Chương 219: Thiên Thương Quyền
"Tông Sư hậu kỳ, cái này sao có thể? !"
Dương Tông Nghĩa giống như gặp quỷ giữa ban ngày kinh hô thành tiếng!
Dương Chấn Sơn, Dương Chấn Hải cũng biến sắc!
Húc nhi rõ ràng nói với bọn hắn, Lý Phong chỉ là Tông Sư sơ kỳ, vừa mới qua hơn một tháng, Lý Phong đã vượt hai cảnh giới nhỏ, trở thành Tông Sư hậu kỳ?
Nói đùa sao!
Tống Uyển Quân nhất thời sững sờ, tuy nàng không quá hiểu Tông Sư hậu kỳ đại biểu cho cái gì, nhưng thông qua biểu lộ của ba cha con Dương Tông Nghĩa nàng có thể phán đoán ra, sự tình. . . Hình như xuất hiện chuyển biến?
"Cho nên ta mới nói, tập đoàn Tô thị đóng cửa thật sự là một tin tức tốt."
Lý Phong nhịn không được lại cảm thán một câu.
Theo hắn phán đoán, dù là Tô gia đã bị diệt, tập đoàn Tô thị như rắn không đầu, nhưng muốn phá sản đóng cửa cũng không phải trong thời gian ngắn có thể làm được.
Ai ngờ lúc này mới ba ngày, tập đoàn Tô thị đã đột nhiên tan vỡ, nhờ vậy mới giúp hắn ở trong thời khắc mấu chốt lên tới cấp A+, có tiền vốn để thủ thắng.
Tạo hóa trêu người!
Người khác không biết Lý Phong đang nói tới nhiệm vụ hệ thống, nên đoán không nổi những chuyện khác, bởi vậy mới coi Lý Phong là kẻ ngu ngốc. . .
"Hừ, Tông Sư hậu kỳ thì thế nào? Ta cũng là Tông Sư hậu kỳ, chúng ta muốn giết ngươi đơn giản như trở bàn tay!"
Sau khi khiếp sợ qua đi, nội tâm Dương Tông Nghĩa bình tĩnh lại.
Hắn là Tông Sư hậu kỳ, cho dù chỉ có thể đánh ngang tay với Lý Phong, thì vẫn còn hai đứa con trai Tông Sư trung kỳ.
Ba đánh một, không thể thất bại!
"Giết!"
Dương Tông Nghĩa nháy mắt với Dương Chấn Hải, thân hình lóe lên phóng tới chỗ Lý Phong.
Dương Chấn Sơn theo sát phía sau, trong mắt bốc lên quang mang khát máu.
Cùng lúc đó, Dương Chấn Hải dữ tợn cười một tiếng, dưới chân đạp đất đánh tới chỗ Tống Uyển Quân!
Từ xa nhìn lại, ba người nhanh như chớp giật, để lại sau lưng từng cái tàn ảnh, dưới chân tạo nên âm thanh ầm ầm như sấm, chấn động cho mặt đất cũng phải khẽ run rẩy!
Ba Tông Sư đồng loạt ra tay, uy thế khủng bố không thể đón đỡ!
Tống Uyển Quân nhất thời bị dọa đến mức hoa dung thất sắc.
An nguy bản thân thì nàng không ngại, thế nhưng nếu bị khống chế thì nàng sẽ làm Lý Phong sợ ném chuột vỡ bình, từ đó thua trận!
Chỉ là nàng tuy đã một mực khắc khổ tu luyện 《 Chân Vũ 》, thế nhưng thời gian tu luyện quá ngắn, bây giờ chẳng qua là cường giả cấp C, đối mặt một Tông Sư đến cả cơ hội phản kháng cũng không có!
"Không được, ta không thể liên lụy đến đệ đệ!"
Tống Uyển Quân thầm quyết tâm, móc ra dao găm muốn tự vẫn.
"Đồ ngốc, không tín nhiệm ta đến vậy sao?"
Lý Phong liền vội vàng đánh rớt dao găm, trong mắt chỉ còn một mình Tống Uyển Quân.
"A!"
Tống Uyển Quân không nghĩ tới vào giờ phút này Lý Phong còn chú ý tới nhất cử nhất động của mình, trong lúc nhất thời cảm động lại tự trách.
Đúng lúc này, ba cha con Dương Tông Nghĩa đã vọt tới trước mặt hai người.
"Đi chết đi cẩu tạp chủng!"
Dương Tông Nghĩa giận dữ đánh ra một quyền.
Một quyền này là sát chiêu trong quyền pháp gia truyền của Dương gia—— Liệt Hỏa Băng Sơn!
Nắm đấm của Dương Tông Nghĩa tựa như được bao vây bởi một tầng hỏa diễm, thiêu đốt không khí chung quanh trở nên nóng rực, khi cùng không khí ma sát còn phát ra tiếng nổ đùng đùng, uy thế kinh người!
Một bên khác, Dương Chấn Sơn cũng đánh ra một quyền.
Khác biệt là, xung quanh nắm đấm của Dương Chấn Sơn được bao bọc bởi một tầng băng sương, tựa như đeo bao tay bằng đá tuyết vậy!
Chính là một chiêu có uy lực gần với Liệt Hỏa Băng Sơn, Băng Miên Chưởng!
Băng Hỏa Lưỡng Trọng Thiên!
Cùng lúc đó, Dương Chấn Hải vươn ra năm ngón tay, hung hăng chụp tới cánh tay Tống Uyển Quân!
Ba người vây giết, thiên la địa võng!
"Lên bên trên chờ ta một chút nhé."
Vừa nói xong, Lý Phong dùng lực ném Tống Uyển Quân bay lên phía trên!
"Sưu "
Tống Uyển Quân chỉ cảm thấy một cỗ lực lượng rất lớn truyền đến, thân thể không bị khống chế lao thẳng lên trời!
Dương Chấn Hải không nghĩ tới Lý Phong sẽ ra chiêu này, nhất thời chụp hụt vào không khí.
Mà lúc này, nắm đấm của hai cha con Dương Tông Nghĩa, Dương Chấn Sơn đã đi tới phần ngực Lý Phong.
Bọn họ dường như đã thấy được hình ảnh Lý Phong bị bọn họ dùng một quyền đánh cho miệng phun máu tươi!
Chỉ là. . .
"Vô Ảnh Bộ!"
Lý Phong nhếch miệng cười trào phúng một cái, thân thể đột nhiên biến mất tại chỗ!
"Làm sao có thể? !"
Dương Tông Nghĩa đánh trượt, sắc mặt kịch biến!
"Nhị đệ, cẩn thận!"
Dương Chấn Sơn dùng thần sắc khẩn trương nhìn quanh bốn phía, đột nhiên thấy Lý Phong xuất hiện sau lưng Dương Chấn Hải, lập tức mở miệng nhắc nhở.
Chỉ là hắn vẫn chậm một bước!
"Bạo tẩu!"
"Thiên Thương Quyền!"
Lý Phong dữ tợn cười một tiếng, đánh ra 7 quyền tới sau lưng Dương Chấn Hải!
Thiên Thương Quyền là thức thứ mười bốn trong Thiên Cương Tam Thập Lục thức, đặc điểm là ở trong một giây đồng hồ có thể liên tục không ngừng đánh ra bảy quyền.
Đệ nhất quyền có thể bộc phát ra mười phần lực, quyền thứ hai là 110% lực lượng, cứ thế mà suy ra.
Đến quyền thứ bảy, vậy đã là một con số khủng bố: 170% lực lượng!
Càng đáng sợ là, mỗi một quyền đều đánh vào cùng một vị trí, lại là bộc phát 7 quyền trong một giây ngắn ngủi, uy lực không ngừng chồng lên nhau, cho dù là sắt thép cũng phải bị đánh thành phấn vụn!
Trước đó cảnh giới Lý Phong không đủ, không cách nào phát huy ra toàn bộ uy lực của một quyền này, cho nên chưa bao giờ sử dụng tới.
Hiện tại, một chiêu này rốt cục được hắn dùng đến!
"Oanh" "Oanh" "Oanh" "Oanh" . . .
Những âm thanh giống như sấm rền liên tiếp vang lên, Dương Chấn Hải căn bản không kịp làm ra phản ứng, cứ thế bị Lý Phong đánh trúng bảy quyền!
Đệ nhất quyền, chân khí hộ thể xung quanh Dương Chấn Hải chấn động không thôi.
Quyền thứ hai, chân khí hộ thể của Dương Chấn Hải bị đánh nát.
Quyền thứ ba, kinh mạch của Dương Chấn Hải đều bị đứt đoạn!
Quyền thứ tư, lục phủ ngũ tạng của Dương Chấn Hải tựa như dưa hấu rơi xuống từ trên cao, vỡ tan thành từng mảnh!
Đợi đến khi quyền thứ bảy hoàn thành, Dương Chấn Hải phun ra một ngụm máu tươi, tiếp theo thân thể tựa như bị nhét vào lựu đạn, nổ tung tại chỗ!
Huyết nhục bay tứ tán!
"Chấn Hải!"
"Nhị đệ!"
Dương Tông Nghĩa, Dương Chấn Sơn nhất thời hai mắt muốn nứt ra!
"Vô Ảnh Bộ!"
Lý Phong căn bản không có ý định cho bọn hắn thời gian trống để thống khổ, thân hình chớp động xuất hiện sau lưng Dương Chấn Sơn, lại đánh ra bảy quyền!
"Phanh "
Cũng như Dương Chấn Hải, thân thể Dương Chấn Sơn nổ tung.
Trước đó mặt đất coi như chỉnh tề, bây giờ sau một hồi mưa máu tung bay đã trở nên nhão nhoét đáng sợ!
"Oẹ!"
Những người đứng xem xung quanh đều là kẻ hung ác thường xuyên chém giết, đã nhiều lần thấy những tình cảnh máu tanh.
Chỉ là máu tanh đến mức này thì đúng là lần đầu tiên nhìn thấy, nhất thời người không đủ sức chịu đựng liền khom lưng nôn mửa không thôi.
"Chấn Sơn!"
Trong mắt Dương Tông Nghĩa đã gần như nhỏ ra máu!
Hai giây, chỉ trong hai giây, hai đứa con trai đã bị đánh cho huyết nhục nổ tung ở ngay trước mặt hắn, loại kích thích này làm Dương Tông Nghĩa triệt để điên cuồng!
Hắn không hiểu, vì sao bọn hắn rõ ràng đã thắng chắc, cuối cùng lại bị Lý Phong nghiền ép một cách tàn bạo?
Lý Phong chỉ là một thanh niên 23 tuổi a, dù là đệ tử thiên tài của thế gia đỉnh cấp cũng không có khả năng khủng bố như vậy!
Thực ra Dương Tông Nghĩa vẫn còn xem nhẹ Lý Phong, Lý Phong vốn là Tông Sư hậu kỳ, lại dùng thêm bí kỹ tăng lên chiến lực Bạo tẩu.
Cộng với uy lực cường đại của Thiên Thương Quyền cùng sự xuất quỷ nhập thần của Vô Ảnh Bộ, hai giây giết hai cường giả Tông Sư trung kỳ. . . Cũng không khó!
"Cẩu tạp chủng, ta muốn giết ngươi!"
Dương Tông Nghĩa bị phẫn nộ trùng kích cho mất lý trí, rống lớn rồi giết tới Lý Phong.
Lý Phong cười lạnh một tiếng, Vô Ảnh Bộ lại lóe lên, một cái chớp mắt tiếp theo đã xuất hiện sau lưng Dương Tông Nghĩa.
Dương Tông Nghĩa sớm có đoán trước, quay người đánh ra quyền!
Chỉ là hắn quay người về sau mới phát hiện không thấy bóng dáng Lý Phong đâu!
"Thiên Thương Quyền!"
Đúng lúc này, một tiếng gầm nhẹ truyền tới từ sau lưng Dương Tông Nghĩa!
"Oanh" "Oanh" "Oanh" "Oanh" . . .
Dương Tông Nghĩa chỉ cảm thấy trái tim đau đớn, thân thể như bị điện giật, tiếp theo phun ra một ngụm máu tươi, té sấp về phía trước!
Lý Phong vốn muốn đi tới đánh thêm mấy quyền, lại phát hiện Tống Uyển Quân đã lên tới độ cao nhất định, bắt đầu nhanh chóng rơi xuống!
Lý Phong đành phải tạm thời buông tha cho Dương Tông Nghĩa, lách mình trở lại chỗ cũ, vững vàng ôm ngang người Tống Uyển Quân, ngưng lại xu thế rớt xuống của nàng!
Mọi người yên tĩnh!