Virtus's Reader
Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần

Chương 263: CHƯƠNG 263. GIANG BẮC THỦ PHỦ

Chương 226: Giang Bắc thủ phủ

Trịnh Thiếu Cương trước đó còn ra vẻ kiêu ngạo bằng trời nói muốn xem Lý Phong chết như thế nào, kết quả cha gọi điện thoại nói mấy câu liền quỳ xuống trước mặt xin Lý Phong tha thứ?

Trịnh Trạch cùng Trịnh Thiếu Cương nói cái gì, Lý Phong làm gì Ngô Chinh Long?

Quần chúng ăn dưa xem kịch xung quanh đều tỏ vẻ ngơ ngác!

Phạm Hàm hiện tại có chút đắc ý, hắn thành công, từ nay về sau, chỉ cần hắn làm mọi chuyện có chừng mực, Lý Phong còn thống lĩnh Giang Bắc một ngày, hắn liền không cần lo lắng người thế giới ngầm tới tìm mình gây phiền phức.

Thậm chí. . . Nếu như hắn gặp phải phiền toái gì, còn có thể xin Lý Phong ra tay giúp đỡ giải quyết!

Vu Thuận nằm rạp trên mặt đất giả chết khóc không ra nước mắt, con mẹ nó. . . Đến cả Trịnh thiếu cũng phải quỳ xuống xin Lý Phong tha thứ?

Cái này không khoa học a, nửa năm trước Lý Phong vẫn còn giống như hắn đều là người làm công, làm sao đột nhiên lắc mình hoá thành Lý thiếu?

Trong này có phải có hiểu lầm gì không?

"Ngô, biết rồi."

Lý Phong gật gật đầu, tiếp theo nói với Phạm Hàm: "Phạm lão bản, có thể an bài cho chúng ta một căn phòng nhỏ không, bạn gái của ta đói bụng rồi."

Trong tình huống bình thường, Lý Phong đều là rất có lễ phép khi đối nhân xử thế, chí ít không giống như một số công tử bột không coi ai ra gì.

"Có, có có có! Mời Lý thiếu đi theo ta!"

Phạm Hàm vội vàng đi phía trước dẫn đường, đưa Lý Phong lên lầu hai.

Trịnh Thiếu Cương đang quỳ sững sờ ngẩn người!

Không phải chứ. . . "Biết rồi" của ngươi là cái ý tứ gì, tốt xấu gì cũng phải cho một tin tức chính xác a, có nhất thiết phải làm lão tử bất an như vậy không!

Trịnh Thiếu Cương tuy rằng ở trong lòng nghi hoặc, nhưng vì uy nghiêm của Lý Phong quá kinh nên không dám truy vấn, đợi Lý Phong đi lên lầu hai hắn liền muốn đứng dậy.

"Ta bảo ngươi đứng lên chưa? Tiếp tục quỳ cho lão tử!"

Tề Lực trực tiếp đi tới đè bả vai Trịnh Thiếu Cương xuống, la mắng.

Sắc mặt Trịnh Thiếu Cương nhất thời xanh đỏ không ngừng!

Hổ xuống đồng bằng bị chó khinh, một tên tiểu lưu manh cũng dám la lối om sòm với hắn!

Tuy rằng nội tâm biệt khuất, nhưng Trịnh Thiếu Cương biết mình chỉ có thể nhẫn nại, đến cả Ngô Chinh Long cũng đã bị Lý Phong xử lý, hắn dù có cuồng hơn nữa cũng biết lúc này cần ra vẻ đáng thương!

"Cái kia. . . Vị lão đại này, Lý thiếu có lai lịch gì a?"

Lúc này có một khách hàng nhịn không được hiếu kỳ nhỏ giọng hỏi thăm.

Những khách hàng khác ào ào nhìn về phía Tề Lực, cũng muốn biết đáp án.

Tề Lực trước kia chỉ là tùy tùng đi theo Trần Kim Sinh, chưa từng bị nhiều người chú ý như vậy, cái cảm giác này phải diễn tả thế nào đây?

Thoải mái, so với lúc chơi em người mẫu đắt nhất hộp đêm tối hôm qua còn thoải mái hơn!

"Khụ khụ, cái này a. . ."

Tề Lực cố ý kéo dài âm điệu.

"Mời mời, chỗ ta có thuốc xịn nhập khẩu nước ngoài, còn là hàng giới hạn, rất hiếm nha."

Một vị khách hàng móc ra một điếu thuốc, đưa tới tay Tề Lực.

Tề Lực ngạo nghễ tiếp nhận thuốc lá, chờ người kia giúp hắn châm thuốc rồi, hắn mới chậm rãi nói: "Vừa rồi ta không phải đã nói rồi sao? Lý thiếu hiện tại là lão đại của toàn bộ thế giới ngầm Giang Bắc."

"Vậy thì Ngô lão đại ở đâu?"

Có người không hiểu hỏi.

"Ngô lão đại?"

Tề Lực cười lạnh một tiếng, tiếp theo chỉ chỉ mặt đất dưới chân.

"Tê!"

Nhất thời, những âm thanh hít vào một ngụm khí lạnh liên tục vang lên!

Tuy rằng Tề Lực không nói rõ, nhưng người sở hữu trí lực bình thường trở lên đều có thể đoán được, hắn đang ám chỉ Ngô lão đại đã xuống địa ngục rồi!

Nói cách khác, Lý Phong xử lý Ngô Chinh Long, thay vào đó?

Con mẹ nó, siêu cấp mãnh nhân a, khó trách Trịnh gia nhanh như vậy đã nhận thua!

Ở một bên, Trịnh Thiếu Cương lộ vẻ mặt vô cùng hối hận.

Hắn cũng không nghĩ tới mình chỉ là đi cua gái, thế mà lại đụng phải tấm sắt cứng như vậy!

Đều là tại Vu Thuận, nếu không phải hắn nhìn nhầm thì lão tử đã không khinh địch như thế!

Trong lúc nhất thời, Trịnh Thiếu Cương dồn tất cả hận ý lên trên người Vu Thuận, dùng thần sắc oán độc nhìn tới Vu Thuận đang giả chết.

Vu Thuận nhất thời giật mình, biết mình đã bị Trịnh Thiếu Cương ghi hận, về sau đừng nói là tiếp tục theo Trịnh Thiếu Cương lăn lộn, hắn có thể sống tiếp ở Giang Bắc hay không cũng đã là ẩn số!

"Sớm biết sẽ có loại kết quả này, lão tử đã làm bộ không thấy được Lý Phong!"

Vốn muốn mượn chuyện Lý Phong để nâng cao địa vị, kết quả ăn trộm gà bất thành còn mất nắm gạo, tâm tình hối hận giống như thủy triều cắn nuốt toàn bộ cơ thể hắn!

Lại qua nửa giờ nữa, Trịnh Trạch cùng với một trung niên nam tử đi vào Tuyệt Vị Quán.

Mười tên áo đen hộ vệ đi sát đằng sau hai người, uy thế mười phần.

"Cái kia. . . Đó là Trình lão bản?"

"Trời ạ, thật sự là Trình lão bản, hắn làm sao lại tới?"

"Cái này còn cần phải đoán sao, khẳng định là được Trịnh lão bản mời đến để giải quyết mọi chuyện a!"

Nhìn thấy người đàn ông trung niên kia, lập tức mọi người trong Tuyệt Vị Quán lâm vào yên lặng, tiếp theo liên tiếp thảng thốt lên.

Trình Hạ Lợi là phú hào giàu có nhất Giang Bắc, gia sản lên tới mấy chục tỷ, loại lão bản làm ăn nhỏ như Trịnh Trạch hoàn toàn không thể so sánh được.

Không chỉ như thế, Trình Hạ Lợi còn là đệ ruột của vợ của gia chủ Vương gia Giang Nam- Vương Bác Nam!

Dựa vào một tầng quan hệ này, toàn bộ Giang Bắc không ai dám trêu chọc Trình Hạ Lợi!

Dù rằng Ngô Chinh Long ở đây, nhìn thấy Trình Hạ Lợi cũng phải cung cung kính kính kêu một tiếng Trình lão bản, Trình Hạ Lợi có phản ứng hay không thì còn phải xem tâm tình bản thân hắn!

Trịnh Trạch đã mời Trình Hạ Lợi đến, rõ ràng là muốn đối phó Lý Phong, nhưng vấn đề là Trịnh Trạch dựa vào đâu để có thể thỉnh cầu Trình Hạ Lợi? Không nghĩ ra được a!

Trịnh Thiếu Cương đầu tiên là xoa xoa con mắt, xác định người kia thật sự là Trình Hạ Lợi, nhất thời mặt lộ vẻ mừng như điên.

Hắn vốn cho rằng lần này sắp phải ăn thiệt thòi lớn, ai biết cha mình lại có thể mời Trình Hạ Lợi đến, vậy hắn còn cần phải sợ cái chó gì a!

Trong cảm giác hưng phấn, Trịnh Thiếu Cương đứng dậy chạy gấp tới: "Cha, Trình bá bá!"

Ở một bên, Tề Lực lộ sắc mặt trắng nhợt, không dám ngăn cản Trịnh Thiếu Cương đứng dậy như lần trước nữa.

Đây chính là Trình Hạ Lợi a, đại nhân vật mà cả Ngô lão đại cũng phải cung kính đối đãi, hắn nào dám ra vẻ uy phong trước mặt Trình Hạ Lợi?

"Thiếu Cương, để ngươi chịu ủy khuất rồi."

Trịnh Trạch vỗ vỗ bả vai của Trịnh Thiếu Cương, tiếp lấy theo chắp tay với Trình Hạ Lợi nói: "Trình lão bản tới đây chính là vì muốn giúp ngươi lấy lại công đạo, ngươi còn không tranh thủ thời gian cảm ơn Trình bá bá?"

"Cảm ơn Trình bá bá, Trình bá bá, lần này ngươi nhất định phải làm chủ cho ta a."

Trịnh Thiếu Cương lau lau nước mắt nước mũi, có thể nói là người nghe thương tâm người thấy rơi lệ, vô cùng đáng thương!

"Ừm, yên tâm, ở đất Giang Bắc này chưa có chuyện gì là ta giải quyết không được." Trình Hạ Lợi ngạo nghễ gật đầu: "Lý Phong ở đâu, dẫn ta đi gặp hắn."

"Ngay tại lầu hai!"

Vừa mới nói xong, Trịnh Thiếu Cương đi đầu chạy vội lên lầu hai.

Trình Hạ Lợi chắp hai tay sau lưng, muốn nhấc chân đuổi theo, nhưng ai biết hắn đột nhiên chỉ tay vào đám người Tề Lực: "Coi chừng bọn họ cho ta, không có mệnh lệnh của ta, không kẻ nào được phép rời khỏi nơi này!"

"Vâng, lão bản!"

Hai tên hộ vệ áo đen lĩnh mệnh đi về phía Tề Lực.

Sắc mặt Tề Lực tái nhợt, trực tiếp ném gậy gộc trong tay sang một bên, từ bỏ ý định phản kháng.

Khách hàng xung quanh không khỏi thổn thức.

Người có tên cây có bóng, Trình Hạ Lợi vừa ra tay, Lý Phong đoán chừng sẽ thua không còn manh giáp!

Rất nhanh, Trình Hạ Lợi đi lên lầu hai, nhận được tin tức Phạm Hàm cười cười chào đón.

"Lý Phong ở trong căn phòng nào?"

Trình Hạ Lợi cũng không nói nhảm, đi thẳng vào chủ đề hỏi.

"Cái này. . ."

Sắc mặt Phạm Hàm biến ảo mấy lần, cuối cùng vẫn quyết định nói rõ sự thật: "Tại căn phòng số 2888, xin Trình lão bản đi theo ta."

Nếu như làm ra lựa chọn giữa Trịnh Trạch cùng Lý Phong, vậy Phạm Hàm khẳng định chọn Lý Phong, nhưng nếu là giữa Lý Phong cùng Trình Hạ Lợi, vậy hắn sẽ không nói hai lời chọn Trình Hạ Lợi!

Nghe thấy lời nói của Phạm Hàm, mắt Trình Hạ Lợi sáng lên, âm thầm nói một câu: "Lý Phong. . . Có khi nào chính là tên nghiệt chủng kia không?"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!