Virtus's Reader
Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần

Chương 298: CHƯƠNG 298. HỨA MẠN ĐÊM ĐI

Chương 261: Hứa Mạn đêm đi

Lời nói của Lý Phong giống như một liều thuốc an thần, làm tâm thần của Hứa Mạn chậm rãi bình tĩnh lại.

Tiếp theo Lý Phong lại hỏi mấy vấn đề, Hứa Mạn giải đáp từng cái, sau đó lại là một đoạn thời gian dài trầm mặc.

"Ta. . ."

"Ngươi. . ."

Hai người đồng thời mở miệng.

"Ngươi nói trước đi."

Hai người lần nữa đồng thời mở miệng, bốn mắt nhìn nhau, bầu không khí lúng túng càng thêm dày đặc.

"Thời gian không còn sớm, ta. . . Ta đi làm cơm."

Hứa Mạn cuống quít, giống như chạy trốn lao vào nhà bếp.

Lý Phong: ". . ."

Không phải chứ. . . Lúc này mới không đến 4 giờ, nàng muốn làm cơm trưa hay là cơm tối?

Hắn biết Hứa Mạn đang trốn tránh cái gì, vô luận lúc đó ý thức của hai người có rõ ràng hay không, hắn cùng Hứa Mạn đều từng có tiếp xúc da thịt.

Loại sự tình này đã phát sinh, khẳng định sẽ làm cho quan hệ của hai người có chút vi diệu.

Nếu làm bằng hữu thì khi ở chung sẽ không tự chủ nhớ tới sự tình tối hôm đó, làm người yêu thì. . . Tình cảm của hai người còn chưa tới cấp bậc này.

Những lúc thế này, cảm giác xấu hổ là không thể tránh được.

Hứa Mạn rời đi, ở trong phòng bếp hơn một giờ, đợi đến khi mang đồ ăn lên bàn đã là 5h chiều.

Cơm nước xong xuôi, hết thảy thu thập thỏa đáng, Hứa Mạn liền nói: "Ta có chút mệt mỏi, về phòng nghỉ ngơi trước, ngươi có thể ở trong phòng khách xem ti vi, mệt mỏi thì vào phòng ngủ phụ nghỉ ngơi."

Nói xong Hứa Mạn cũng không đợi Lý Phong trả lời, liền giống như chạy trốn rời khỏi nơi đây.

Tiến vào phòng ngủ, Hứa Mạn liền dựa mình vào cửa phòng thở hổn hển.

Vừa rồi ở cùng Lý Phong ba giờ, đối với Hứa Mạn mà nói tựa như một năm dài đằng đẵng, đây cũng không phải là Hứa Mạn không muốn nhìn thấy Lý Phong, mà chỉ là nàng không biết nên dùng thái độ gì để đối mặt Lý Phong mà thôi.

"Rõ ràng đã chuẩn bị tốt tâm lý đối mặt một cách bình thường với hắn, vì sao ta làm không được?"

"Ta đột nhiên về phòng ngủ, có thể làm Lý Phong hiểu lầm ta không muốn nhìn thấy hắn không?"

Hứa Mạn có chút xoắn xuýt.

"Bỏ đi, đã không biết nên dùng thái độ gì đối mặt hắn, vậy thì cứ hảo hảo ngủ một giấc. . ."

Hứa Mạn lắc đầu, trục xuất những tạp niệm này ra khỏi bộ não, tiến tới tủ quần áo chuẩn bị thay váy ngủ.

Khi Hứa Mạn cởi y phục xuống, trước gương tủ quần áo liền xuất hiện một thân thể hoàn mỹ, đây là một thân thể làm cho nữ nhân nhìn thấy cũng phải tim đập thình thịch.

Tuy rằng Hứa Mạn đã 35 tuổi, nhưng nàng bình thường vốn đã chú trọng bảo dưỡng, vì giúp thân thể đẹp đẽ, chỉ cần có thời gian liền đến phòng tập gym rèn luyện.

Lại thêm Đồng nhan thủy giúp cho da thịt nàng giảm xuống còn hai mươi tuổi, chỉ nhìn bề ngoài không để ý khí chất, nói nàng là cô gái mười bảy mười tám tuổi cũng có người tin.

Trong gương, bụng Hứa Mạn không có một tia mỡ thừa, dáng người cân đối, càng là ngực nở mông cong.

Mà khi Hứa Mạn soi gương, trong mắt nàng hiện ra vẻ mê ly, đồng thời hai tay nhẹ nhàng sờ bản thân.

Rất rõ ràng, Hứa Mạn cũng rất mê luyến thân thể của mình.

(=_=) ???

"Có lẽ ngày mai ta sẽ chết, thân thể này cũng hóa thành một nắm cát vàng. . ."

Nghĩ tới đây, tinh thần Hứa Mạn chán nản.

Nữ nhân nào không muốn tìm một nam nhân sống hạnh phúc một đời? Bởi vì Phong Vũ Lâu, Hứa Mạn một mực bảo vệ bản tâm, không dám có ấn tượng tốt với bất kỳ người đàn ông nào.

Cho nên nàng mặt ngoài lạnh lùng, lúc đêm khuya vắng người lại thường xuyên cô đơn khó nhịn, không cách nào ngủ.

Mà lúc này, trong đầu Hứa Mạn liền hiện ra một số hình ảnh mơ hồ. . .

"Lý Phong. . ."

Sắc mặt Hứa Mạn đột nhiên ửng hồng, nhẹ nhàng hô hoán cái tên Lý Phong.

Tiếp theo nàng giật mình tỉnh lại, vội vàng thay váy ngủ tơ tằm, che khuất thân thể làm nam nhân phát cuồng nữ nhân hâm mộ này đi, sau cùng nhìn vào trong gương một chút, bước chân chuyển động.

Váy ngủ rung động, thân thể hoàn mỹ như ẩn như hiện. . .

Trong phòng khách, Lý Phong buồn bực lấy điện thoại di động ra chơi Vương giả vinh diệu.

(Liên quân là phiên bản quốc tế của Vương giả vinh diệu)

Chơi đến 8 giờ tối, Lý Phong duỗi người một cái sau đó đến phòng ngủ phụ trên lầu hai, đơn giản rửa mặt rồi nằm lên giường.

Ngay tại thời điểm Lý Phong đang ngủ say, một tiếng thét tràn ngập hoảng sợ từ sát vách truyền đến.

Lý Phong vụt một cái đứng dậy, mở ra Thấu thị nhãn nhìn tới phòng ngủ bên cạnh, nhất thời, khuôn mặt Hứa Mạn xuất hiện ở trong tầm mắt Lý Phong.

Chỉ thấy ánh đèn phòng ngủ đang mở, Hứa Mạn ngồi đưa hai tay ôm đầu gối, khuôn mặt tuyệt mỹ có chút tái nhợt, miệng thì thở hổn hển.

"Đây là. . . Gặp ác mộng?"

Hắn còn tưởng rằng có người tiến vào muốn gây bất lợi cho Hứa Mạn, thấy rõ tình huống Lý Phong nhất thời thở phào một hơi.

Lý Phong lại dùng Thấu thị nhãn quan sát một hồi, thấy Hứa Mạn chỉ là ngồi ở đó, không có dị động khác, liền muốn kết thúc Thấu thị nhãn.

Nhưng vào lúc này, Hứa Mạn đột nhiên vén chăn lên, đi xuống giường.

"A, nàng đang muốn làm gì?" Lý Phong đầu tiên là sững sờ, tiếp theo lộ sắc mặt quái dị nói: "Hẳn là muốn vào nhà vệ sinh . . ."

Siêu sao cấp Thiên Hậu thì cũng là phàm nhân, là người thì có ba gấp, buổi tối đi tiểu đêm là chuyện không thể bình thường hơn được.

"Phi lễ chớ nhìn phi lễ chớ nhìn."

Lý Phong nói thầm vài câu, sau đó kết thúc Thấu thị nhãn.

Đây là nhân phẩm của Lý Phong khá tốt, đổi thành nam nhân khác khẳng định sẽ nhìn chằm chằm Hứa Mạn đi vệ sinh xong mới kết thúc Thấu thị nhãn, dù sao thân thể của Hứa Mạn vẫn rất có sức hấp dẫn. . .

Ngay tại thời điểm Lý Phong một lần nữa nằm xuống, tiếp tục luận đạo cùng Chu công, một tràng tiếng gõ cửa đột nhiên vang lên.

(luận đạo cùng Chu công:chỉ chuyện ngủ)

"Hả?"

Lý Phong lập tức bật dậy, vẻ mặt kinh ngạc.

Biệt thự này chỉ có hắn cùng Hứa Mạn, giờ phút này ngoài cửa nhất định là Hứa Mạn không thể nghi ngờ!

Đêm hôm khuya khoắt Hứa Mạn đến gõ cửa phòng hắn? Có gì đó quái lạ!

Lý Phong dùng tốc độ nhanh nhất bước tới mở cửa ra, liền thấy khuôn mặt tiều tụy của Hứa Mạn ở cửa ra vào.

Không chờ Lý Phong lên tiếng hỏi thăm, Hứa Mạn đã nói: "Lý tiên sinh, ta. . . Ta ngủ không yên, có thể tìm ngươi tâm sự không?"

"Đương nhiên có thể, cần tới phòng khách không?"

Lý Phong mặt ngoài bình tĩnh, kì thực trong lòng cực kì nghi ngờ.

Ban ngày Hứa Mạn vẫn còn là bộ dáng không biết nên mở miệng như thế nào, đến tối liền muốn cùng hắn tâm sự? Cổ quái!

"Không cần, cứ ở trong phòng ngươi đi."

Hứa Mạn đỏ bừng mặt, cúi đầu nói.

Lông mày Lý Phong nhướng lên một cái, vẻ quái dị càng đậm, có điều hắn cũng không nhiều lời, tránh ra mời Hứa Mạn vào trong phòng.

Căn phòng ngủ này không có ghế sô pha, hai người chỉ có thể ngồi xuống đất, khoảng trống với nhau đại khái xa nửa mét.

"Trong khoảng thời gian này ta luôn gặp ác mộng, sau đó liền bừng tỉnh, sau đó thật lâu không cách nào ngủ tiếp."

Hứa Mạn chậm rãi nói, xem như giải thích cho việc nửa đêm gõ cửa phòng.

Lý Phong nhíu mày, thở dài nói: "Là bởi vì sự tình đêm hôm đó sao?"

"Ừm." Hai tay Hứa Mạn nắm chặt, gật gật đầu.

"Thật xin lỗi, ta. . . Ta chỉ là muốn cứu ngươi, không nghĩ tới chuyện đó sẽ lưu lại cho ngươi ám ảnh tâm lý lớn như vậy."

Lý Phong rất áy náy.

Bất kỳ một nữ nhân nào đều cũng sẽ rất coi trọng với lần thứ nhất của mình, điểm xuất phát của hắn mặc dù là vì cứu Hứa Mạn, cũng là vì cứu chính mình, nhưng sự kiện kia làm chính là làm, hắn không thể chống chế.

Hứa Mạn mờ mịt quay đầu nhìn Lý Phong một cái, tiếp theo sắc mặt đỏ bừng nói: "Không phải, ta không phải là bởi vì ngươi mới gặp ác mộng, là bởi vì Galio."

Trong khoảng thời gian này dã thú Galio kia luôn luôn đột nhiên xuất hiện trong mộng cảnh của nàng, từ đó khiến nàng gặp ác mộng.

Thân ảnh Lý Phong cũng thường xuyên xuất hiện trong mộng của nàng, bất quá không phải ác mộng, mà chính là. . . Xuân mộng!

(xuân dược:thuốc kích dục, xuân mộng: chắc các bác cũng đoán được nhỉ)

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!