìn tình thế phát triển, giờ phút này cũng bị lời nói của Ngô Vinh làm cho phát mộng.
Vận khí của Trương thúc không tệ a, vậy mà gặp được lãnh đạo tốt với nhân viên như thế. . .
Quần chúng vây xem ăn dưa liên tục gật đầu tán thưởng: "Ai, bảo an này gặp được một lãnh đạo tốt a."
"Đúng vậy a, 2000 khối tiền không phải một con số nhỏ, vị Ngô quản lý này rất không tệ."
. . .
"Sau đó 2000 khối tiền này, sẽ trực tiếp trừ vào tiền lương của ngươi."
Ngô Vinh nói tiếp.
Quần chúng vây xem: ". . ."
Lý Phong: ". . ."
Không phải chứ. . . Còn có thể chơi như vậy sao?
Rốt cục tiền này vẫn là bắt Trương thúc bỏ ra a!
"Xe bị hỏng không chỉ là trách nhiệm của bảo an, quản lý khách sạn cũng phải chịu một phần trách nhiệm a?"
Lý Phong nhìn không được, đẩy ra đám người đi đến trước mặt Ngô Vinh, nói.
"Ngươi là ai?"
Ngô Vinh nhíu mày.
"Thân phận ta không giống bình thường, đủ sức làm ngươi phải quỳ rạp xuống đấy, ngươi xác định muốn biết?"
Lý Phong ra vẻ nghiền ngẫm nói.
Ngô Vinh hiện vẻ mặt kinh sợ, chẳng lẽ Lý Phong là một vị đại thiếu gia Hoa Thành nào đó? Không đúng, đại thiếu gia ở Hoa Thành hắn cơ bản đều đã gặp, Lý Phong lại lạ mắt vô cùng.
Trương Đức Hải xoa xoa con mắt, có chút không dám tin nhìn Lý Phong.
Đây không phải tiểu Phong sao, hắn làm sao lại về Hoa Thành rồi? !
Hà Dũng đang hút thuốc cùng với quần chúng vây xem nơi xa cũng đều lộ vẻ kinh nghi bất định.
Người trẻ tuổi kia có lai lịch gì, dám nói ra lời như thế?
Liễu Chính Đông, Liễu Thi Hàm cũng đến phụ cận quan sát, nhất thời bị lời nói của Lý Phong làm cho mờ mịt.
Danh tiếng của lão bản Osvili rất lớn, nhưng ở Hoa Thành hình như không có tác dụng như vậy a?
Mọi người ở đây đang nghi hoặc vô cùng, Lý Phong đột nhiên nói ra: "Ta là khách hàng, cũng chính là Thượng Đế của các ngươi."
Ngô Vinh: "? ? ?"
Hà Dũng: "? ? ?"
Quần chúng ăn dưa: "? ? ?"
Người anh em này cũng chỉ là khách hàng đến khách sạn ăn cơm a!
Câu khách hàng là Thượng Đế nói vui thì được, nghiêm túc thì lại không ăn thua, bởi vì còn có một câu gọi là cửa hàng lớn sẽ lấn khách.
Quá tin tưởng câu” Khách hàng là thượng đế” thì sớm muộn cũng ăn quả đắng.
Nơi xa, Liễu Thi Hàm sững sờ một hai giây sau đó nhất thời che miệng cười rộ lên.
Khi Lý tiên sinh nghiêm chỉnh thì đẹp trai đến mức nói không nên lời, khi mở miệng vui đùa cũng rất khôi hài.
Người khác thì Liễu Thi Hàm không biết, chí ít là nàng rất thích loại nam nhân như vậy.
Liễu Chính Đông cũng bị chọc cho mỉm cười.
"Cho dù ngươi là khách hàng của chúng ta, thì cũng không có quyền nhúng tay vào sự vụ nội bộ của khách sạn, ngươi hãy mau rời khỏi nơi này đi."
Ngô Vinh có chút thẹn quá hoá giận nói.
"Ngươi không phải mới vừa nói khách hàng yêu cầu là các ngươi phải hết sức thỏa mãn sao? Ta hiện tại liền đưa ra một cái yêu cầu."
"Mở camera lên, tra xem là ai quệt vào chiếc xe này, sau đó báo cảnh sát, để cảnh sát tham gia điều tra."
"Nếu như vị Hà lão bản này muốn lấy tiền trước để đi sửa xe, khách sạn các ngươi có thể ứng trước, nhưng không thể khấu trừ tiền lương của Trương thúc."
Lý Phong vừa nói xong, lập tức được quần chúng ăn dưa ủng hộ.
"Nói hay lắm!"
"Xử lý như vậy mới công bình!"
"Đúng đấy, bãi đỗ xe có camera giám sát, mở lên nhìn xem là ai đâm chẳng phải được rồi sao, tội gì phải gây khó xử bảo an?"
Trong mắt đẹp của Liễu Thi Hàm lưu chuyển thần thái kì lạ, Liễu Chính Đông cũng không nhịn được liên tục gật đầu tán thưởng.
"Chờ chút. . . Ngươi gọi Trương Đức Hải là gì, thúc thúc?"
Ngô Vinh lộ sắc mặt khó coi.
Hắn đang buồn bực tự hỏi vì sao Lý Phong muốn ra mặt, hóa ra là cháu trai của Trương Đức Hải, vậy hắn còn kiêng kị cái gì?
Cháu trai của một bảo an có thể trâu bò đến đâu chứ!
"Ai."
Lý Phong gật gật đầu.
Ngô Vinh: ". . ."
Con mẹ nó lão tử bị người khác chiếm tiện nghi?
Ngay tại thời điểm Ngô Vinh tức giận, Hà Dũng ném đi thuốc lá, hung hăng lấy chân nghiền nát, sau đó nói: "Hai tên quỷ nghèo đến cả 2000 khối tiền cũng không móc ra nổi, vậy mà còn ở chỗ này ồn ào cái gì? Mau chóng bồi thường tiền, đừng chậm trễ thời gian vàng bạc của lão tử."
"Ngươi nói ai là quỷ nghèo?" Lý Phong lộ ra ánh mắt lạnh lẽo.
"Ngươi, còn cả hắn nữa." Hà Dũng lộ vẻ mặt đầy khinh thường chỉ vào Lý Phong cùng Trương Đức Hải, cười lạnh nói: "Lão tử đi BMW 5, gia sản hơn 10 triệu, các ngươi một kẻ là bảo an, một kẻ là cháu trai của bảo an, so sánh với ta không phải quỷ nghèo thì là cái gì?"
Sắc mặt của quần chúng vây xem đều biến đổi.
Bọn họ không ghét người giàu, nhưng mà bọn họ chán ghét loại người ỷ vào mình có tiền mà làm nhục người nghèo!
Trong lúc nhất thời quần tình xúc động, có khả năng tùy thời bạo phát.
"Tiểu Phong, bỏ đi, chuyện này ngươi đừng quản, ta. . . Ta bồi thường tiền là được."
Sắc mặt Trương Đức Hải đỏ gắt lên, nói.
Hắn làm bảo an đã sớm quen bị người khác đối xử lạnh nhạt cùng coi thường, thế nhưng Lý Phong thì khác a, hắn không thể liên lụy tới Lý Phong, để cho người khác nhục nhã Lý Phong.
"Trương thúc, người sai không phải là ngươi, tại sao ngươi muốn bồi thường tiền?"
Nói xong Lý Phong nhìn về phía Hà Dũng, đùa cợt nói: "Muốn chúng ta bồi thường tiền, có thể a, bất quá 2000 khối tiền quá ít, không bằng chúng ta bồi thường nhiều một chút?"
Hà Dũng có chút phát mộng, quần chúng cũng sửng sốt một chút.
Còn có người ngại mình bồi thường quá ít tiền? Đây là loại thao tác gì? !
Mọi người ở đây đang phát mộng, Lý Phong sải bước đi tới chỗ chiếc xe BMW 5 kia, nhảy vọt đến phía trên nắp động cơ, tiếp theo nhấc chân đá tới mặt kính trước!
"Ầm "
Một tiếng thật lớn vang lên!
Kính chắn gió phía trước bị lủng ra cái lỗ to, từng vết nứt giống như mạng nhện liên tục lan tràn ra bốn phía.
Tiếp theo Lý Phong lại đạp mấy cước, đạp nát toàn bộ kính trước!
Như vậy vẫn chưa xong, Lý Phong nhảy xuống xe đạp mạnh mấy cửa sổ một hồi.
Mấy chục giây sau, bốn cái cửa sổ xe cùng kính sau lưng xe đều đã bị Lý Phong đạp nát toàn bộ!
Tất cả mọi người đều rơi vào trạng thái phát mộng!
Con mẹ nó, người anh em này quá mạnh a, dùng chân không đã đạp nát nhiều mặt kính như vậy, chân hắn làm bằng sắt sao?
Nếu như bọn họ biết, Lý Phong vừa rồi đến cả chân khí cũng không vận dụng, còn lưu lại đại bộ phận lực đạo, không biết sẽ có cảm tưởng thế nào.
Khi mọi người còn đang phát mộng, Lý Phong sải bước đi đến trước mặt Hà Dũng, tiếp theo lấy ra từ trong ba lô mấy tệp một trăm nguyên.
"Đây là 50 ngàn khối tiền, ngươi cầm lấy số tiền này đi sửa xe đi, nhiều trả lại thiếu đến chỗ ta lấy, dám ăn ngầm của tiểu gia một phân tiền thì tiểu gia sẽ không để yên cho ngươi!"
Nói xong, Lý Phong trực tiếp ném 50 ngàn khối tiền xuống dưới chân Hà Dũng.
Mọi người chấn kinh!