Virtus's Reader
Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần

Chương 264: CHƯƠNG 264. ĐỀU LÀ ĐỒ BỎ ĐI!

Chương 227: Đều là đồ bỏ đi!

Bên trong gian phòng 2888, Tống Uyển Quân gắp một miếng thịt cá Tây Hồ đến miệng Lý Phong, nhìn hắn ăn xong liền cười nói: "Ngươi mệt mỏi một đêm rồi, nhất định phải bổ sung protein mới được a ~ "

Lý Phong: ". . ."

Không phải chứ. . . Tống Uyển Quân đang ám chỉ thể lực của hắn không được?

Hóa ra đêm qua tiểu gia còn nhẹ tay với nàng a, thế mà còn dám nói như vậy!

"Được, con cá này ta sẽ ăn sạch, đợi buổi tối ta bồi thường cho ngươi mấy ngụm protein."

Lý Phong xấu xa cười một tiếng, kéo cả đĩa cá tới trước mặt mình.

"Ngươi đúng là đồ tiểu bại hoại, suốt ngày nghĩ chuyện xấu!"

Tống Uyển Quân vốn trời sinh quyến rũ, giờ tỏ vẻ hờn dỗi trách cứ càng là tăng thêm mấy phần mị hoặc.

Lý Phong nhìn mà thèm nhỏ dãi, trực tiếp kéo Tống Uyển Quân vào trong ngực, tay trái xe nhẹ đường quen đặt ở trên cái đùi bóng loáng của nàng.

"Ngô. . . Đùi của tỷ tỷ sờ vào thật là sướng, nếu ngày nào cũng được sờ thì thật tốt."

Lý Phong vừa ăn món ngon, vừa hưởng thụ da thịt của Tống Uyển Quân, cảm thấy đời này chẳng còn gì phải hối tiếc!

Khuôn mặt Tống Uyển Quân đỏ lên, tùy ý cho Lý Phong khinh bạc, miệng nói: "Ta ngược lại cũng muốn cho ngươi sờ mỗi ngày, thế nhưng ai kia rất bận rộn a, đâu thể ngày nào cũng gặp ta."

Bàn tay của Lý Phong ngưng lại, mặt lộ vẻ áy náy.

Từ khi đoạt được lần đầu của Tống Uyển Quân, thời gian ở chung của hắn cùng Tống Uyển Quân thật sự rất ít, xác thực không xứng đáng với chức vị bạn trai.

"Được rồi, tỷ tỷ đùa giỡn với ngươi thôi, tỷ tỷ biết ngươi có rất nhiều chuyện phải làm, chỉ cần lúc rảnh rỗi ngươi nhớ tới thăm là ta vui rồi."

Tống Uyển Quân khéo hiểu lòng người nói.

Lý Phong thấy trong lòng ấm áp, liền muốn cùng Tống Uyển Quân nói vài câu tình cảm nồng thắm, đột nhiên hắn hơi biến sắc: "Có người tới."

Tống Uyển Quân vội vàng ngồi dậy, sửa sang lại y phục, làm ra bộ dáng nghiêm túc dùng bữa, làm Lý Phong buồn cười không thôi.

Một tiếng "cùm cụp" vang lên, cửa bị Phạm Hàm đẩy ra.

Trịnh Thiếu Cương đi đầu tiến vào, cùng Phạm Hàm đứng hai bên, cung cung kính kính mời Trình Hạ Lợi tiến vào.

Tiếp theo, Trịnh Trạch còn có bảo tiêu của Trình Hạ Lợi nối đuôi nhau mà vào, nhất thời căn phòng khá lớn này lại cho người ta một loại cảm giác kín người hết chỗ.

Trong nháy mắt nhìn thấy Trình Hạ Lợi, sắc mặt Lý Phong kịch biến đồng thời đứng vụt dậy!

"Vậy mà là hắn!"

Năm xưa khi biết tin cha Lý Phong là Vương Xuyên đã chết, mẹ mang theo hắn muốn về Vương gia tế bái, kết quả bị người ta cứng rắn cản ở ngoài cửa.

Không chỉ không để mẹ con bọn hắn đi vào tế bái Vương Xuyên, một đám người còn mở miệng nói lời ác độc làm nhục mẹ con bọn hắn, Trình Hạ Lợi chính là một trong số đó!

Tuy khi đó Lý Phong mới 13 tuổi, nhưng hắn vĩnh viễn quên không được sắc mặt ghê tởm của đám người kia!

"Ừm?"

Trình Hạ Lợi nhíu mày nhìn chằm chằm Lý Phong, bắt đầu đánh giá.

Trước đó, hắn căn bản không muốn đi chú ý loại tiểu nhân vật như Lý Phong, dù là mười năm trước hắn quát lớn mẹ con Lý Viện cũng chỉ là việc nhỏ, căn bản không được hắn để ở trong lòng.

Huống hồ 10 năm quá dài, khi đó Lý Phong chỉ là một thiếu niên 13 tuổi, trí nhớ từ lâu đã mơ hồ, cho nên nhìn thấy Lý Phong, Trình Hạ Lợi cũng không xác định hắn có phải tên nghiệt chủng Vương gia kia hay không.

"Đinh, kí chủ, ngài có nhiệm vụ mới, có muốn lập tức xem xét?"

"Xem xét!"

"Nhiệm vụ: Bước đầu tiên để báo thù."

"Mục tiêu: Khống chế lại Trình Hạ Lợi, để Vương Bác Nam gọi điện thoại cầu tình với kí chủ thì mới phóng thích. Nếu như không thành công khống chế Trình Hạ Lợi, hoặc Vương Bác Nam không gọi điện thoại cầu tình thì nhiệm vụ thất bại, tiểu đệ của kí chủ rút ngắn đi 1 cm."

"Khen thưởng: 500 điểm kinh nghiệm, 5000 điểm tích lũy."

Xem hết giới thiệu, Lý Phong cười to.

Hắn vốn đang muốn trả lại gấp bội nhục nhã mười năm trước cho Trình Hạ Lợi, không nghĩ tới ngủ gật hệ thống lại đưa tới gối đầu, trực tiếp công bố một nhiệm vụ.

Bất quá hệ thống muốn thả Trình Hạ Lợi ra, chẳng lẽ Trình Hạ Lợi còn có giá trị lợi dụng khác?

"Ngươi cười cái gì?"

Lông mi Trình Hạ Lợi nhăn lại, lạnh giọng hỏi.

"Trịnh Thiếu Cương, ngươi làm vậy là ý gì?"

Lý Phong không nhìn thẳng Trình Hạ Lợi, nhìn về phía Trịnh Thiếu Cương hỏi.

"Trình bá bá đang hỏi ngươi, ngươi dám không trả lời? Chán sống à!"

Trịnh Thiếu Cương có thể nói là chưa từng cảm thấy sung sướng như bây giờ.

Cái gì gọi là sơn cùng thủy phục nghi không đường, liễu ám hoa minh hựu nhất thôn? Không phải chính là bây giờ sao!

Trước đó hắn bị Lý Phong đè ép muốn ngạt thở, vốn cho rằng phải khuất nhục ôm hận giao tiền xin lỗi, không nghĩ tới a, vậy mà cha hắn lại có thể mời Trình Hạ Lợi đến đây!

Hiện tại, hắn muốn hoàn trả lại tất cả nhục nhã cho Lý Phong, hơn nữa còn là gấp trăm lần nghìn lần!

"Ngô. . . Xem ra là mời được trợ thủ, cảm thấy mình có thể chuyển bại thành thắng a."

Lý Phong lộ vẻ mặt trào phúng, lắc đầu nói.

"Hừ, ngươi biết Trình bá bá là ai không?"

Trịnh Thiếu Cương ngạo nghễ cười lạnh.

"Không rõ ràng, hay là ngươi giúp ta giới thiệu một chút đi?"

Lý Phong ngoáy ngoáy lỗ tai, vẻ mặt hoàn toàn không thèm để ý.

"Hừ, Trình bá bá là người giàu nhất Giang Bắc, tư sản mấy chục tỷ, càng là em vợ của gia chủ Vương gia Giang Nam."

Vẻ ngạo nghễ trên thân thể Trịnh Thiếu Cương bắn ra cuồn cuộn, thật giống như đang nói tới chính hắn vậy.

"Vương gia Giang Nam? Tiểu nhân vật không biết tên a, chưa từng nghe nói."

Lý Phong đùa cợt cười một tiếng, mặt lộ vẻ khinh miệt.

Trịnh Thiếu Cương: ". . ."

Ngươi làm sao lại ra bài không theo lẽ thường chút nào vậy, lão tử đang đề cập tới một thế lực vô cùng trâu bò nổi danh mấy tỉnh a, ngươi vậy mà chưa từng nghe nói? Quả thực làm cho ta cảm thấy rất khó chịu!

Cái này giống như là Trịnh Thiếu Cương chơi game online nhận được một kiện vũ khí vô cùng hi hữu cấp bậc Sử Thi, sau đó khoe mẽ với bằng hữu.

Kết quả bằng hữu nghe xong liền hỏi một câu "Vũ khí này rất mạnh sao?"

Thực là biệt khuất a!

Lông mày Trình Hạ Lợi nhăn lại, chẳng lẽ Lý Phong cùng tên nghiệt chủng kia chỉ là trùng tên? Nếu không thì sao hắn lại không biết Vương gia Giang Nam?

"Tuổi trẻ khinh cuồng không có vấn đề, nhưng mà phách lối quá mức sớm muộn cũng gặp thua thiệt."

Trịnh Trạch ở một bên nhịn không được, mở miệng khiển trách.

"A." Lý Phong cười lạnh một tiếng: "Trước đó các ngươi hoảng sợ giống như mấy con rùa nhát gan nhận lỗi với ta, hiện tại cảm thấy mời được cường viện, nên không thèm để ý uy hiếp của ta nữa?"

Cha con Trịnh Trạch đầu tiên là sững sờ, tiếp theo ngửa mặt lên trời cười to, tiếng cười cuồng ngạo và khinh miệt.

"Còn cả ngươi nữa." Lý Phong nhìn về phía Phạm Hàm, đùa cợt nói: "Trước đó ngươi đánh bạc rằng ta mạnh hơn Trịnh gia, cho nên chủ động kết giao với ta, hiện tại ngươi thấy Trịnh gia nhận được tương trợ, nên đánh bạc ta sẽ thua, đúng không?"

Phạm Hàm lộ vẻ mặt ngạc nhiên, tiếp theo bật cười lắc đầu: "Chim khôn biết chọn cây mà đậu, đã biết rõ ngươi tất sẽ thua, vì sao ta không sớm quay đầu, ngồi lên chiếc thuyền lớn của Trình lão bản?"

Lời này vừa nói ra, tiếng cười của hai cha con Trịnh Trạch càng thêm càn rỡ.

"Lý Phong, ngươi bây giờ vẫn còn chưa rõ sao? Trình lão bản là người ngươi đắc tội không nổi!"

"Nếu như ngươi còn lý trí, vậy nên lập tức dập đầu xin lỗi chúng ta, lại bỏ ra 1 tỷ nhận lỗi, nếu không. . ."

Trịnh Trạch nói đến đây thì ngậm miệng lại.

"Ta sẽ làm ngươi không nhìn thấy mặt trời ngày mai, ha ha ha ha ha!"

Trịnh Thiếu Cương hoàn trả lại uy hiếp lúc nãy của Lý Phong, chỉ cảm thấy thoải mái không gì sánh được, lần nữa ngửa mặt lên trời cười ha hả.

Lý Phong đảo mắt nhìn bọn họ một lượt, biểu tình hoặc là càn rỡ hoặc là khinh miệt, sau cùng lắc đầu cười nói: "Xin lỗi, ta không phải nhằm vào người nào, ta đang nói tất cả những người ở đây. . . Đều là đồ bỏ đi!"

"Mấy tên rác rưởi giống như các ngươi, ta dùng một tay cũng có thể nghiền nát toàn bộ!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!