Chương 211: Người không biết xấu hổ thiên hạ vô địch
Mọi người thật sự đã phát mộng!
Rõ ràng là Hàn Đức Phát gọi đến viện binh, kết quả Trương Khôn không chỉ tát Hàn Đức Phát một cái, còn chạy tới thỉnh cầu Lý Phong tha thứ?
Cảm giác này tựa như là hai phe giao chiến, phó tướng một phương bị người ta đánh cho mặt mũi bầm dập, mời chủ tướng đến giúp đỡ.
Sau đó chủ tướng không chỉ không đánh tới đối phương, con mẹ nó lại còn đánh phó tướng phe mình!
Cái quỷ gì đây? !
"Trương Khôn, ngươi cũng ở đây a?"
Lý Phong cũng có chút kinh nghi bất định.
Hắn đã từng gặp mặt Trương Khôn, nhưng hai bên lại không có nhiều giao tình.
Ngược lại bởi vì Trương Khôn đi lại tương đối gần với Tô Kiếm Nam, nên Lý Phong trước giờ có chút căm thù Trương Khôn.
Hiện tại Trương Khôn đột nhiên lấy lòng hắn, có phải là có âm mưu gì không?
"Lý thiếu khách khí làm chi? Chúng ta là lão bằng hữu nhiều năm, bên nào quen thân bên nào xa lạ ta có thể không phân biệt được sao?"
"Hàn Đức Phát chỉ là một con chó của ta, Lý thiếu lại là huynh đệ của Trương Khôn ta, sao ta có thể vì một con chó mà trở mặt với huynh đệ a?"
Nụ cười trên mặt Trương Khôn càng đậm, nhưng nội tâm sớm đã thăm hỏi tổ tông mười tám đời Hàn Đức Phát mấy lần.
Hiện tại người nào không biết Lý Phong là một đại sát tinh, vừa về Hoa Thành ngày đầu tiên đã diệt sạch Tô gia.
Ở trong lúc mấu chốt như bây giờ ai dám tiếp xúc Lý Phong, chán mùi cơm thèm mùi đất a?
Hàn Đức Phát đúng là một thằng ngu từ đầu tới chân, vậy mà không nói rõ ràng trêu chọc người nào, thiếu chút nữa đã hại chết lão tử!
Ở nơi xa, khuôn mặt của Hàn Đức Phát đã biến thành màu gan heo!
Trước kia người nào xưng huynh gọi đệ với ta, hiện tại vậy mà nói lão tử chỉ là một con chó của ngươi?
Thật sự cho rằng lão tử dễ bắt nạt sao? !
Sắc mặt những công nhân cũ của Osvili đều biến thành rất đặc sắc.
Loại lý luận này của Trương Khôn đúng là rất cường điệu a, Hàn Đức Phát là chó, Lý Phong là huynh đệ, người không biết nội tình có khi sẽ tin là thật!
"Hắn chỉ là một con chó của ngươi?" Lý Phong giống như cười mà không phải cười nhìn Hàn Đức Phát: "Nhưng ta thấy không giống a."
"Lý thiếu không tin đúng không? Không vấn đề, để ta chứng minh cho ngươi xem."
Trương Khôn vụng trộm lau đi mồ hôi lạnh trên trán, quay người nói: "Hàn Đức Phát, sủa tiếng chó cho Lý thiếu nghe thử một chút."
Hàn Đức Phát: "? ? ?"
Không phải chứ. . . Hắn nói vậy là ý gì, bắt lão tử học sủa theo tiếng chó? Quả thực là khinh người quá đáng!
Tại thời điểm này, sĩ khả sát bất khả nhục, dưới đầu gối đàn ông là vàng, những danh ngôn này hiện lên trong đầu Hàn Đức Phát.
(sĩ khả sát bất khả nhục:kẻ sĩ có thể giết không thể làm nhục)
Tiếp theo. . .
"Gâu gâu gâu, ẳng ẳng ẳng."
Hàn Đức Phát gọn gàng linh hoạt lập tức sủa tiếng chó.
Lo lắng lão bản không hài lòng, Hàn Đức Phát còn nịnh nọt cười nói: "Lão bản, Lý thiếu, vừa rồi là ta sủa theo tiếng chó nội địa, nếu như các ngươi không thích, ta còn có thể sủa theo tiếng chó nước ngoài như là pit bull, husky. . ."
Hàn Tín năm đó còn có thể chịu nỗi nhục chui háng, hắn bất quá chỉ là sủa theo tiếng chó mà thôi, không có gì lớn lao.
(Hàn Tín: một danh tướng thời xưa có công rất lớn giúp Hán Cao Tổ Lưu Bang đánh bại Hạng Vũ, lập nên nhà Hán kéo dài 400 năm)
Lui một bước trời cao biển rộng!
Cho nên mới nói a. . . Văn hóa Hoa Hạ thật sự là bác đại tinh thâm, ngươi vô luận lựa chọn như thế nào, đều có thể tìm thấy danh ngôn tương ứng trong lịch sử để khích lệ chính mình. . .
Lý Phong: ". . ."
Liễu Thi Hàm: ". . ."
Người khác: ". . ."
Người không biết xấu hổ thiên hạ vô địch, câu này chẳng lẽ là viết riêng để miêu tả Hàn Đức Phát?
"Thế nào Lý thiếu, hiện tại ngươi tin chưa?"
Trương Khôn hài lòng gật gật đầu, đắc ý hỏi.
"Thủ hạ của Trương tổng ai cũng là người tài ba a."
Lý Phong lắc đầu cười một tiếng, sau đó chuyển giọng: "Vậy thì Trương tổng định xử lý chuyện chung cư như thế nào đây?"
"Cái này. . ."
Trương Khôn do dự.
Bắt Hàn Đức Phát học tiếng chó sủa, nhiều lắm chỉ là vấn đề mặt mũi, nhưng chung cư Osvili có thể phá dỡ đúng hạn hay không lại liên lụy tới lợi nhuận hợp đồng trên 10 tỷ.
"Thế này nhé, ta sẽ không làm Trương tổng khó xử, ba năm trước ngươi bỏ ra bao nhiêu tiền mua lại chung cư này, ta hiện tại sẽ dùng giá gốc thu hồi, như thế nào?"
Lý Phong giống như cười mà không phải cười nói.
Sắc mặt Trương Khôn đại biến!
Lúc trước hắn chỉ bỏ ra 350 triệu đã mua lại chung cư này, hiện tại tối thiểu cũng phải có giá trị 5 tỷ.
Nếu như đập đi xây chung cư cao cấp, vậy con số này còn phải tăng gấp mấy lần!
Lý Phong thèm tiền đến phát điên a? !
"Trương tổng không đồng ý?" Lông mày Lý Phong nhướng lên một cái, ra vẻ nghiền ngẫm nói: "Gần đây Hoa Thành trời hanh đất khô, dễ dàng phát sinh hoả hoạn, thiết bị chống cháy trong nhà Trương tổng có đầy đủ không a?"
Thân thể Trương Khôn chấn động một cái, sắc mặt trắng hơn mấy phần!
Lý Phong đang công khai uy hiếp hắn a, nếu như hắn không đồng ý, thì sẽ giống như Tô Kiếm Nam táng thân trong biển lửa?
Lông mày Liễu Thi Hàm nhíu lại, cũng nghe ra ý uy hiếp trong lời nói của Lý Phong.
Chỉ bất quá lời nói của Lý Phong xảo diệu, mặt ngoài là đang nhắc nhở Trương Khôn chú ý phòng cháy chữa cháy, cho dù Trương Khôn muốn kiện Lý Phong tội đe dọa, cũng không thể lấy lời này làm bằng chứng!
"Giá gốc bán đi cũng không phải không thể được, nhưng không biết Lý thiếu có 3,5 tỷ hay không a."
Trương Khôn suy tư nửa ngày, cho ra một con số.
"Ta kiến nghị Trương tổng vẫn nên chuẩn bị thêm mấy cái bình chữa cháy trong nhà đi, thiên tai nhân họa, ai cũng không biết ngày nào sẽ ập xuống đầu mình, mọi người nói xem có đúng không?"
Lý Phong cười cười, xoay người lại hỏi.
Những công nhân cũ của Osvili tuy rằng không hiểu thâm ý trong lời nói của Lý Phong, nhưng vẫn vô thức gật đầu phụ họa.
"Tiểu Lý luôn nói đúng, thiên tai nhân họa ai cũng không đoán trước được, chuẩn bị thêm một chút là chuyện nhất định phải làm."
"Tô gia lợi hại như vậy, thế mà cũng bị diệt trong một trận đại hỏa, ai có thể dự liệu được kế tiếp không phải là mình?"
Nghe thấy những lời phụ họa này, ý cười trên mặt Lý Phong càng đậm.
Hắn cùng Trương Khôn không có giao tình gì, thái độ của Trương Khôn thế nào hắn cũng không quan tâm, cứ để tên này lo sợ nghĩ trước tính sau đi.
Là người đều sợ chết, mà kẻ giàu có lại càng sợ chết hơn.
Hiện tại phải xem xem ở trong nội tâm Trương Khôn thì tiền trọng yếu hơn hay là mạng trọng yếu hơn.
"Lý thiếu, 3,5 tỷ thật sự không nhiều a, hiện tại cái chung cư này có giá trị chừng trên dưới 5 tỷ, ta nói như vậy đã là giảm giá cho ngươi 1,5 tỷ rồi."
Trương Khôn trầm ngâm nửa ngày, lộ vẻ mặt đau khổ nói.
"Ài, tự nhiên ta lại có dự cảm không hay là thế nào nhỉ. Không được, lát nữa về khách sạn nhất định phải nói quản lý chuẩn bị thêm mấy bình chữa cháy trong phòng ta."
"Mệt mỏi rồi, về khách sạn nghỉ ngơi thôi."
Lý Phong lắc đầu thở dài, nháy mắt với Liễu Thi Hàm một cái, làm bộ muốn rời đi.
"Đừng, có gì hảo hảo thương lượng cũng được mà."
Trương Khôn gấp gáp, nếu quả thật đàm phán không thành với Lý Phong, lỡ nửa đêm Lý Phong thật sự tới giết cả nhà hắn, sau đó lại phóng lửa thiêu cháy, vậy hắn có nhiều tiền hơn nữa cũng không còn mạng để tiêu a!
Quan trọng là Lý Phong làm việc quá mức không nói đạo lý, cảnh sát còn tìm không ra chứng cứ gì!
Ở trước mặt tử vong, Trương Khôn chỉ có thể thỏa hiệp.
"Vậy sao, thế Trương tổng cảm thấy cái giá bao nhiêu mới phù hợp?"
Lý Phong mỉm cười hỏi.
"350 triệu, nếu như Lý thiếu không hài lòng, giá cả còn có thể giảm xuống."
Trương Khôn dù đau lòng nhưng vẫn phải tự cắt xuống một miếng thịt lớn, thậm chí không tiếc tặng luôn cho Lý Phong, chỉ cần có thể bảo vệ mạng nhỏ là được.
Dù sao lúc trước hắn cũng chỉ bỏ ra 350 triệu. . .
"350 triệu, giá tiền này có thể tiếp nhận, ta cũng không thể để Trương tổng không kiếm lời được một phân tiền nào a?"
Lý Phong tỏ vẻ rất sung sướng đáp ứng.
Trương Khôn: "? ? ?"
Không phải chứ. . . Ngươi nghĩ lão tử bán cho ngươi với giá 350 triệu còn kiếm lời được à? Có ai bắt nạt người khác như ngươi không? !
Liễu Thi Hàm ở một bên sớm đã phát ngốc.
Dăm ba câu đã thu mua lại một chung cư định giá 5 tỷ với số tiền 350 triệu?
Nếu như không phải tận mắt nhìn thấy, Liễu Thi Hàm tuyệt đối sẽ không tin tưởng đây là sự thật!
Trong lúc nhất thời, cái nhìn của Liễu Thi Hàm đối với Lý Phong lại có mấy phần chuyển biến. . .