Chương 241: Bát Kỳ Tử Mẫu Xà
Ngụy Băng Khanh: "? ? ?"
Nếu không phải nàng vẫn luôn rất tín nhiệm Lý Phong, nàng tuyệt đối sẽ coi những gì Lý Phong vừa nói là hồ ngôn loạn ngữ.
Lý Phong chỉ gặp mặt gia gia mấy phút, vậy mà đã biết được những chuyện này, chẳng lẽ hai người dùng ý thức trao đổi?
Còn nữa. . . Nàng cũng trúng độc? Vậy vì sao một chút phản ứng dị thường cũng không có.
Khó có thể tin nổi!
"Ta biết ngươi không tin, nhưng đây chính là sự thật."
"Không chỉ như thế, trên thân gia gia ngươi còn bị người ta gắn máy nghe trộm, một khi hắn nói ra tình hình thực tế cho ngươi hoặc là đám người tam cô tứ thúc của ngươi, cả Ngụy gia sẽ phải gánh chịu tai hoạ ngập đầu."
Lý Phong lộ sắc mặt rất ngưng trọng nói.
Ngay khi Ngụy Phó nói hắn "Ngươi thì tính là thứ gì", hắn đã sinh nghi, sau đó thì sử dụng Đọc Tâm Thuật với Ngụy Phó.
Về sau, nội tâm phức tạp của Ngụy Phó đã bị hắn biết được toàn bộ.
Ngụy Phó chỉ biết là trong cơ thể hắn có một con độc xà cực xà, một khi hắn không làm theo lời của Phùng Thụy Niên, toàn thân sẽ đau nhức kịch liệt.
Còn chuyện trong cơ thể Ngụy Băng Khanh cũng có độc xà chui vào chỉ là lời nói một phía của Phùng Thụy Niên, chưa được chứng minh, thế nhưng Ngụy Phó không dám đánh cược.
Vì không làm cho hai ông cháu Phùng Thụy Niên hoài nghi, Lý Phong còn cố ý cùng Ngụy Phó nói cứng vài câu, hắn nói để Ngụy Băng Khanh suy tính, cũng chỉ là một chiêu hoãn binh mà thôi.
"Vậy chúng ta nên làm như thế nào, báo cảnh sát?"
Ngụy Băng Khanh được an ủi, chí ít gia gia không thay đổi, mà là bị ép buộc, và Lý Phong cũng không vứt bỏ nàng.
Nhưng tình huống vẫn rất nghiêm trọng a, nếu như nàng không đáp ứng gả cho Phùng Tuấn, Ngụy gia sẽ bị hủy diệt!
Lý Phong lắc đầu: "Khẳng định không thể báo cảnh sát, một khi làm đối phương cảnh giác, hậu quả khó lòng tính toán được."
"Thế này đi, chờ trở lại nhà ta sẽ giúp ngươi kiểm tra một lần, để xem có thể tìm ra biện pháp giải độc không."
Hắn ko dám nói cho Ngụy Băng Khanh biết trong cơ thể nàng có độc xà, miễn cho làm tổng giám đốc hoảng sợ.
Lời nói của Lý Phong giống như một liều thuốc an thần, làm tâm tình bối rối của Ngụy Băng Khanh cấp tốc bình phục lại.
Lý Phong trước đó chưa từng làm nàng thất vọng bao giờ, lần này khẳng định cũng sẽ như vậy!
S600 một đường phi nhanh, rất nhanh hai người đã trở lại trong nhà Ngụy Băng Khanh, Lý Phong dùng Y Thần chi nhãn kiểm tra Ngụy Băng Khanh một lượt.
Kết quả làm Lý Phong rất thất vọng, Y Thần chi nhãn cũng không thể nhìn ra Ngụy Băng Khanh có dị thường gì.
"Hay là dùng Thấu thị nhãn thử một chút? Với tư cách là thầy thuốc, cho dù nhìn thấy thứ không nên nhìn, thì cũng là vì giúp Ngụy Băng Khanh giải độc."
Lý Phong không xoắn xuýt chuyện này quá nhiều, trực tiếp mở ra Thấu thị nhãn kiểm tra Ngụy Băng Khanh.
Thấu thị nhãn phát động, y phục trên người Ngụy Băng Khanh biến mất từng tầng từng tầng một, thân thể mềm mại hoàn mỹ lại không có gì che chắn bị Lý Phong thu hết vào mắt, làm cho Lý Phong không khỏi âm thầm rung động.
Tối hôm qua bởi vì một câu nói "Tin tưởng nhân phẩm của ngươi" của Nguỵ Băng Khanh, Lý Phong đã nghiêm khắc với bản tâm, cố sức không nhìn linh tinh, hoàn toàn không giống bây giờ, có thể không kiêng nể gì cả mà quan sát.
Bất quá Lý Phong cũng không dừng lại tầm nhìn ở chỗ này lâu, ngay sau đó hắn liền nhìn xuyên qua da thịt Ngụy Băng Khanh, quan sát huyết nhục, mạch máu phía dưới.
"Đây là. . . ? !"
Dưới cái nhìn chăm chú của Lý Phong, một con tiểu xà nhỏ như sợi tóc, dài chừng một nửa ngón út, toàn thân nâu đỏ xuất hiện trong tầm mắt hắn!
Con tiểu xà này lưu động theo huyết dịch, chảy qua động mạch tĩnh mạch, xuyên qua trái tim của Ngụy Băng Khanh, không ngừng tuần hoàn qua lại, ngoài cái đó ra thì không có cử động khác.
Có thể tưởng tượng, nếu như con tiểu xà này đâm vào trái tim của Ngụy Băng Khanh, hoặc là đột nhiên phóng thích độc dịch, tổng giám đốc băng sơn tuyệt đối sẽ gặp kết cục chết bất đắc kỳ tử!
"Phùng Thụy Niên, Phùng Tuấn, các ngươi muốn chết sao!"
Đọc được ý nghĩ của Ngụy Phó là một chuyện, tận mắt nhìn thấy lại là một chuyện khác.
Giờ khắc này, nộ khí trong cơ thể Lý Phong mạnh mẽ bùng nổ, sát khí bắn ra bốn phía!
"Lý Phong. . ."
Ngụy Băng Khanh bị giật mình, vội vàng lên tiếng hô hoán.
"Hô."
Lý Phong phun ra một ngụm trọc khí, đè xuống sát ý trong lòng, sau đó mạnh mẽ nở một nụ cười: "Tốt rồi, đã kiểm tra xong, vấn đề không lớn, ngươi cho ta một chút thời gian suy nghĩ biện pháp giải độc."
Đôi mi thanh tú của Ngụy Băng Khanh cau lại, nàng có thể cảm giác được đây là lời nói dối thiện chí của Lý Phong, bất quá cũng không cố ý chọc thủng ra.
"Hệ thống, ngươi biết đây là loại độc xà gì không? Có biện pháp nào lấy ra khỏi cơ thể Ngụy Băng Khanh một cách an toàn không?"
An ủi Ngụy Băng Khanh xong, Lý Phong liền xin giúp đỡ hệ thống.
"Có muốn tiêu hao 100 điểm tích lũy thu hoạch đáp án?"
Thanh âm mềm mại của Chí Linh tỷ tỷ vang lên.
"Xác nhận!"
Lý Phong không có chút do dự, lửa đã cháy tới lông mày rồi hắn làm gì còn tiếc 100 điểm tích lũy?
"Bát Kỳ Tử Mẫu Xà: Trong truyền thuyết loại rắn này là hậu duệ của Bát Kỳ Đại Xà, một mẹ chín con, rắn mẹ trưởng thành dài đến mười mét, to chừng một mét, toàn thân đều là kịch độc, người tiếp xúc lập tức chết."
"Rắn con thì có hình thể tinh tế, có thể thông qua xoang mũi, lỗ tai, miệng bò vào thân thể, bài tiết một loại độc tố gây mê chui vào mạch máu, du tẩu toàn thân theo huyết dịch, nhưng không làm cho kí chủ cảnh giác."
"Tử Mẫu Xà có cảm ứng điện từ thần kỳ, trong phạm vi 100 cây số, rắn mẹ có thể thông qua cảm ứng điện từ khống chế chín con rắn con hoặc là ẩn núp, hoặc là phóng thích độc tố, hoặc là phá thể mà ra."
"Muốn lấy ra rắn con chỉ có một loại biện pháp —— khống chế rắn mẹ."
Xem hết giới thiệu của hệ thống rồi, Lý Phong chỉ cảm thấy một ngụm máu tươi dâng lên cổ họng!
Khống chế rắn mẹ sau đó mới có thể lấy ra rắn con, nhưng mà con mẹ nó tiểu gia căn bản không biết rắn mẹ ở nơi nào!
"Chỉ có loại biện pháp này sao?" Lý Phong không cam tâm truy vấn.
"Muốn an toàn lấy ra rắn con thì chỉ có một loại biện pháp này, nếu như kí chủ muốn giết rắn con thì phương pháp lại có rất nhiều."
Thanh âm kiều mị của Chí Linh tỷ tỷ vang lên.
Lý Phong: ". . ."
Ngươi chỉ là AI máy móc mà thôi, con mẹ nó vậy mà học theo cách ăn nói bới chữ tìm sâu của nhân loại!
"Mau nói ra phương pháp diệt sát rắn con! Ta có rất nhiều điểm tích lũy, bao nhiêu cũng chơi!"
Lý Phong đè xuống ác khí trong lồng ngực, hung dữ mặc niệm.
"Đinh! 100 điểm tích lũy khấu trừ thành công!"
"Bách Thảo Đan: Có thể giải bách độc, có thể diệt sát đại bộ phân độc trùng độc thảo, giá bán 1000 điểm tích lũy."
"Nhắc nhở kí chủ, giữa Bát Kỳ Tử Mẫu Xà có tồn tại cảm ứng điện từ, diệt sát một rắn con sẽ khiến rắn mẹ nổi giận, rắn mẹ vô cùng có khả năng hạ lệnh để rắn con phóng thích độc tố."
"Độc tố của rắn con có thể ở trong vòng 30 giây giết chết một người, cho nên kí chủ cần ở trong vòng 30 giây để tất cả những người có rắn trong cơ thể ăn vào Bách Thảo Đan."
Nhìn đến chỗ này, Lý Phong rốt cục triệt để yên lòng, chỉ cần có thể diệt sát được rắn con trong cơ thể Ngụy Băng Khanh cùng Ngụy Phó là tốt rồi.
Nhưng mà hiện tại vấn đề là, trong cơ thể có rắn con không chỉ có hai người bọn họ, còn có Ngụy Tử Bình, Ngụy Trường Nghiệp. . .
"Xem ra ta phải làm người xấu một lần."
Lý Phong hơi hơi trầm ngâm liền có quyết định.
Hắn và đám người Ngụy Tử Bình, Ngụy Trường Nghiệp không có bất kỳ cảm tình gì, huống chi bọn họ còn đối xử vô tình với Ngụy Phó, Ngụy Băng Khanh như vậy, thế thì tại sao hắn phải hao phí không ít điểm tích lũy cứu bọn họ?
Bỏ qua tất cả hiềm khích lúc trước làm chúa cứu thế? Ha ha, hắn sẽ không ngu ngốc như vậy!
Cứ để bọn hắn cùng đi xuống địa ngục đi, như vậy Băng Khanh liền có thể triệt để khống chế tập đoàn Vị Lai!