Chương 222: Ha ha, liên quan gì đến ngươi!
Sau một giờ, Lamborghini - Aventador tiến vào một bãi đỗ xe của một trung tâm mua sắm.
Lý Phong dĩ nhiên không phải mang Tống Uyển Quân tới shopping, chỉ là bởi vì xung quanh không tìm được bãi đỗ xe mà thôi.
Đi ra khỏi trung tâm mua sắm, hai người dạo bước ở phố đi bộ một hồi, mua vài món ăn đặc sản Giang Bắc lót dạ một chút, sau đó Lý Phong dựa theo trí nhớ lúc trước, nắm tay Tống Uyển Quân đi vào một nhà hàng.
Tuyệt Vị Quán là một nhà hàng vô cùng nổi danh ở Giang Bắc, thức ăn rất ngon, giá cả hợp lý, người từng ăn đều khen không dứt miệng, bởi vậy mỗi ngày đều sẽ hấp dẫn nhiều khách hàng nghe danh mà đến.
7 giờ tối, chính là thời điểm nhiều khách nhất trong ngày, Lý Phong lại không hẹn trước, chỉ có thể cùng Tống Uyển Quân ngồi ở một bên chờ đợi.
May mà Tuyệt Vị Quán có cung cấp chỗ ngồi riêng cho khách hàng chưa có bàn, không đến mức quá khổ cực.
"Ngươi trước đây từng tới nơi này?"
Trên mặt Tống Uyển Quân không có chút không kiên nhẫn nào, mà chỉ có hiếu kỳ.
Từ khi tiến vào Tuyệt Vị Quán, Lý Phong trở nên an tĩnh đến lạ thường, sau khi ngồi càng là thỉnh thoảng ngẩn người nhìn ra ngoài cửa sổ, cái này quá không bình thường!
"Ừm, mẹ ta từng dẫn ta tới đây hai lần."
Mặt Lý Phong lộ vẻ nhớ lại.
Bởi vì từ nhỏ chỉ có mẹ, nên quan hệ của Lý Phong và mẹ rất tốt, khi còn bé hắn vui vẻ nhất là được cùng mẹ ra ngoài du lịch, tăng trưởng kiến thức.
Lần cuối cùng hắn và mẹ đến Giang Bắc, là vào năm năm trước hắn thi lên đại học, lúc đó cũng từng tới Tuyệt Vị Quán.
Cho nên sau khi bước vào nơi này, từng kỷ niệm không tự kìm hãm được ập về trong đầu Lý Phong. . .
Hắn thực hi vọng thời gian có thể đảo ngược, trở lại thời điểm mẹ còn sống!
"Hô, vô luận như thế nào ta cũng phải nhanh chóng kiếm về đầy đủ 10 triệu điểm tích lũy, bất kể giá nào!"
Lý Phong thu hồi suy nghĩ, âm thầm thề một câu.
Tống Uyển Quân cầm thật chặt bàn tay Lý Phong, ôn nhu an ủi: "Tiểu Phong, vô luận như thế nào, ta đều sẽ ở bên cạnh ngươi, vĩnh viễn không rời xa."
Lý Phong thấy trong lòng ấm áp, cũng cầm chặt bàn tay mềm mại của Tống Uyển Quân.
Cảm giác yêu thương càng sâu đậm!
Cùng lúc đó, rất nhiều nam khách hàng ở bên cạnh đều lộ ra thần sắc ước ao ghen tị!
Mỹ nữ cấp bậc Tống Uyển Quân muốn không làm người khác chú ý là không thể nào, cho nên từ khi nàng đi vào nhà ăn, liền trở thành tiêu điểm khiến mọi nam khách hàng chú ý.
Nhưng làm bọn hắn vô cùng khó chịu là. . . Nữ nhân xinh đẹp như thế làm sao lại có bạn trai rồi? Thật không cam lòng!
Đúng lúc này, một nam tử trẻ tuổi mặc thương hiệu Tide ôm một nữ tử xinh đẹp dáng người cao gầy, thân hình nóng bỏng đi vào nhà ăn.
Ở sau lưng nam tử này, còn có mấy tên côn đồ đi sát đằng sau.
"Trịnh thiếu, hoan nghênh quang lâm."
Quản lý tiến tới nghênh đón, cung kính nói.
Trịnh Thiếu Cương ngạo nghễ gật gật đầu: "Phòng ta đặt trước phòng đã thu thập xong chưa?"
Trịnh Thiếu Cương, công tử ca cấp bậc nhị lưu của Giang Bắc, trong nhà làm về vật liệu xây dựng, tư sản hơn 1 tỷ.
"Đều đã thu thập xong, Trịnh thiếu tùy thời có thể đi vào dùng cơm."
Quản lý cúi đầu khom lưng nói.
Trịnh Thiếu Cương ừm một tiếng, liền muốn đi lên phòng VIP lầu hai dùng cơm.
Nhưng vào lúc này, hắn liếc thấy Tống Uyển Quân, nhất thời mặt lộ vẻ kinh diễm, bước chân ngừng lại.
"Cực phẩm a!"
Sau một hồi lâu, Trịnh Thiếu Cương phát ra một tiếng cảm thán, trong mắt bắn ra tinh quang.
"Trịnh thiếu, ngươi nói vậy làm người ta thực muốn tức giận a."
Trong ngực hắn, nữ tử xinh đẹp hờn dỗi không thôi nói.
"Ngươi tức giận thì làm sao, còn không phải ngoan ngoãn nằm im để cho ta khi dễ?"
Trịnh Thiếu Cương hung hăng nhéo mông nàng một cái, cười dâm nói.
Nữ nhân này là người mẫu khá nổi tiếng hắn mới cua được, tên là Từ Quyên, tối hôm qua đã bị hắn hung hăng chà đạp mấy lần.
"Ai nha, Trịnh thiếu ngươi thật là xấu, nhiều người đang nhìn a."
Từ Quyên thấy mình hờn dỗi không có hiệu quả, lập tức từ bỏ ngăn cản Trịnh Thiếu Cương tìm kiếm con mồi mới.
Nàng chỉ là muốn tiền, chỉ cần Trịnh Thiếu Cương trả thù lao đủ nhiều, nàng thậm chí đồng ý để hắn chơi threesome!
Quản lý đứng đối diện vụng trộm giơ ngón tay cái với Trịnh Thiếu Cương, trong lòng không ngừng cảm thán "Có tiền thật sướng, muốn làm gì thì làm" .
"Đó là. . . Lý Phong?"
Đúng lúc này, một côn đồ sau lưng Trịnh Thiếu Cương nhịn không được lên tiếng kinh hô.
Trịnh Thiếu Cương nhíu mày, quay đầu lại hỏi: "Lý Phong là ai?"
"Chính là nam nhân bên cạnh cực phẩm mỹ nữ kia." Vu Thuận lộ vẻ mặt nghi hoặc: "Không đúng, hắn là đồng nghiệp trước kia của ta, căn bản là một tên điểu ti nghèo kiết xác, sao có thể tán đổ nữ nhân cấp bậc này?"
"Ừm?" Trịnh Thiếu Cương hơi biến sắc: "Ngươi nói cái gì, hắn là đồng nghiệp trước kia của ngươi?"
"Đúng a, chính là đồng nghiệp của ta khi còn làm ở một công ty quảng cáo ở Minh Châu, ta không phải là nhận lầm người chứ. . ." Vu Thuận càng lộ vẻ nghi hoặc.
Hắn vốn làm cùng Lý Phong, về sau bởi vì một nguyên nhân bất khả kháng từ chức trở lại quê ở Giang Bắc, tiến vào làm bán hàng trong công ty vật liệu xây dựng của Trịnh gia.
Về sau nhờ hiệu suất nổi bật, gặp được Trịnh Thiếu Cương trên công ty, dựa vào công phu vuốt mông ngựa thâm hậu, Vu Thuận thành công trở thành tiểu đệ tâm phúc của Trịnh Thiếu Cương.
"Nhận sai hay đúng đi lên chào hỏi một câu chẳng phải là biết rồi?"
Trịnh Thiếu Cương lộ vẻ mặt hưng phấn.
Mới đầu hắn lo lắng Lý Phong là con cháu thế gia nào, cho nên không dám tùy tiện tiến lên bắt chuyện với Tống Uyển Quân, hiện giờ biết Lý Phong có khả năng chỉ là điểu ti nghèo, trong lòng nhất thời nổi lên lửa nóng!
"Tốt, ta đi!"
Vu Thuận làm sao nhìn không ra ý đồ của Trịnh Thiếu Cương, biết đây là một cơ hội rất tốt để nịnh nọt Trịnh Thiếu Cương, liền đi tới chỗ Lý Phong.
"Ngươi là. . . Lý Phong?"
Vu Thuận đi đến trước mặt Lý Phong, làm bộ mới phát hiện Lý Phong, hưng phấn hô.
"Ừm?" Lý Phong đang cùng Tống Uyển Quân nói mấy lời ngọt ngào, bị người khác ngắt lời nên có chút không vui.
Chờ hắn thấy rõ ràng người nói chuyện là ai, sắc mặt nhất thời biến thành quái dị: "Vu Thuận? Tại sao ngươi lại ở chỗ này?"
Khi đi làm, Vu Thuận thân với Trương Nguyên, hai người nhiều lần tính kế Lý Phong, cho nên Lý Phong không có ấn tượng tốt với Vu Thuận.
"Thật sự là ngươi a Lý Phong, ta còn tưởng nhận lầm người cơ."
Vu Thuận thở phào, hắn thật sự sợ mình nhận lầm người, như thế hắn chẳng phải là làm Trịnh Thiếu Cương mất hứng?
Tiếp theo, Vu Thuận dùng ánh mắt nóng rực nhìn Tống Uyển Quân nói: "Lý Phong, ngươi bây giờ xem ra khá lên nhiều a, vậy mà kiếm được bạn gái xinh đẹp như vậy."
"Ha ha." Lý Phong cười lạnh một tiếng, tiếp theo lạnh lùng phun ra năm chữ: "Liên quan gì đến ngươi."
Vu Thuận: "? ? ?"
Dù quan hệ ngày xưa của chúng ta không được tốt lắm, nhưng dù sao cũng từng là đồng nghiệp, ngươi cần phải nói như vậy với ta không?
Ngay khi Vu Thuận sững sờ, Trịnh Thiếu Cương dẫn người đi tới.
"Người anh em, đang chờ chỗ đúng không? Nếu ngươi đã là đồng nghiệp cũ của Vu Thuận, vậy cũng chính là bằng hữu của Trịnh Thiếu Cương ta."
"Gặp mặt tức là hữu duyên, bữa cơm tối nay ta mời."
Trịnh Thiếu Cương mặc dù là nói chuyện với Lý Phong, nhưng khóe mắt lại không ngừng đánh giá Tống Uyển Quân.
Khuôn mặt mị hoặc, dáng người lồi lõm chập trùng, cực phẩm, thật sự là cực phẩm trong cực phẩm!
Nếu Lý Phong chỉ là một tên điểu ti nghèo, vậy nữ nhân này đêm nay ta ăn chắc rồi!