Chương 221: Thân gia tăng vọt!
Đám tiểu đệ may mắn sống sót nào dám không nghe theo Lý Phong phân phó?
Lý Phong vừa nói xong, bọn họ liền móc ra điện thoại bắt đầu gọi người.
Có thể được Ngô Chinh Long an bài ở chỗ này đều là tâm phúc của hắn, còn có bốn thủ lĩnh Tứ Đại Kim Cương đều được coi là dưới một người trên ngàn người.
Bất quá vận khí của bốn người này không tốt lắm, đều dùng ánh mắt bỉ ổi nhìn Tống Uyển Quân, cho nên chết trong tay Lý Phong.
Rất nhanh, gần ngàn tên tiểu đệ của Ngô Chinh Long tụ tập ở trong sân biệt thự, làm cả sân to như vậy gần như chật kín.
"Lão đại các ngươi đã lên Tây Thiên hưởng phúc, ra đi rất an tường, trước khi đi hắn nói muốn giao thế giới ngầm Giang Bắc cho ta quản lý."
"Hiện tại ta xin phép hỏi một câu, ở đây ai có ý kiến khác?"
Lý Phong liếc nhìn đám người một lượt, chậm rãi nói.
Đám tiểu đệ hai mặt nhìn nhau!
Đi rất an tường con mẹ ngươi a? Chúng ta đều đã nghe nói, Ngô lão đại là bị ngươi một chỉ xuyên đầu mà chết!
Còn hỏi chúng ta có ý kiến khác hay không, dù chúng ta có thì dám nói sao? Đừng cho rằng chúng ta đều là kẻ ngu ngốc, không nhìn ra ngươi đang muốn chơi trò giết gà dọa khỉ!
Bọn họ thật sự đã đoán đúng, Lý Phong chính là muốn giết gà dọa khỉ.
Đại đa số người ở đây đều chưa thấy thủ đoạn của hắn, vạn nhất có mấy kẻ đui mù lòng mang ý xấu thì sao?
Giết người tàn bạo, mới là thủ đoạn tốt nhất để chấn nhiếp thủ hạ!
"Xem ra tất cả mọi người đều rất ủng hộ ta, vậy cũng tốt, từ hôm nay trở đi, thế giới ngầm Giang Bắc sẽ do ta cùng Uyển Quân nắm giữ!"
Ngữ khí Lý Phong cũng không bá đạo, nhưng càng như vậy, càng cho người ta một loại cảm giác bễ nghễ thiên hạ.
Không biết là ai hô một câu "Thề chết cũng đi theo Lý thiếu!"
Tiếp theo. . . Câu nói "Thề chết cũng đi theo Lý thiếu!” được vô số người đồng thanh, xuyên thẳng mây xanh!
"Uyển Quân, lễ vật này ngươi thích không?"
Lý Phong nhìn về phía Tống Uyển Quân, ôn nhu hỏi.
"Ưa thích, nhưng ta cảm thấy. . . Ngươi mới là lễ vật tốt nhất do trời cao ban xuống cho ta."
Nói xong, Tống Uyển Quân liền ghé vào bờ vai Lý Phong, hạnh phúc nhắm hai mắt lại. . .
Phía sau hai người, đám người Hà Cừu âm thầm cảm thán.
Sinh ra đã chắc chắn là nhân kiệt, hẳn câu nói này chính là chỉ loại người như Lý thiếu a!
Tiếp theo, Lý Phong dùng Đọc Tâm Thuật quan sát đám tiểu đệ một phen, tự mình đề bạt bốn tên lên thay thế cho Tứ Đại Kim Cương cũ.
Tát một cái rồi lại cho một quả táo ngọt, bốn người này về sau chắc chắn sẽ trung thành tuyệt đối với Lý Phong.
Đợi đến khi công cuộc lau dọn rửa sạch hoàn tất, mặt đất không còn bộ dáng ghê rợn như trước, biệt thự số 7 cũng khôi phục chỉnh tề, Lý Phong liền cùng Tống Uyển Quân tiến vào biệt thự cẩn thận điều tra.
Những người trong thế giới ngầm, vì trốn tránh kiểm tra nên thường rất ít khi lưu giữ tiền trong ngân hàng, mà sẽ tìm địa phương cất giữ tiền mặt, còn loại tẩy trắng nhiều năm như Từ Túc thì không có loại lo lắng này.
Hai người điều tra một hồi, rất nhanh liền tìm thấy địa phương Ngô Chinh Long dùng để cất giữ tiền mặt.
Dưới lòng đất, số lượng tiền mặt tràn ngập một căn phòng, Hoa Hạ tệ, USD, bảng Anh, Euro, còn có rương vàng, châu báu, đồ cổ, giấy chứng nhận bất động sản. . .
Giá trị to lớn đến mức căn bản khó lòng đánh giá!
May mà hiện tại Lý Phong cũng là phú hào có tài sản mấy tỷ, nếu không phải nhìn thấy nhiều tiền như vậy khẳng định sẽ kích động đến mức quên hết tất cả.
"Hệ thống, ngươi có thể tính toán ra tổng giá trị của những thứ này không?"
Lý Phong lười đi kiểm kê, trực tiếp hỏi thăm hệ thống.
"Căn cứ theo giá vàng trước mắt, theo tỷ lệ hối đoái, cùng với giá trị đồ cổ, tất cả vật phẩm trong gian phòng này có giá trị tổng cộng khoảng 4,5 tỷ Hoa Hạ tệ."
Thanh âm kiều mị của Chí Linh tỷ tỷ vang lên.
Dù sớm có đoán trước, nhưng nghe thấy con số khủng bố 4,5 tỷ này, Lý Phong vẫn không nhịn được giật giật khóe miệng một cái, mặt lộ vẻ kinh ngạc.
Dựa theo số liệu thống kê của Phú Hào bảng hoa hạ, thì 4,5 tỷ đã có thể đứng vào top 900 người giàu nhất.
Có lẽ con số top 900 nghe qua thì rất không đáng chú ý, nhưng đừng quên Hoa Hạ là một quốc gia lớn có hơn 1,4 tỷ người, ở trong đám người nhiều như vậy mà có thể đứng vào top 900, đây tuyệt đối là một chuyện vô cùng không tầm thường.
Quan trọng đây vẫn chỉ là một bộ phận trong tổng tư sản của Ngô Chinh Long!
Bất quá Lý Phong lập tức cảm thấy thoải mái, nước Hoa Hạ quá sâu, cái gọi là Phú Hào bảng căn bản không có cách nào thống kê tất cả người giàu Hoa Hạ vào.
Có lẽ tại một nơi nào đó ở Hoa Hạ tồn tại người sở hữu số lượng gia sản dễ dàng miểu sát kẻ được xếp hạng đệ nhất trong Phú Hào bảng.
"Vậy hệ thống có thể giúp ta rửa sạch đống tiền này không?"
Đè xuống những suy nghĩ linh tinh trong lòng, Lý Phong hỏi tiếp.
Tiền nhiều hơn nữa thì không tiêu được cũng như không, chỉ có thể để ở chỗ này hít bụi.
Thông qua con đường khác để rửa tiền, không chỉ phải giao phí thủ tục từ 10% -15%, còn phải gánh chịu mạo hiểm bị tra được.
Hệ thống đã có thể trực tiếp đổi điểm tích lũy thành Hoa Hạ tệ, còn có thể tạo ra đồ vật nghịch thiên như Thẻ đen vô hạn, vậy hẳn có thể dễ dàng rửa tiền mà không làm ai chú ý a?
"Có thể, kí chủ có muốn thu về tất cả vật phẩm trong gian phòng này, sau đó đổi sang Hoa Hạ tệ rồi gửi vào tài khoản ngân hàng của mình không?"
Thanh âm kiều mị của Chí Linh tỷ tỷ vang lên.
Hai mắt Lý Phong sáng lên, trong lòng nhất thời tràn đầy lửa nóng.
Hệ thống vậy mà thật sự có thể tẩy tiền? Vậy hắn về sau làm việc sẽ thuận tiện hơn nhiều!
"Nếu như thu về sẽ làm những vật này lập tức biến mất thì chờ ta một chút đã."
Lý Phong đè xuống hưng phấn trong lòng, chậm rãi nói.
Tống Uyển Quân còn ở bên cạnh, những vật này đột nhiên biến mất thì chẳng phải sẽ dọa nàng phát sợ?
Tắt hệ thống đi, Lý Phong tuỳ tiện nhấc lên hai tệp Hoa Hạ tệ, nắm tay Tống Uyển Quân rời khỏi nơi đây.
"Hà Cừu, cầm lấy số tiền này mang các huynh đệ ra ngoài vui vẻ một phen a."
Lý Phong tìm tới Hà Cừu, ném tới hai bó tiền mặt.
Nhất thời, đám người Hà Cừu liền cảm thấy hưng phấn.
Con mẹ nó, hai bó toàn tiền một trăm nguyên, đoán chừng ít nhất cũng phải 500 ngàn a?
Bọn họ chỉ là đi theo một chuyến, cái gì cũng không làm, vậy mà lấy được nhiều tiền như vậy?
Theo Lý thiếu lăn lộn quả nhiên không sai!
Đợi đến khi đám người Hà Cừu hứng thú bừng bừng lên xe rời đi, Lý Phong liền nắm tay Tống Uyển Quân trở lại phòng khách nghỉ ngơi.
Trong lúc đó Lý Phong lấy điện thoại di động ra cẩn thận xem xét tin tức tập đoàn Tô thị phá sản.
"Ừm?"
Vừa tra xét, Lý Phong lập tức phát hiện ra vấn đề.
Trên internet có một bài phân tích, nói rằng tập đoàn Tô thị đột nhiên phá sản, là do bị mấy tập đoàn lớn liên hợp công kích, bên trong đó có bóng dáng của tập đoàn Vị Lai!
"Chẳng lẽ là Ngụy Băng Khanh xuất thủ?"
Mang theo tâm tình nghi hoặc Lý Phong muốn gọi điện thoại cho tổng giám đốc băng sơn hỏi thăm một phen, ai ngờ Tống Uyển Quân đột nhiên sờ bụng nhỏ giọng nói: "Người ta đói bụng rồi, chúng ta đi ăn cơm nhé?"
"Ngươi chỉ sợ không phải đói bụng, mà chính là. . . Chỗ đó đói a?"
Lý Phong để điện thoại di động xuống, cười xấu xa nói.
Khuôn mặt Tống Uyển Quân đỏ lên, thẹn thùng không thôi nói: "Tiểu bại hoại, lại muốn khi dễ tỷ tỷ à?"
Tối hôm qua nàng đã bị Lý Phong giày vò đến một hai giờ sáng, eo sắp bị vỡ ra thành từng mảnh. . .
"Được rồi được rồi, ta mang ngươi ra ngoài ăn, thuận tiện thưởng thức cảnh đêm Giang Bắc một phen."
Lý Phong nhìn sắc trời u tối bên ngoài, đứng dậy cầm chìa khóa xe Lamborghini, nắm tay Tống Uyển Quân ra chỗ đậu xe.
Cái chìa khóa này được tìm thấy trong phòng ngủ của Ngô Chinh Long, chắc là một chiếc xe được Ngô Chinh Long rất thích.
"Ngô, nhìn thật là mới, xem ra là vừa mua về được mấy hôm."
Nhìn Lamborghini Aventador mới tinh trong gara, Lý Phong lắc đầu cười một tiếng.
Sau khi cùng Tống Uyển Quân lên xe, chiếc Lamborghini – Aventador màu vàng chạy ra khỏi biệt thự, nhanh chóng đi tới khu vực thành thị.
Cùng lúc đó, tất cả tiền mặt, vàng, đồ cổ bên trong gian phòng dưới lòng đất lóe lên một vệt sáng, tất cả vật phẩm biến mất không thấy gì nữa.
Vài giây đồng hồ sau, Lý Phong nhận được tin nhắn tới từ ngân hàng.
"Khách hàng tôn kính, tài khoản tiết kiệm có đuôi là 9527 của ngài được chuyển tới 4500000000 nguyên, số dư trước mắt còn lại là 4839060000 nguyên."