Virtus's Reader
Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần

Chương 257: CHƯƠNG 257. CÙNG NHAU NUỐT

Chương 220: Cùng nhau nuốt

"Đệ đệ, ngươi thật lợi hại!"

Trong mắt Tống Uyển Quân ngập tràn những ngôi sao nhỏ.

Vừa rồi Lý Phong quả thực là đẹp trai ngầu lòi đến mức làm trái tim nàng muốn ngưng đập!

Rõ ràng là cục diện phải chết, cuối cùng lại bị hắn dễ dàng tiêu trừ, trời ạ, hắn đến cùng là làm cách nào để nghĩ ra chuyện ném mình lên giữa không trung?

Ngô Chinh Long cùng đám tiểu đệ triệt để sững sờ!

Không phải chứ. . . Ba vị Tông Sư vây giết vậy mà vẫn để Lý Phong cấp tốc xoay chuyển cục diện?

Hai quyền đánh tan xác Dương Chấn Sơn, Dương Chấn Hải, lại một quyền đánh cho Dương Tông Nghĩa ngã gục xuống đất, thực lực Lý Phong vậy mà cường đại đến mức này!

Đặc biệt khi Lý Phong ném Tống Uyển Quân lên trời, đây hoàn toàn là Thần Lai Chi Bút.

(tác phẩm của thần linh)

Nếu như không ném Tống Uyển Quân lên giữa không trung, hắn sẽ phải phân ra một bộ phận tinh lực bảo hộ Tống Uyển Quân.

Dù là thực lực của hắn có mạnh hơn ba cha con Dương Tông Nghĩa, hai bên thụ địch cũng sẽ phải trải qua vô vàn hung hiểm, thậm chí vô cùng có khả năng chết toi.

Nhưng hắn hết lần này tới lần khác lại ném Tống Uyển Quân lên trời, còn ở trước khi Tống Uyển Quân rơi xuống đất đã giải quyết ba cha con Dương Tông Nghĩa!

Cái này chứng tỏ Lý Phong vô cùng tự tin với sức mạnh của bản thân, lại còn nắm chắc cục diện chiến đấu, hai cái này thiếu một thứ cũng không được!

"Hóa ra đây mới là sức mạnh thật sự của Lý Phong. . ."

Khóe miệng Ngô Chinh Long co giật.

Vài phút trước đó hắn còn nói Lý Phong chỉ là một thanh niên trẻ tuổi làm càn làm bậy, vài phút sau hắn đã bị Lý Phong đánh mặt.

Nếu như Lý Phong như vậy còn là làm càn làm bậy, vậy thế giới này không có mấy người là già dặn.

"Uyển Quân, vừa rồi không làm ngươi hoảng sợ chứ?"

Lý Phong nhìn Tống Uyển Quân trong lồng ngực, ôn nhu hỏi.

"Đương nhiên là sợ rồi, ta còn tưởng rằng ngươi không thèm ta nữa."

Tống Uyển Quân oán trách nhéo chóp mũi của Lý Phong.

"Ta sao có thể không thèm ngươi được." Lý Phong cũng nhéo chóp mũi Tống Uyển Quân, tiếp theo cười nói: "Ngoan ngoãn đứng đây, ta đi diệt lão khọm họ Dương kia."

Lý Phong để Tống Uyển Quân xuống đất, tiếp theo bước đến trước mặt Dương Tông Nghĩa, dùng tư thế từ trên cao nhìn xuống hỏi: "Dương lão cẩu, không nghĩ tới sẽ bị ta giết ngược đúng không?"

"Phốc "

Dương Tông Nghĩa chỉ cảm thấy lục phủ ngũ tạng đau đớn vô cùng, lại còn bị Lý Phong nhục nhã, lửa giận công tâm nên phun ra một ngụm máu tươi.

"Ngươi phế Húc nhi, lại giết hai đứa con trai của ta, lão phu cho dù làm quỷ cũng sẽ không bỏ qua cho ngươi!"

Dương Tông Nghĩa biết rõ mình chết chắc, nhưng miệng lưỡi vẫn không chịu yếu thế.

Hắn chỉ là hận năng lực bản thân không đủ, không chỉ không thể báo thù cho cháu trai, còn phải trơ mắt nhìn hai đứa con trai chết ở trước mặt!

"Ta rất kỳ quái vì sao ngươi còn có thể coi mình là bên bị hại được."

"Dương Húc lấn ép ta làm nhục ta, biết rõ ta là Tông Sư còn nổi sát tâm, muốn bắt ta về Long Hồn, nếu đổi lại là ngươi, ngươi sẽ làm thế nào?"

"Ta rõ ràng có thể giết hắn, nhưng lại chỉ là phế đan điền, lưu lại cho hắn một cái mạng chó, các ngươi không chỉ không cảm kích ta, còn bố trí sát cục vây giết ta!"

"Nếu không phải ta may mắn đủ mạnh, thì hôm nay đã bị các ngươi giết, còn phải trơ mắt nhìn nữ nhân mình yêu chịu nhục!"

"Ngươi cảm thấy trong chúng ta ai mới là người bị hại?"

Lời nói của Lý Phong giống như từng lưỡi dao sắc bén, từng chút một đâm vào trái tim Dương Tông Nghĩa, làm Dương Tông Nghĩa vốn đang xúc động phẫn nộ lần nữa phun ra một ngụm máu tươi!

"Hận, ta hận a!"

Dương Tông Nghĩa nằm rạp trên mặt đất, giống như điên cuồng đập xuống mặt đất, khiến mảng lớn bụi tro bay lên.

Vốn hắn còn không hối hận bao nhiêu, chỉ có lòng căm thù ngập trời với Lý Phong, nhưng nghe Lý Phong nói vậy, cảm giác hối hận liền giống như thủy triều cắn nuốt Dương Tông Nghĩa.

Nếu như Dương Húc không trêu chọc Lý Phong, vậy Dương Húc vẫn là thiên tài trăm năm có một của Dương gia, hai đứa con trai hắn cũng sẽ không bị Lý Phong đánh nổ thân thể, hắn cũng sẽ không giống con chó chết nằm rạp trên mặt đất mặc người nhục nhã như hiện giờ!

Hết thảy đều bởi vì Dương Húc quá mức cuồng ngạo!

"Mang theo toàn bộ hối hận cùng cảm giác không cam lòng xuống địa ngục gặp hai đứa con trai của ngươi đi!"

Sau khi nói xong, Lý Phong nhấc chân giẫm tới đầu Dương Tông Nghĩa!

"Phanh "

Một tiếng trầm đục vang lên, máu tươi não trắng rơi đầy đất.

Gia chủ Dương gia, cường giả Tông Sư hậu kỳ Dương Tông Nghĩa. . . Vẫn lạc!

Đám người vây xem: ". . ."

"Oẹ!"

Lại một hồi âm thanh nôn mửa truyền đến. . .

Tống Uyển Quân cũng không nhịn được, khuôn mặt tái nhợt vội vàng quay sang chỗ khác, không dám nhìn nữa.

Giải quyết xong Dương Tông Nghĩa, Lý Phong nhìn về phía Ngô Chinh Long.

"Phù phù "

Ngô Chinh Long không nói hai lời liền quỳ xuống, tiếp theo "Phanh phanh phanh" dập đầu xuống đất.

"Lý thiếu, ta chỉ là bị lão cẩu Dương Tông Nghĩa ép buộc chứ ta không hề muốn khiêu khích Tống lão đại, ta vô tội a!"

"Chỉ cần Lý thiếu chịu buông tha lần này, ta nguyện ý nhường thế giới ngầm Giang Bắc cho Tống lão đại!"

Sau một hồi dập đầu, Ngô Chinh Long ngẩng đầu lên khóc ròng xin tha thứ.

"Ồ, nếu ngươi đã có thành ý như vậy, thế thì. . ."

Lý Phong nói đến đây, Ngô Chinh Long nhịn không được lộ ra vẻ vui mừng.

"Thì hãy đi chết đi."

Khóe miệng Lý Phong khẽ nhếch, từ xa đánh ra một chỉ.

"Sưu "

Một luồng chân khí màu xanh đánh vào trán Ngô Chinh Long, để lại cái lỗ máu.

Nụ cười trong nháy mắt cứng lại trên mặt Ngô Chinh Long: "Vì... vì sao?"

Ngô Chinh Long dùng hết chút khí lực cuối cùng, khó khăn hỏi.

Vì sao hắn đã quỳ xuống đất cầu xin tha thứ, Lý Phong còn muốn giết hắn?

"Bởi vì ngươi đã nổi lên lòng mơ ước với Uyển Quân lên, còn nữa. . . Đây là nhiệm vụ bắt ta làm a."

Lý Phong ghé vào bên tai Ngô Chinh Long nhỏ giọng nói.

Ngô Chinh Long ầm vang ngã xuống đất, hắn đến chết cũng không hiểu rõ vì sao Lý Phong giết hắn lại là nhiệm vụ bắt làm, có quan hệ với Long Hồn sao?

"Đinh, chúc mừng kí chủ, nhiệm vụ hoàn thành, đang tiến hành khen thưởng. . ."

"Đinh, chúc mừng kí chủ, thu hoạch được 3000 điểm kinh nghiệm, 30000 điểm tích lũy."

Kí chủ: Lý Phong

Đẳng cấp: A+

Điểm kinh nghiệm: 3300/ 8000

Điểm tích lũy: 129700

Điểm chinh phục : 64

Kỹ năng: 《 Chân Vũ 》, 《 Vô Ảnh Bộ 》, 《 Thiên Cương Tam Thập Lục thức 》, 《 Bạo Tẩu 》. . .

Nhiệm vụ đang chờ: Tám phương mưa gió để ta sử dụng

"Hô, không biết cấp S- sẽ là cảnh giới thế nào, thật đáng chờ mong a!"

Âm thầm cảm thán một tiếng, Lý Phong tắt hệ thống, quay đầu đảo mắt nhìn đám thủ hạ của Ngô Chinh Long một lượt.

Bị Lý Phong nhìn tới, những người kia hoảng sợ cúi đầu, sắc mặt tái nhợt, toàn thân không ngừng run rẩy.

Bọn họ đã từng gặp kẻ hung ác, nhưng chưa từng thấy kẻ hung ác tàn bạo như Lý Phong, giết người nhẹ nhàng như chém dưa thái rau, không có chút nương tay!

"Ngô. . . Ta nhớ được có mấy người nhìn Uyển Quân bằng ánh mắt rất bỉ ổi. . ."

Lý Phong nhếch miệng lên tạo thành nụ cười trào phúng, tiếp theo để lại một đạo tàn ảnh ở chỗ cũ, giống như hổ nhập bầy dê xông vào đám tiểu đệ .

"Phanh" "Phanh" "Phanh" "Phanh" . . .

Liên tiếp không ngừng có những tiếng trầm đục vang lên, mười một tên tiểu đệ bị Lý Phong một quyền đánh chết!

Những tên tiểu đệ may mắn không bị Lý Phong đánh giết thì sớm đã hoảng sợ co quắp ngã xuống đất, hai tay ôm đầu run lẩy bẩy!

"Xin lỗi, vừa rồi có chút tàn bạo, không làm ngươi sợ chứ?"

Lý Phong lúc này mới bỏ xuống sát ý, đi đến trước mặt Tống Uyển Quân áy náy hỏi.

"Không có việc gì, cái này cũng không thể trách ngươi."

Tống Uyển Quân giúp Lý Phong sửa sang lại y phục, ôn nhu cười nói.

Giang hồ chính là như vậy, ngươi không giết người, thì sẽ bị người ta giết chết, không có ai đúng ai sai, chỉ có người nào thực lực mạnh hơn!

"Vậy là tốt rồi."

Lý Phong gật gật đầu, tiếp theo quay đầu nói với những tên tiểu đệ hoảng sợ ngồi phịch dưới đất: "Gọi tới tất cả những người khác, ta có việc muốn tuyên bố."

Đã giết Ngô Chinh Long rồi, vậy tiện thể nuốt luôn cả thế giới ngầm Giang Bắc đi!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!