Chương 201: Lôi Châu hiện thân
Sau một lúc lâu, tất cả mọi người hít sâu một hơi.
Con mẹ nó, hết nện xe lại cầm tiền đập người, rốt cục kẻ nào mới là quỷ nghèo a, nói hắn là phú nhị đại mọi người cũng tin a!
(phú nhị đại: giàu đời hai, con nhà giàu)
"Ngươi. . . Ngươi là ai?"
Hà Dũng kinh nghi bất định hỏi.
"Ngươi vừa rồi không phải đã nói rồi sao, quỷ nghèo a." Lý Phong nhún nhún vai: "Bị quỷ nghèo cầm tiền nện có phải là rất thoải mái?"
"Hà lão bản, tiểu tử này có gì đó quái lạ." Ngô Vinh nhỏ giọng nói.
"Còn cần ngươi nhắc nhở à?" Hà Dũng rất phiền muộn, hắn vốn cho rằng đối phương chỉ là một điểu ti nghèo, không nghĩ tới hóa ra con hàng này giả heo ăn thịt hổ.
"Được rồi, cầm tiền đi sửa xe nhanh lên, nhớ thừa thì trả ta thiếu thì đến đây lấy thêm."
Nói xong Lý Phong nhìn về phía Trương Đức Hải, cười nói: "Trương thúc, có hứng thú đến làm việc cho Osvili không?"
"A?" Trương Đức Hải đầu tiên là sững sờ, tiếp theo mới lên tiếng: "Tiểu Phong, Osvili nằm ở Đại Thương, một nhà già trẻ của ta lại đều ở Hoa Thành. . ."
"Ta chuẩn bị mở chi nhánh ở Hoa Thành, sau đó mời tất cả công nhân ngày trước đi làm lại, chuyện này giao cho Trương thúc liên hệ bọn họ, ngươi làm được không?" Lý Phong cười nói.
Trương Đức Hải miệng to miệng, tiếp theo cuồng hỉ nói: "Tốt, ta. . . Ta lập tức gọi điện thoại cho những người kia!"
Đối với Trương Đức Hải mà nói, thời gian làm việc ở Osvili là những ký ức đáng nhớ , từ khi Osvili phá sản, nhân sinh của hắn cũng bị chìm vào thung lũng.
Sau khi nhìn thấy trên internet có tin tức Osvili một lần nữa bùng nổ danh vọng, hắn còn nghĩ xem Lý Phong có khi nào sẽ tới Hoa Thành xây dựng lại không, không ngờ mộng tưởng đúng là thành thật.
"Trương thúc đừng gấp, chuyện xây dựng không thể nhanh như vậy được, đợi ta làm ổn thỏa rồi thông báo cho ngươi trước, lúc đó gọi điện thoại cũng không muộn."
Nói xong Lý Phong móc máy ra trao đổi số điện thoại với Trương Đức Hải.
Cùng lúc đó, Ngô Vinh cùng Hà Dũng nghe thấy đối thoại của hai người liền ngây ngẩn tại chỗ.
Osvili? Tiểu Phong?
Chẳng lẽ người bị bọn họ coi là quỷ nghèo này chính là lão bản của Osvili —— Lý Phong? !
"Lão Trương, vị tiên sinh này có phải chính là lão bản trong truyền thuyết của Osvili không?"
Lúc này, Ngô Vinh đi tới bên cạnh Trương Đức Hải, yếu ớt hỏi.
"Đúng vậy Ngô quản lý."
Trương Đức Hải luôn luôn ăn ngay nói thật, mà chuyện này cũng không có gì phải giấu diếm.
Chỉ là hắn vừa thừa nhận, Ngô Vinh cùng Hà Dũng đều thiếu chút nữa hoảng sợ đến mức đái ra quần!
Con mẹ nó, hiện tại người nào không biết đến danh tiếng của Osvili, hai ngày kiếm về mấy tỷ, một bình Đồng nhan thủy có giá trên trời 150 triệu!
Làm lão bản của Osvili, tư sản của Lý Phong càng là không dám tưởng tượng!
Vừa rồi bọn họ vậy mà dám nói Lý Phong là quỷ nghèo? Cái này chắc khác gì khất cái xem thường Bill Gate, quả thực khiến người ta cười đến rụng răng!
"Lý. . . Lý tổng, tiền này ngài lấy về đi, ta sẽ tự bỏ tiền sửa xe."
Hà Dũng lau mồ hôi lạnh trên trán, cầm lên 50 ngàn khối tiền từ mặt đất, muốn trả lại Lý Phong.
Nói đùa gì vậy, tài sản của hắn không vượt qua 10 triệu, siêu cấp phú hào như Lý Phong muốn bóp chết hắn đơn giản như bóp chết một con kiến vậy.
Vì mấy chục ngàn khối tiền mà kết thù kết oán với Lý Phong? Trừ phi não hắn bị nước đổ vào!
"Xe ngươi chính là BMW 5, cả 6 mặt kính đều đã bị nát, sửa chữa sẽ tốn rất nhiều tiền đấy."
Lý Phong đùa cợt không thôi.
"Việc nhỏ, việc nhỏ, tự ta có thể giải quyết, không nhọc công Lý tổng hao tâm tổn trí."
Trái tim của Hà Dũng đang chảy máu, loại tình huống này khẳng định không thể nhờ tới bảo hiểm, nếu không công ty bảo hiểm sẽ tìm người gây họa, nhưng hắn dám khai ra Lý Phong sao?
Tương tự như vậy, 50 ngàn khối tiền này hắn cũng không dám thu a, quá bỏng tay!
Hắn chỉ có thể tự nhận không may, ai bảo hắn chọc vào người mình không thể chọc nổi?
"Lão Trương, ngươi. . . Ngươi giúp ta khuyên nhủ Lý tổng đi."
Ngô Vinh ở một bên khuyên.
Trương Đức Hải ngượng nghịu mặt mũi, muốn mở miệng khuyên bảo.
Lý Phong lắc đầu cười một tiếng: "Thứ ta đã bỏ ra thì sẽ không lấy về, tiền cũng giống vậy."
"Trương thúc, ta vào ăn cơm với bằng hữu trước, chúng ta sẽ trò chuyện sau."
Chỉ là nện xe nện tiền, còn chưa đủ để hắn hả giận, đợi sau khi Hà Dũng sửa xong xe, hắn sẽ hảo hảo tính toán món nợ hôm nay cùng với Hà Dũng!
Nói xong Lý Phong liền đi tới trước mặt Liễu Thi Hàm: "Xin lỗi, để cho các ngươi đợi lâu rồi, chúng ta vào trong đi."
Liễu Thi Hàm lộ sắc mặt quái dị gật gật đầu, quay người đi vào khách sạn.
Ba người bọn họ vừa đi, Hà Dũng liền nhịn không được co quắp ngã xuống đất.
Lý Phong cự tuyệt hảo ý của hắn, làm hắn dường như nhìn thấy hình ảnh mình sắp cùng đường mạt lộ.
"Hà lão bản, hay là giao số tiền này cho Trương Đức Hải, để hắn chuyển giao cho Lý Phong?"
Ngô Vinh nghĩ ra một chủ ý, nói.
Hai mắt của Hà Dũng sáng lên, vội vàng bò dậy lấy tiền nhét vào trong tay Trương Đức Hải: "Trương sư phụ, vừa rồi là ta làm sai trước, ngài là đại nhân đừng chấp tiểu nhân, bỏ qua cho ta lần này đi."
"Nhớ giúp ta trả tiền lại cho Lý tổng, xin nhờ xin nhờ."
Nói xong hắn cũng không để ý Trương Đức Hải đang muốn nói gì, nhanh như chớp chạy vào chiếc xe BMW 5 bị tàn phá thê thảm, nhanh chóng rời đi.
Trương Đức Hải: ". . ."
Quần chúng xem kịch: ". . ."
Không phải chứ. . . Đó là 50 ngàn khối tiền a, người không biết còn tưởng rằng là cục than bị nung đỏ ấy chứ, bỏng tay như vậy sao?
Trong quá trình ăn cơm, Lý Phong biết được chuyến đi này của Liễu Chính Đông còn có một mục đích khác, đó là thăm hỏi một người bạn cũ năm xưa.
Trước đó Lý Phong còn ở trong lòng nghĩ Liễu Thi Hàm là người trẻ tuổi đi xem mắt lần đầu thì dẫn theo ông mình làm gì, hiện tại mới bừng tỉnh đại ngộ.
Một bữa cơm, chủ và khách đều vui vẻ.
Sau khi ba người Lý Phong đi ra khỏi khách sạn, Trương Đức Hải đã tìm tới hắn, muốn giao tiền cho Lý Phong.
Nghe xong Trương Đức Hải giảng thuật, Lý Phong lộ vẻ mặt bất đắc dĩ.
Trương thúc cũng quá thành thật rồi, vậy mà không kịp phản ứng lại.
"Bỏ đi, tiền này ngươi cứ giữ lại, Osvili đóng cửa gây nên không ít khó khăn cho những công nhân như các ngươi, coi như là ta thay ta mẹ trả lại ngươi."
Lý Phong thở dài, chậm rãi nói.
Lúc đó Osvili đóng cửa quá đột ngột, làm cho rất nhiều công nhân cũ rơi vào tình trạng sinh hoạt khó khăn.
Lý Viện từng nói với Lý Phong, nàng cảm thấy rất có lỗi với những nhân viên này, bây giờ làm như vậy cũng tương đương với giúp mẹ hắn trả nợ.
Sau một phen từ chối, Trương Đức Hải không lay chuyển được Lý Phong, đành phải mang theo tâm tình phức tạp nhận tiền.
Ở một bên khác, hảo cảm của hai ông cháu Liễu Chính Đông đối với Lý Phong lại tăng thêm mấy phần.
Rời khỏi khách sạn rồi, Lý Phong cùng Liễu Thi Hàm trao đổi số điện thoại với nhau, sau đó hai bên nói lời tạm biệt.
Liễu Thi Hàm tuy rằng còn muốn ở chung với Lý Phong thêm một hồi, nhưng nàng là một nữ nhân nên không dám mở miệng, chỉ có thể đưa mắt nhìn Lý Phong dần rời xa.
Ngồi lên taxi, sau khi nói ra địa điểm muốn đến, Lý Phong liền ngẩn người nhìn khung cảnh ngoài cửa sổ.
Hơn ba năm không trở về Hoa Thành, nơi này đã thay đổi rất nhiều. . .
Hơn 10 phút sau, taxi đột nhiên dừng lại, Lý Phong giống như cười mà không phải cười nói: "Sư phụ, còn chưa tới nơi mà?"
Ai ngờ tài xế xe taxi không chỉ không để ý tới hắn, còn nhanh chóng cởi dây an toàn rồi xuống xe.
Ngay sau đó, một lão giả mặc áo bào xám ngồi lên vị trí lái, quay đầu lại nhìn Lý Phong cười nói: "Lý thiếu gia, chúng ta lại gặp mặt rồi."
Chính là cung phụng của Tô gia —— Lôi Châu!
"Ngô, đúng vậy a, đã nhiều năm như vậy, ngươi vẫn trung thành với Tô gia như một con chó ngoan."
Lý Phong tựa như sớm đã đoán được đối phương sẽ xuất hiện, chậm rãi nói.
"Miệng Lý thiếu vẫn cay độc như vậy a."
Lôi Châu mỉm cười, tiếp theo lạnh giọng nói: "Gia chủ của chúng ta muốn gặp mặt nói chuyện với ngươi một chút, không biết Lý thiếu có chịu nể mặt mũi không?"