Chương 210: Không có tư cách để cho ta tránh
"Chậc chậc, thủ hạ của ngươi có chút kém cỏi a, ngươi muốn tự mình lên không?"
Lý Phong cười lạnh lùng, chậm rãi đi về phía Hàn Đức Phát.
"Ngươi. . . Ngươi muốn làm gì, ta. . . Ta là Hàn Đức Phát, người của công ty Hoa Thành bất động sản, ngươi. . . Ngươi chớ làm loạn a, nếu không lão bản của chúng ta sẽ không bỏ qua cho ngươi!"
Sắc mặt Hàn Đức Phát trắng bệch, bị Lý Phong làm cho hoảng sợ không ngừng lui lại.
Chỉ là phía sau hắn là những công nhân cũ của Osvili, chưa lui được mấy bước đã bị người ta chặn lại.
"Hàn Đức Phát? Cái tên rất không tệ, chỉ là ngươi lại không có nhân tính lắm."
Lý Phong đi đến trước mặt Hàn Đức Phát, nhàn nhạt nói.
"Đúng, Hàn Đức Phát quá không có nhân tính, cắt nước ngắt điện buộc chúng ta rời đi, còn nói muốn sống chôn chúng ta."
"Hắn làm việc phá dỡ mười mấy năm, làm không ít người rơi vào cảnh cửa nát nhà tan, làm đủ trò xấu, có nhân tính mới là lạ!"
Sau lưng, từng thanh âm phẫn nộ không ngừng truyền đến, làm sắc mặt vốn tái nhợt của Hàn Đức Phát đỏ lên không thôi!
Con mẹ nó, hổ xuống đồng bằng bị chó khinh a, con chó con mèo cũng dám nhảy ra chỉ trích lão tử? !
"Các ngươi đều cảm thấy mình thắng chắc đúng không? Thật sự nghĩ lão tử dễ bắt nạt đúng không? Các ngươi chờ đấy cho lão tử!"
Sau khi nói xong, Hàn Đức Phát móc điện thoại di động ra chuẩn bị gọi người.
Thấy thế, những công nhân cũ của Osvili muốn xuất thủ ngăn cản.
"Để hắn gọi đi."
Lý Phong nói một câu làm mọi người yên tĩnh.
"Tiểu Lý tổng, không thể để cho hắn gọi điện thoại a, Hoa Thành bất động sản là một công ty lưu manh, không dễ chọc a!"
"Đúng vậy a tiểu Lý tổng, bọn họ người đông thế mạnh, thật sự gọi một đám người tới ngươi khẳng định sẽ ăn thiệt thòi!"
Những công nhân cũ của Osvili ào ào mở miệng thuyết phục.
"Không có việc gì, bằng hữu của ta là luật sư, có nàng ở đây bọn họ không dám làm loạn đâu."
Lý Phong trầm giọng nói.
Liễu Thi Hàm: ". . ."
Ta là luật sư thì sao, luật sư cũng sợ lưu manh vô lại a, ngươi chưa nghe câu hảo hán không ăn thiệt thòi trước mắt à!
Lời nói của Lý Phong xác thực có hiệu quả, những công nhân cũ của Osvili đều dùng ánh mắt kính trọng nhìn về phía Liễu Thi Hàm, cũng không đòi tới ngăn cản Hàn Đức Phát nữa.
"Uy, lão bản, ta bị người ta đánh ở cửa chung cư Osvili!"
"Tốt, ta chờ, lão bản ngươi mau tới đây, không thì công ty Hoa Thành bất động sản sẽ phải biến thành trò cười!"
Hàn Đức Phát kể tội than thở.
Lý Phong nhếch miệng cười trào phúng, trực tiếp gọi điện thoại cho lão bản? Cũng tốt, giải quyết toàn bộ phiền phức trong một lượt!
"Lão bản của ta sắp đến rồi, có gan thì ngươi đừng chạy!"
Sau khi cúp điện thoại, giọng nói của Hàn Đức Phát đã mạnh mẽ hơn nhiều.
"Ngươi không sợ trước khi Trương Khôn đến ta sẽ phế ngươi sao?"
Lý Phong đùa cợt nói.
Trương Khôn là lão bản của công ty Hoa Thành bất động sản, một nhân vật có thủ đoạn mạnh mẽ, làm ăn rất phất ở Hoa Thành.
Lúc trước trong lần đấu giá chung cư Osvili, Trương Khôn đánh bại những đối thủ cạnh tranh khác, dùng một cái giá vô cùng thấp mua về.
Thậm chí có lời đồn, cái giá này bằng 10% giá thị trường!
15 năm trước, Lý Viện vì để nhân viên có chỗ ở, nên bỏ vốn thành lập chung cư Osvili.
Lúc đó nơi này vẫn còn là một địa phương hoang vu, sau 15 năm phát triển, nơi này đã là khu vực phồn hoa, giá phòng đạt tới 40 ngàn mỗi tháng!
Có thể đoán được, trong lần đấu giá đó Trương Khôn chiếm được lợi ích khổng lồ cỡ nào!
Có thể làm cho những đối thủ cạnh tranh khác biết khó mà lui, từ điểm này có thể đoán được năng lượng của Trương Khôn tại Hoa Thành rất ghê gớm!
"Ngươi. . . Ngươi dám, ở giữa ban ngày ban mặt, làm. . ."
"Phanh "
Không chờ hắn nói xong, Lý Phong đưa tay đánh ra một quyền, mục tiêu là xương mũi của Hàn Đức Phát!
Một tiếng vang trầm đục xuất hiện, máu mũi Hàn Đức Phát chảy ròng ròng, ngao ô một tiếng rồi che mũi nửa ngồi nửa quỳ trên mặt đất!
"Đã thấy người không cần mặt mũi, nhưng đúng là chưa từng thấy người không biết xấu hổ như ngươi."
Lý Phong thu hồi nắm đấm, cười nhạo nói.
Khóe miệng của Liễu Thi Hàm giật một cái, giờ nàng mới thấy được một mặt bá đạo này của Lý Phong.
Một lời không hợp liền động thủ đánh người?
Bất quá nói đi cũng phải nói lại, Hàn Đức Phát xác thực đáng đánh, rõ ràng hắn mới bắt nạt người khác, giờ lại còn nói cái gì mà rõ như ban ngày ban mặt? Đúng là nực cười!
Những công nhân cũ của Osvili nhất thời hoan hô!
Bọn họ đã sớm muốn đánh Hàn Đức Phát một trận, một quyền này của Lý Phong xem như giúp bọn hắn hả giận sau những tức giận dồn nén mấy ngày qua!
Chỉ là sau khi reo hò bọn họ liền bắt đầu lo lắng thay Lý Phong.
Trương Khôn là một nhân vật nổi danh hung ác ở Hoa Thành, Lý Phong đánh thủ hạ của hắn, hắn có thể buông tha Lý Phong sao?
"Tiểu Lý tổng, thừa dịp Trương Khôn còn chưa tới, ngươi nhanh chóng rời khỏi đây đi!"
"Trương Khôn hung ác vô cùng, chuyện gì cũng dám làm!"
"Nghe nói Trương Khôn đã từng giết người!"
Những công nhân cũ của Osvili lo lắng khuyên can.
"Các vị thúc thúc a di xin yên tâm, ta tới đây chỉ là muốn xem các ngươi sống ổn hay không. Nếu các ngươi gặp phải khó khăn, không giải quyết khó khăn triệt để ta sẽ không đi."
"Còn Trương Khôn. . . Hắn chưa có tư cách làm cho ta phải tránh né!"
Trong trấn định Lý Phong lại lộ ra mấy phần bá khí, làm mọi người ở đây hơi bình tĩnh lại.
Trong mắt Liễu Thi Hàm lại lần nữa hiện ra vẻ kinh ngạc.
Nói trắng ra những người này người chỉ là công nhân cũ của Osvili, giúp bọn hắn là tình cảm, không phải trách nhiệm hay bổn phận.
Nhưng thái độ Lý Phong lại kiên định đến cùng, địch nhân còn là một lão bản của công ty bất động sản.
Phần tình nghĩa này quá nặng, so với biểu hiện ái tâm tận lực của Tô Dương Vũ còn nặng hơn vạn lần!
Rất nhanh, một đoàn xe do mười mấy chiếc xe con tạo thành đi vào cửa chung cư Osvili.
Sau khi đoàn xe dừng hắn, trong chiếc Rolls-Royce Phantom đi đầu có một người trung niên bước ra.
Chính là Trương Khôn!
Ngay sau đó, mười mấy tráng hán áo đen đi ra, bám theo sau lưng Trương Khôn.
"Con mẹ nó thằng nào mù mắt dám đánh người của Trương Khôn ta? Đứng ra cho lão tử!"
Trương Khôn nghênh ngang đi lên phía trước, bá khí mười phần.
Những công nhân cũ của Osvili bị khí thế mạnh mẽ của Trương Khôn làm cho chấn động, sắc mặt không khỏi tái đi.
Đến cả Liễu Thi Hàm cũng nhịn không được sinh lòng bối rối, nếu không phải Lý Phong đang ở bên cạnh, nàng sợ là sẽ nhịn không được chạy trốn.
Hàn Đức Phát đang lết như chó trên đất, thừa dịp không có người chú ý co cẳng chạy tới: "Lão bản, chính là hắn đánh ta!"
"Ừm?"
Trương Khôn nhìn theo phương hướng ngón tay của Hàn Đức Phát, liếc mắt liền thấy Lý Phong trong đám người.
Nhất thời, Trương Khôn đứng tại nguyên chỗ!
"Tên tiểu tạp chủng này cảm thấy mình trâu bò, nên muốn nhúng tay vào sự tình nội bộ của Hoa Thành bất động sản chúng ta, còn đả thương hơn chục huynh đệ, ngươi nhất định phải làm chủ cho chúng ta a!"
Hàn Đức Phát chạy đến sau lưng Trương Khôn, nước mắt nước mũi tùm lum nói.
Nơi xa, những công nhân cũ của Osvili lập tức vây Lý Phong vào giữa: "Trương Khôn, việc này không có quan hệ gì với tiểu Lý tổng, có việc gì cứ nhắm vào chúng ta đi!"
"Trương Khôn, chúng ta mới là người bị hại, ngươi mang nhiều người như vậy tới để làm gì?"
"Trương Khôn, ngươi tuyệt đối không được làm loạn a, hiện tại là xã hội pháp trị, nếu như ngươi dám. . ."
"Đùng "
Ngay tại thời điểm mọi người lo lắng Trương Khôn sẽ hạ độc thủ với Lý Phong, Trương Khôn đột nhiên đưa tay quất mặt Hàn Đức Phát một cái!
Hàn Đức Phát trực tiếp bị quất cho phát mộng!
Người khác cũng bị động tác của Trương Khôn làm cho phát mộng!
Tiếp theo, dưới cái nhìn chăm chú của một đám người đang phát mộng, Trương Khôn chạy tới trước mặt Lý Phong, cố gắng nở một nụ cười nói: "Lý thiếu, ta không biết là ngài đang ở đây, thủ hạ đã đắc tội nhiều, xin Lý thiếu hãy tha cho chúng ta lần này!"
Mọi người: "? ? ?"