Chương 202: Chánh thức lực lượng
"Cho, nhất định phải cho, vừa vặn ta cũng muốn nói chuyện với Tô lão cẩu một chút."
Lý Phong cười một tiếng, đáp ứng.
Vừa đi ra khỏi khách sạn, Lý Phong đã phát giác được có người theo dõi, cho nên mới vội vàng tạm biệt với Liễu Thi Hàm.
Mà cái xe taxi này, lại một mực dừng ở nơi cách cửa khách sạn không xa, càng trọng yếu là, khi Lý Phong đón xe, đoạn đường này chỉ có một chiếc xe taxi!
Cái này tự nhiên là thủ đoạn của Tô gia!
Lý Phong vốn không nghĩ nhanh như thế đã gặp mặt Tô Kiếm Nam, nhưng Tô Kiếm Nam đã phái người tìm tới cửa, hắn cũng không cần trốn tránh làm gì.
"Không biết Lý thiếu đã từng nghe nói một câu này chưa?"
Hai mắt Lôi Châu phát lạnh, hỏi.
"Lời gì, nói nghe một chút?"
Lý Phong nhún nhún vai.
"Miệng lưỡi thoải mái nhất thời, cả nhà rơi vào lò hỏa táng, nhà ngươi chỉ còn thừa một mình ngươi, hiện tại có muốn đi lò hỏa táng một lần không?"
Lôi Châu cười nhạo nói.
"Nếu như miệng lưỡi phải khúm núm, vậy thì đúng là uổng công sống trên đời này, chí ít ta hiện tại rất thoải mái, ngươi thấy đúng không?"
Trong mắt Lý Phong lóe lên một vệt hàn quang, chậm rãi nói.
Sắc mặt Lôi Châu cứng lại, hừ lạnh một tiếng rồi nghiêng đầu đi, lái xe chạy tới Tô gia.
Từng có lúc, trong phạm vi những người thượng tầng Hoa Thành đều biết Lý Phong có một cái miệng độc, rất nhiều người đều đã lĩnh giáo thực lực mắng chửi của Lý Phong.
Lôi Châu biết mình không nói lại Lý Phong, dứt khoát không nói chuyện nữa, hắn sợ lại nói tiếp sẽ nhịn không được giết chết Lý Phong!
Lý Phong cười ha ha một tiếng, dựa vào trên ghế nhắm mắt dưỡng thần.
Nửa giờ sau, taxi đi tới trước cửa một trang viên.
Mặc dù là vùng ngoại ô, nhưng giá phòng Hoa Thành ở trong cả nước đều đứng hàng đầu, nhưng ở chỗ này lại có thể nắm giữ một trang viên chiếm diện tích rộng lớn, từ điểm này có thể thấy được tài lực của Tô gia.
Rất nhanh, taxi dừng lại trước một ngôi biệt thự.
"Đi thôi, gia chủ đang ở phòng khách chờ ngươi."
Sau khi nói xong, Lôi Châu xuống xe.
Lông mày Lý Phong nhướng lên một cái, duỗi người rồi đi xuống xe, cùng với Lôi Châu đi vào trong phòng khách.
Giờ phút này, Tô Kiếm Nam cùng hai đứa con trai Tô Dương Vũ, Tô Dương Thành ngồi ở trên ghế sa lon thưởng thức trà thơm.
Trong nháy mắt Lý Phong tiến đến, ba người đồng thời đặt chén trà trong tay xuống, nhìn về phía Lý Phong.
Đồng dạng, ánh mắt của Lý Phong cũng liếc nhìn ba người một lượt, sau cùng nhìn tới mặt Tô Kiếm Nam.
Hơn ba năm, hắn rốt cục nhìn thấy kẻ thù mà lúc nằm mộng hắn cũng muốn giết chết.
"Lý Phong, ta thật không nghĩ tới ngươi sẽ trọng kiến Osvili, còn có thể làm ra sản phẩm nghịch thiên giống như Đồng nhan thủy, ngươi thật sự đã làm cho ta rất kinh ngạc."
Tô Kiếm Nam ngoài cười nhưng trong không cười nói.
"Ta cũng không nghĩ tới nhanh như vậy đã gặp lại ngươi."
Lý Phong lắc đầu cười một tiếng, tùy ý đi đến chỗ ghế sa lon ngồi xuống, móc ra một điếu thuốc đốt lên, tùy ý thổi ra một ngụm khói, thoải mái tựa như nhà mình.
Tô Kiếm Nam hừ lạnh một tiếng, quay đầu nhìn sang Lôi Châu cười nói: "Lôi thúc, vất vả cho ngươi rồi."
"Không khổ cực, hắn không phản kháng."
Lôi Châu nghiêm mặt nói.
Tông Sư có uy nghiêm của mình, nếu không phải chín năm trước dưới cơ duyên xảo hợp, hắn được phụ thân Tô Kiếm Nam cứu, cho nên mới phải đáp ứng thủ hộ Tô gia 10 năm, nếu không với sức mạnh Tông Sư như hắn sao phải khuất nhục ở lại Tô gia, cam tâm làm một cung phụng?
May mà ước hẹn 10 năm của hắn cùng Tô gia cũng sắp kết thúc, đợi giải quyết Lý Phong xong, hắn liền có thể rời khỏi nơi này, thiên địa rộng lớn mặc cho hắn đi!
"Ồ?"
Lông mi Tô Kiếm Nam nhăn lại, hắn vốn cho rằng Lý Phong là bị Lôi Châu cưỡng ép bắt đến, không nghĩ tới Lý Phong vậy mà không phản kháng.
Lại nhìn bộ dáng Lý Phong trấn định như vậy, chẳng lẽ Lý Phong có chỗ dựa nào?
Nhưng Tô Kiếm Nam nghĩ lại, tại địa bàn của hắn, lại có cường giả cấp bậc Tông Sư như Lôi Châu ở đây, Lý Phong căn bản là cá trên thớt, mặc cho hắn xâm lược!
"Lý Phong, người quang minh chính đại không nói chuyện mờ ám, chỉ cần ngươi giao ra cách điều chế Đồng nhan thủy, ta sẽ thả ngươi rời khỏi Hoa Thành, nếu không. . . Ngươi hãy xuống Địa Ngục gặp mẹ mình đi."
Tô Kiếm Nam gằn giọng cười nói.
Sau khi biết được chuyện Lý Phong trở về Hoa Thành từ miệng của con trai trưởng Tô Dương Vũ, phản ứng đầu tiên của Tô Kiếm Nam là không tin, về sau là chấn kinh cùng nghi hoặc.
Sau một phen cân nhắc, Tô Kiếm Nam liền quyết định “mời” Lý Phong vào trong nhà để đòi cách điều chế Đồng nhan thủy!
"Muốn cách điều chế của Đồng nhan thủy? Có thể a, lấy mạng của các ngươi ra đổi đi."
Ngón tay Lý Phong gõ gõ mặt bàn, cười mỉm nói.
"Sắp chết đến nơi còn dám mạnh miệng! Thật sự tưởng là chúng ta không dám giết ngươi sao?"
Tô Dương Vũ vỗ bàn đứng dậy giận dữ mắng mỏ.
Tô Dương Thành cũng cười lạnh nói: "Lý Phong, ngươi có khả năng không biết, cái xe taxi kia được đeo biển giả, camera giám sát trên đường cũng sớm bị chúng ta can thiệp phá hư, ngươi tới nơi này không có người nào khác biết."
"Nói cách khác. . ."
"Nói cách khác, cho dù ta giết các ngươi, cũng không người nào có thể hoài nghi đến ta, đúng không?"
Lý Phong ngắt lời của Tô Dương Thành, ra vẻ nghiền ngẫm nói.
Ba cha con Tô Kiếm Nam: "? ? ?"
Không phải chứ. . . Ngươi lấy đâu ra tự tin có thể giết chết chúng ta? Không sợ gió lớn thổi đứt đầu lưỡi sao!
Lôi Châu nhíu mày, luôn cảm thấy Lý Phong quá trấn định, nhưng khi ở trên đường hắn đã tỉ mỉ cảm ứng, mà từ đầu tới cuối đều không phát giác được chút chân khí rung động nào trên người Lý Phong.
Tuy rằng hắn đã nghe Tô Dương Vũ nói Lý Phong từng dùng một quyền đánh bay Tô Dương Vũ, nhưng không có chân khí rung động thì nhiều lắm Lý Phong cũng chỉ là cường giả cấp B, một đầu ngón tay của hắn cũng có thể nghiền chết Lý Phong.
Lý Phong đến cùng là lấy đâu ra tự tin?
"Vốn còn muốn làm cho tập đoàn Tô thị sụp đổ trước, rồi mới lấy mạng chó của các ngươi, không nghĩ tới các ngươi lại vội vã không nhịn nổi như thế, đã vậy ta chỉ đành cải biến trình tự một chút."
Lý Phong đứng dậy từ trên ghế salon, sát ý bắt đầu tản ra.
"Lý Phong, ngươi cảm thấy mình rất giỏi đánh nhau đúng không?"
Tô Dương Vũ nổi giận, hắn muốn thấy Lý Phong giống như con chó nằm rạp trên mặt đất khóc rống cầu xin tha thứ, chứ không phải nhìn con hàng này trang bức!
"Cũng tạm được, chí ít có thể đánh cho ngươi răng rơi đầy đất."
Lý Phong nhún nhún vai, cười lạnh nói.
"Ha ha, đó là vì ngươi không biết Lôi gia gia là ai!"
Tô Dương Vũ nhìn về phía Lôi Châu, lộ ra mấy phần cung kính xen lẫn sùng bái: "Lôi gia gia là Tông Sư võ đạo, động một ngón tay là có thể làm ngươi chết không có chỗ chôn!"
"Lôi thúc, phiền ngươi chú ý lực đạo, đừng giết hắn."
Tô Kiếm Nam lắc đầu, từ bỏ dự định "thuyết phục" Lý Phong, có lúc dùng nắm đấm mới có tác dụng lớn nhất.
"Ừm, giao cho ta đi."
Lôi Châu ngạo nghễ gật đầu, tiếp theo liền phát ra uy thế Tông Sư!
Giờ khắc này, quanh người Lôi Châu có kình phong vô hình dâng lên, thổi tới mặt mọi người.
Dù đã sớm thấy chuyện thần kỳ này, nhưng trên mặt ba cha con Tô Kiếm Nam vẫn lộ vẻ cuồng nhiệt.
Trong mắt bọn hắn, Tông Sư võ đạo là nhân vật giống như thần tiên, một thân võ lực siêu tuyệt càng có sức hấp dẫn hơn so với tiền tài, quyền thế.
Chỉ tiếc Lôi Châu không muốn truyền thụ cho bọn họ sở học cả đời mình, quả thật đây là một việc đáng tiếc!
"Người trẻ tuổi, ngươi căn bản không biết cái gì mới thật sự là lực lượng! Quỳ xuống cầu xin tha thứ, giao ra cách điều chế của Đồng nhan thủy thì ta có thể tha cho ngươi một cái mạng chó, nếu không thì. . ."
Nói đến đây, Lôi Châu bước lên phía trước một bước.
Khí thế càng mạnh hơn mấy phần!
"Lực lượng chính thức sao?" Lý Phong cười một tiếng: "Có vẻ như ta cũng có."
Sau khi nói xong, một cỗ khí tức cường đại bắn ra từ thân thể Lý Phong.
Vừa cảm nhận được cỗ khí tức này, sắc mặt của ba cha con Tô gia kịch biến!
Lôi Châu càng là nhịn không được lên tiếng kinh hô: "Đáng chết, ngươi làm sao có thể là Tông Sư được? !"