Virtus's Reader
Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần

Chương 279: CHƯƠNG 279. RẮN MẸ PHÁT CUỒNG

Chương 242: Rắn mẹ phát cuồng

"Băng Khanh, có một sự tình ta nhất định phải nói rõ với ngươi."

Nghĩ xong cách làm, Lý Phong liền tắt hệ thống nói.

Thấy biểu lộ ngưng trọng của Lý Phong, Ngụy Băng Khanh không khỏi cảm thấy nặng nề:

"Độc trên thân ngươi cùng lão gia tử ta có thể giải."

Lý Phong nói đến đây, trên mặt Ngụy Băng Khanh liền lộ ra vẻ vui mừng.

Nhưng ngay sau đó Lý Phong liền nói: "Bất quá ta tạm thời chỉ có hai viên giải dược."

Sắc mặt Ngụy Băng Khanh nhất thời cứng lại, nụ cười rút đi.

"Đương nhiên, ta cũng có thể tiếp tục chế biến ra giải dược, bất quá ta cần đại khái một tuần."

Lý Phong còn nói thêm.

Ngụy Băng Khanh: ". . ."

Nói chuyện có thể đừng làm người khác lo lắng như vậy không, làm tâm tình của ta lúc lên lúc xuống, cứ như đi cáp treo vậy, ngươi vui lắm sao!

"Cái này không thành vấn đề, ngươi có thể giải độc cho đám người gia gia, tiểu thúc trước, ta sẽ đợi."

Ngụy Băng Khanh lo lắng Lý Phong cuống cuồng, liền ôn nhu trấn an.

"Không được, nhất định phải cho ngươi ăn giải dược trước, nếu không ta sẽ không cứu ai."

Thái độ của Lý Phong rất kiên quyết, hắn sợ nhất là Ngụy Băng Khanh mềm lòng, cho nên mới nói mình tạm thời chỉ có hai viên giải dược, mục đích là lừa nàng ăn trước.

Đợi nàng cùng Ngụy Phó ăn giải dược, rắn mẹ nổi giận, đám người Ngụy Trường Nghiệp lại đột nhiên chết bất đắc kỳ tử, hắn tự nhiên không cần bỏ ra giải dược nữa.

Còn chuyện đến lúc đó Ngụy Băng Khanh cùng Ngụy Phó sẽ nghĩ như thế nào về hắn. . . thì không nằm trong phạm vi căn nhắc.

Lý Phong nói chuyện làm Ngụy Băng Khanh rất cảm động. ngay sau đó nàng không kiên trì nữa, đáp ứng.

"Vì để Ngụy lão gia tử tin tưởng, ta hi vọng ngươi có thể ăn giải dược ngay trước mặt hắn."

Lý Phong đương nhiên sẽ không nói cho hai người biết cần ở trong 30 giây đồng thời ăn giải dược, nếu không thì sẽ lộ tẩy.

Ngụy Băng Khanh cũng không nghĩ nhiều: "Tốt, vậy chúng ta bao giờ tới tìm gia gia?"

"Ngay lập tức."

Lý Phong lo lắng đêm dài lắm mộng, lái S600 chạy tới khu nhà Ngụy gia.

Đúng như Ngụy Phó nói, toàn bộ thượng tầng Minh Châu đều đã biết hắn đáp ứng Phùng gia kết thân, Ngụy Băng Khanh sẽ gả cho Phùng Tuấn.

Một viên đá dấy lên ngàn cơn sóng!

"Nghe nói chưa, Phùng Tuấn đã được chữa khỏi, còn muốn cưới Ngụy Băng Khanh!"

"Hai nhà Phùng, Ngụy liên thủ, đại sự kiện a!"

"Kỳ quái, Ngụy Phó không phải sủng ái Ngụy Băng Khanh nhất sao, làm sao đầu tiên là thu hồi chức vị tổng giám đốc của Ngụy Băng Khanh, sau đó lại đáp ứng Phùng gia đề thân?"

"Ngươi không hiểu sao, hào môn thế gia, hết thảy lấy lợi ích làm đầu, thân tình không trọng yếu chút nào."

Đám người trong xã hội thượng lưu dùng thái độ xem náo nhiệt nghị luận ầm ĩ chuyện này.

Tại khu nhà Ngụy gia, trong phòng khách.

"Băng Khanh, ngươi nhanh như vậy đã trở về, có phải là thay đổi chủ ý rồi không?"

Thanh âm của Ngụy Phó băng lãnh, nội tâm đau khổ không thôi.

Nếu như không phải sinh tử cả nhà đều đã bị Phùng Thụy Niên khống chế, hắn làm sao có thể nhẫn tâm đẩy cháu gái thương yêu nhất vào trong hố lửa?

Quan trọng trên thân hắn còn bị lắp máy nghe lén, trong phòng khách cũng có camera giám sát, mỗi tiếng nói cử động đều bị Phùng Thụy Niên biết được, một khi hắn có bất kỳ biểu hiện không đúng nào, đều sẽ mang đến cho Ngụy gia tai hoạ ngập đầu!

Cho nên hắn chỉ có thể cố giả bộ lạnh lùng!

"Tạm thời còn chưa cân nhắc xong, bất quá ta vừa làm cho gia gia món kẹo chocolate ngươi thích nhất, cố ý mang tới đây."

Nói xong Ngụy Băng Khanh lấy ra từ trong ngực một viên đan dược hình cầu, toàn thân màu nâu đen.

Đây chính là Bách Thảo Đan Lý Phong đưa cho nàng!

Ngụy Phó: "? ? ?"

Không phải chứ. . . Hắn thích ăn kẹo chocolate từ bao giờ? Vì phòng ngừa bệnh tiểu đường, hắn đã rất nhiều năm không ăn đồ ngọt, điểm này Ngụy Băng Khanh không có khả năng không biết!

Nghĩ tới đây, Ngụy Phó lộ vẻ thâm ý sâu sắc nhìn Lý Phong một cái.

Khóe miệng Lý Phong khẽ nhếch, gật gật đầu với hắn.

"Gia gia, ngươi nếm thử đi, thật sự ăn rất ngon nha."

Đang nói chuyện Ngụy Băng Khanh móc ra một viên Bách Thảo Đan khác nuốt vào.

"Hừ, chỉ một viên kẹo chocolate đã muốn làm ta đổi ý? Không có khả năng, ngươi nhất định phải gả cho Phùng Tuấn."

"Bất quá ta thấy ngươi hiếu thuận như vậy, viên kẹo chocolate này ta sẽ nhận."

Nói xong Ngụy Phó liền tiếp nhận, nuốt ực vào.

Thấy thế, Lý Phong nhất thời thở phào.

Hắn vốn đang lo lắng Ngụy Phó không ăn, bất quá nghĩ lại Ngụy Phó cũng không biết trong cơ thể mình có rắn con của Bát Kỳ Tử Mẫu Xà, hắn có lý do gì cự tuyệt ăn giải dược?

Trừ phi Ngụy Phó giống như hắn cũng biết được hết thảy, mới bởi vì lo lắng cho an toàn của đám người Ngụy Trường Nghiệp mà cự tuyệt ăn giải dược!

Sau khi hai người nuốt vào giải dược, Lý Phong lập tức mở ra Thấu thị nhãn, trong tầm mắt hắn, Bách Thảo Đan tan đi, dược hiệu cấp tốc phát huy tác dụng.

Chỉ vài giây đồng hồ sau, con rắn trong cơ thể hai người liền bị dược lực bao vây, hai con rắn nhỏ bắt đầu điên cuồng phun ra độc dịch!

Chỉ là Bách Thảo Đan có thể giải bách độc, độc dịch của con rắn chưa thể dẫn tới hiệu quả, đã bị dược hiệu của Bách Thảo Đan tiêu trừ!

Ngay sau đó, hai con rắn đã bị dược hiệu của Bách Thảo Đan hòa tan, biến mất.

Nguy cơ của Ngụy Phó cùng Ngụy Băng Khanh được giải trừ!

Cùng lúc đó, trong một gian gara ở biệt thự Phùng gia, đột nhiên phát ra những âm thanh "Phanh" "Phanh" "Phanh" to lớn trầm đục, tựa như là có một con vật to lớn dùng sức đánh vào vách tường vậy!

Thậm chí cả tòa biệt thự cũng bắt đầu rung động!

"Phát sinh chuyện gì?"

Sắc mặt của Phùng Thụy Niên cùng Phùng Tuấn đang ở trong phòng khách uống trà đều kịch biến.

Ngay tại thời điểm hai người muốn đi ra ngoài xem xét tình huống, Thu Điền Chân Nhất ăn mặc không chỉnh tề đột nhiên xông ra khỏi phòng ngủ, ở sau lưng hắn, một mỹ nữ dáng người bốc lửa tướng mạo ngọt ngào, chỉ mặc một cái khăn tắm che đậy thân thể cũng chạy ra theo.

"Thu Điền tiên sinh, làm sao vậy?"

Phùng Thụy Niên lộ vẻ mặt mờ mịt.

"Đáng chết, rắn mẹ Bát Kỳ đột nhiên nổi giận, có thể là rắn con xảy ra vấn đề."

Thân thể Thu Điền Chân Nhất giống như cuồng phong xông ra khỏi biệt thự, lời nói còn quanh quẩn trong phòng khách.

Hai ông cháu Phùng Thụy Niên hoảng sợ nhìn nhau!

"Phùng thiếu, cái này không quan hệ với ta, là Thu Điền tiên sinh đột nhiên đứng lên bỏ chạy."

Mỹ nữ chạy đến trước mặt Phùng Tuấn, lộ thần sắc sợ hãi giải thích.

Nàng được Phùng Tuấn gọi tới hầu hạ Thu Điền Chân Nhất, nếu nàng không phục vụ tốt, làm Phùng thiếu nổi giận, vậy thì thảm rồi.

Phùng Tuấn nào có tâm tư phản ứng lại nàng? Mang tâm tình hoảng sợ hắn liền cùng Phùng Thụy Niên chạy ra khỏi phòng khách.

"Phát sinh cái gì, làm sao mỗi người đều lộ vẻ mặt kinh khủng vậy?"

Vì tò mò nên mỹ nữ kia cũng chạy ra khỏi phòng khách, tiếp theo nàng liền thấy một màn cả đời khó quên.

Một con đại xà màu đỏ dài ước chừng mười mét, thân lớn như thùng nước phát cuồng lên, lao ra khỏi gara ô tô, phóng về phương xa!

"Tê "

Lưỡi rắn dài hơn một mét bị nó phun ra nuốt vào, trong không khí nhất thời tràn ngập một mùi thối ngai ngái!

"A!"

Mỹ nữ rít lên một tiếng, mí mắt sụp xuống, bị dọa cho ngất đi!

"Bát dát!"

Thu Điền Chân Nhất hai chân dẫm xuống đất, người nhẹ như lông yến lướt đi giữa không trung, nhanh chóng lao tới rắn mẹ.

Một cái chớp mắt tiếp theo, Thu Điền Chân Nhất liền đứng tại sau lưng rắn mẹ!

Tiếp theo, Thu Điền Chân Nhất hai tay kết ấn, một đạo hắc khí từ lòng bàn tay phải bay lên, lao thẳng đến trán rắn mẹ.

Vài giây đồng hồ sau, rắn mẹ táo bạo rốt cục an tĩnh lại!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!