Chương 260: Phong Vũ Lâu lâu chủ là nữ nhân?
Đối với người vừa mới rơi vào tình yêu cuồng nhiệt mà nói, luôn luôn có vô số đề tài để trò chuyện.
Một đêm này, Lý Phong cùng Ngụy Băng Khanh thân mật cùng nhau, nói hết cái này sang cái khác, sau cùng đến năm sáu giờ sáng mới ôm nhau ngủ.
Ở trong quá trình này, Lý Phong bảo vệ bản tâm, không bước ra một bước cuối cùng, bất quá chỗ nào cần sờ đều đã sờ mấy lần.
Nói đến chuyện này cũng buồn cười, mới đầu Ngụy Băng Khanh còn ngượng ngùng kháng cự, sau một hồi nếm trải tư vị, ngược lại có loại ý tứ phối hợp.
Nếu không phải đang là thời điểm phi thường, có lẽ buổi tối hôm nay hai người đã hòa làm một thể. . .
Mấy ngày kế tiếp, Ngụy Băng Khanh một lần nữa tiếp quản tập đoàn Vị Lai, bỏ cũ thay mới một nhóm lớn những người quản lý điều hành.
Mà Lý Phong, ban ngày cùng Ngụy Băng Khanh làm việc tại công ty, buổi tối thì ở trong biệt thự giúp Ngụy Băng Khanh xoa bóp, sinh hoạt vui vẻ khoái hoạt.
Dù chuyện không thể tiến tới bước cuối cùng làm Lý Phong hơi phiền muộn, nhưng hắn cũng biết, muốn triệt để ăn sạch tổng giám đốc băng sơn, ít nhất phải chờ đám người Ngụy Trường Nghiệp chết được một thời gian đã.
Một ngày này, Lý Phong giống như thường lệ uống trà nghịch điện thoại trong văn phòng tổng giám đốc, đột nhiên có cuộc điện thoại gọi tới.
"Hứa Mạn?"
Nhìn thấy tên trên màn hình, Lý Phong liền không nhịn được thấy lòng nhúc nhích.
Tính toán thời gian, hẳn Phong Vũ Lâu sắp phái người tới kiểm tra trinh tiết cho Hứa Mạn, chẳng lẽ Hứa Mạn chính là bởi vì việc này mới gọi điện thoại cho hắn?
Lý Phong tiếp nhận cuộc gọi: "Uy, Hứa Mạn, ta là Lý Phong."
"Lý Phong, hai ngày sau bọn họ sẽ tới, ta. . . Ta sợ hãi."
Thanh âm của Hứa Mạn hơi run rẩy, trong lòng rõ ràng có chút sợ hãi.
"Quả là thế." Hai mắt Lý Phong sáng lên, tiếp theo trầm giọng an ủi: "Không cần sợ, nói cho ta biết ngươi ở đâu, ta liền đi tìm ngươi, chỉ cần có ta ở đây, bọn họ không dám làm gì với ngươi đâu."
Cái này là sự tình hai người đã sớm ước định, cho nên Hứa Mạn cũng không ra vẻ rụt rè, ngay sau đó liền đọc vị trí của mình cho hắn.
"Tốt, ngày mai ta sẽ đi tới tìm ngươi."
Lý Phong lại an ủi Hứa Mạn vài câu, ước định thời gian địa điểm gặp mặt, sau đó kết thúc trò chuyện.
Đã muốn đi tìm Hứa Mạn, Lý Phong liền phải đi tìm Ngụy Băng Khanh xin phép nghỉ.
Đối với cái này, Ngụy Băng Khanh tuy rằng không muốn, nhưng cũng không ngăn cản Lý Phong, nàng thậm chí còn không hỏi Lý Phong đi làm cái gì, chỉ nói một câu "...Chờ ngươi trở về" .
Bởi vì Ngụy Băng Khanh đã biết thân phận Lý Phong rất không đơn giản, có lẽ mỗi lần Lý Phong đi ra ngoài, đều là chấp hành nhiệm vụ của tổ chức?
Nếu Lý Phong biết suy nghĩ trong lòng Ngụy Băng Khanh, nhất định sẽ cảm thấy thật may mắn vì trước kia đã lựa chọn gia nhập Long Hồn.
Rời khỏi tập đoàn Vị Lai, Lý Phong liền chạy xe BMW X6 tới Đại Thương, tìm tới Tô Đồng.
Tiễu biệt thắng tân hôn, hai người điên cuồng cả một đêm. . .
Sáng sớm hôm sau, Lý Phong lưu lại cho Tô Đồng 20 bình Đồng nhan thủy, sau đó lái xe một đường về phương nam, hơn hai giờ chiều thì tới Nhạc Thành.
Nhạc Thành và Hoa Thành cùng thuộc một tỉnh, cũng là thành thị cấp một, khi Lý Phong vẫn còn là công tử 10 tỷ, trong các kì nghỉ đông và nghỉ hè đều không ít lần cùng đám bằng hữu đến Nhạc Thành chơi đùa.
Ở một biệt thự phía nam Nhạc Thành, Lý Phong nhìn thấy Thiên Hậu Hứa Mạn.
Tuy rằng đã tiến vào tháng mười một, nhưng nhiệt độ không khí của Nhạc Thành vẫn nóng bức, Hứa Mạn đơn giản buộc tóc đuôi ngựa, trên người mặc một bộ áo thun GUCCI màu trắng, một bầu ngực căng tràn chống năm chữ GUCCI lên rất cao.
Phía dưới thì mặc quần short ngắn, cặp chân dài trắng nõn lộ ra bên ngoài, dưới ánh mặt trời tản ra ánh sáng loá mắt.
Chân nàng đeo giày cao gót màu bạc, móng tay móng chân sơn màu đỏ, cách ăn mặc rất trẻ trung, có điều khí chất đoan trang trang nhã trên người nàng vẫn không cách nào ẩn tàng.
Có thể thấy, thanh thuần cùng đoan trang cùng kết hợp với nhau, làm cho mị lực của Thiên Hậu càng tăng thêm mấy phần, cũng làm cho ánh mắt Lý Phong trở nên có chút nóng rực.
Hứa Mạn bị hắn nhìn mà khuôn mặt đỏ ửng, sau một lúc lâu mới lên tiếng: "Ngươi tới rồi."
"Ừm, tới rồi." Lý Phong gật đầu đáp ứng một tiếng, che giấu vẻ nóng rực trong mắt.
Tuy rằng hắn đã lấy đi lần đầu của Hứa Mạn, nhưng khi đó hai người đều bị thuốc ảnh hưởng, không thể coi là thật, giờ dùng loại ánh mắt này nhìn Hứa Mạn có chút không quá lễ phép.
Chỉ là Lý Phong trả lời xong mà Hứa Mạn lại im lặng không đáp.
Hai người từng có tiếp xúc da thịt, dù lần trước đã nói rõ, nhưng giờ gặp mặt vẫn như cũ khó tránh khỏi xấu hổ.
"Tiến đến ngồi đi."
Không biết qua bao lâu, Hứa Mạn than nhẹ một tiếng, đánh vỡ trầm mặc.
Sau khi mời Lý Phong vào trong phòng khách, Hứa Mạn rót một ly trà xanh đưa đến trước mặt Lý Phong: "Bôn ba một đường mệt mỏi rồi, trước tiên ngươi hãy uống ngụm trà nghỉ ngơi đi."
"Cảm ơn, ta không mệt." Lý Phong tiếp nhận chén trà, uống vào một ngụm sau đó hỏi : "Bọn họ ngày mai sẽ đến sao, đến lúc nào, có mấy người?"
"Bình thường là một nam một nữ, thời gian thì ta cũng không dám chắc chắn, có thể là buổi sáng, cũng có thể là buổi chiều, buổi tối cũng có khả năng."
Nói đến đây, lông mày Hứa Mạn hơi cau lại, rõ ràng là nội tâm cảm thấy lo lắng với buổi kiểm tra ngày mai.
Nàng đã không còn là trinh nữ, một khi bị phát hiện, ngày mai tất nhiên sẽ phát sinh xung đột.
Cho dù Lý Phong thật sự có thể giết hai người kia diệt khẩu, nhưng việc này đồng nghĩa với triệt để đối đầu với Phong Vũ Lâu, từ đó nàng sẽ bị Phong Vũ Lâu liên tục truy sát.
"Ta rất hiếu kì, vì sao Phong Vũ Lâu lại có quy định như vậy, chẳng lẽ lão đại của Phong Vũ Lâu muốn độc chiếm tất cả nữ ngôi sao thành của mình?"
Lý Phong từ lần trước đã sớm muốn hỏi vấn đề này, nhưng vì chiếu cố tâm tình của Hứa Mạn nên mới không hỏi.
Hứa Mạn lắc đầu: "Khẳng định không phải."
"Há, ngươi từng gặp hắn?" Lý Phong hơi kinh ngạc.
"Không phải, lâu chủ giống như thần long thấy đầu mà không thấy đuôi, ta còn chưa có tư cách gặp." Hứa Mạn lộ vẻ mặt kính sợ, chậm rãi nói.
"Đến cả ngươi cũng không có tư cách gặp hắn? Vậy làm sao ngươi biết hắn không muốn độc chiếm các ngươi?" Lý Phong không khỏi líu lưỡi.
Hứa Mạn là siêu sao có thể xếp vào top 5 Hoa Hạ, hẳn phải vững vàng đứng đầu trong tất cả những nghệ sĩ mà Phong Vũ Lâu khống chế.
Một mỏ vàng hình người lớn như vậy, thế mà không có tư cách gặp lâu chủ Phong Vũ Lâu?
Hứa Mạn cười khổ lắc đầu, nói tiếp: "Bởi vì ta nghe người ta nói lâu chủ là nữ nhân."
"Nữ nhân?" Lý Phong đầu tiên là sững sờ, tiếp theo hít vào một hơi khí lạnh.
Phong Vũ Lâu lớn như vậy, thế lực cũng rất cường đại, vậy mà do một nữ nhân cầm đầu? Nữ nhân này rất không đơn giản a!
Chờ một chút. . . Hệ thống bảo tiểu gia thu phục Phong Vũ Lâu, mục đích đằng sau không phải là muốn tiểu gia thu phục lâu chủ Phong Vũ Lâu chứ?
Tưởng Vận Trúc cũng đã nói rõ, Phong Vũ Lâu vào hai mươi năm trước đã được thành lập, cho dù lâu chủ của Phong Vũ Lâu là kỳ tài hiếm có, tuổi còn trẻ đã bắt đầu đi ra ngoài xông xáo, nhưng khi thành lập thế lực như Phong Vũ Lâu ít ra cũng phải ngoài ba mươi rồi a?
Hai mươi năm sau, lâu chủ Phong Vũ Lâu không phải đã hơn năm mươi tuổi?
"Con mẹ nó chứ, hệ thống, khẩu vị của tiểu gia không mặn như vậy được, nếu ngươi dám bắt tiểu gia đi chinh phục một bà già hơn năm mươi tuổi, tiểu gia lập tức nổ tung tại chỗ cho ngươi xem!"
Lý Phong cố nén cảm giác buồn nôn, hung dữ thầm nghĩ.
Lý Phong đột nhiên hiện vẻ hung ác, ngược lại làm cho Hứa Mạn giật mình: "Lý tiên sinh, ngươi không sao chứ?"
"Không có việc gì, chỉ là nghĩ đến một chuyện buồn nôn mà thôi."
Lý Phong phun ra một ngụm trọc khí, tiếp theo trầm giọng nói: "Hứa tiểu thư, ngươi không cần lo lắng, bất luận ngày mai là người nào đến, ta đều sẽ bảo vệ ngươi chu toàn."