Virtus's Reader
Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần

Chương 299: CHƯƠNG 299. TA, TOÀN ĐỀU MUỐN!

Chương 262: Ta, toàn đều muốn!

Trước đó cũng đã nói, bởi vì 35 tuổi mà chưa từng yêu đương, lúc đêm khuya vắng người Hứa Mạn thường xuyên cô đơn khó chịu, không thể ngủ được.

Nàng không giống Lý Phong được đông đảo các nữ giáo viên Nhật Bản dạy bảo, trong chuyện nam nữ hoàn toàn là một tờ giấy trắng, trong người có lửa cũng không biết nên phóng thích thế nào.

Sau đêm đó, trong đầu Hứa Mạn thỉnh thoảng sẽ hiện lên một số hình ảnh thiếu nhi không nên xem, tuy rằng mơ hồ, những lại rất chân thật.

Bởi vì cái này vốn chính là sự thật từng phát sinh, chỉ bất quá khi đó nàng mất đi ý thức mà thôi.

Không sai, những hình ảnh đó chính là khi nàng cùng Lý Phong điên cuồng cả đêm. . .

Mỗi khi trong đầu hiện ra những hình ảnh này, Hứa Mạn liền hô hấp dồn dập, sắc mặt ửng hồng, tựa như lúc nàng soi gương trước tủ quần áo vậy.

Lúc thanh tỉnh, những hình ảnh này vô cùng mơ hồ, chìm vào giấc ngủ, những hình ảnh đó lại biến thành vô cùng rõ ràng, Hứa Mạn thậm chí có thể "nhìn" thấy lông tóc trên người Lý Phong!

Mỗi khi nàng mơ thấy những hình ảnh đó, sau khi tỉnh lại sẽ phát hiện toàn thân đổ mồ hôi đầm đìa, trên giường cũng thấm ướt một mảng lớn. . .

"Hô, không phải vì ta thì tốt rồi. . ."

Lý Phong thở phào, tiếp theo mới phát hiện nói như vậy có chút không tử tế, vội vàng sửa lời: "Ý ta là. . ."

"Được rồi, ta biết ngươi áy náy, nhưng ta thật sự không trách ngươi, cho nên. . . Ngươi về sau không cần áy náy nữa."

Hứa Mạn quay đầu lại, nhỏ giọng nói.

"Ừm, đây là ý gì?"

Lý Phong có chút nhìn không thấu suy nghĩ trong lòng Hứa Mạn.

"Nếu như sinh mệnh của ngươi chỉ còn một ngày, ngươi sẽ làm cái gì?"

Hứa Mạn sợ Lý Phong suy nghĩ nhiều, vội vàng nói sang chuyện khác.

"Vấn đề này rất khó trả lời a."

Lý Phong nhíu mày, sau một lúc lâu cười khổ nói.

"Không khó như vậy đâu, luôn có những chuyện ngươi đặc biệt muốn làm."

Hứa Mạn có chút không hiểu ra sao.

"Đúng, chính là bởi vì ta muốn làm quá nhiều chuyện, cho nên mới rất khó trả lời."

Lý Phong gật đầu phụ họa.

"Có thể lựa chọn mấy cái quan trọng nhất, dù sao chỉ còn một ngày thôi."

Hứa Mạn bật thốt lên.

"Chỉ trẻ con mới lựa chọn." Lý Phong lắc đầu, ánh mắt đột nhiên biến thành xa xăm mà lại thâm thúy: "Mà ta, muốn tất cả! Cho nên dù thật sự chỉ còn một ngày, ta cũng sẽ đòi ông trời thêm 50 năm!"

Giờ khắc này, trên người Lý Phong bộc phát ra khí tức bá đạo vô cùng, dường như không phải là đang nói suông, mà là đang trình bày một sự thật.

Hứa Mạn ở trong lòng giật mình, một đôi mắt đẹp nổi lên dị sắc: "Chỉ trẻ con mới lựa chọn . . ."

"Khụ khụ, nếu như là ngươi, ngươi sẽ làm cái gì?" Lý Phong tán đi khí tức bá đạo, vội ho một tiếng nói.

Vừa rồi hắn có chút cố ý trang bức, không có cách nào, đại bộ phận nam nhân ở trước mặt mỹ nữ đều sẽ có suy nghĩ muốn khoe khoang, cái này là bản năng của nhân loại vì sự sinh sôi đời sau mà hình thành từ xa xưa, Lý Phong cũng vô pháp ngoại lệ.

"Ta từ nhỏ đã là cô nhi, lại không có mấy bằng hữu thực sự, cho nên sự tình ta muốn làm cũng không nhiều."

Hứa Mạn đầu tiên là lắc đầu thở dài, tiếp theo nhìn về phía Lý Phong nói: "Nhưng bây giờ ta xác thực muốn làm một việc. . ."

Nói đến đây, khuôn mặt Hứa Mạn liền đỏ rực lên, giống như một mặt trời nhỏ.

Lý Phong thấy lòng hơi động, một cái ý nghĩ lớn mật xuất hiện trong đầu.

Hứa Mạn không phải là muốn làm giống như Ngụy Băng Khanh, để hắn ôm ngủ chứ?

"Ta. . . Ta. . . Ta "

Hứa Mạn chỉ nói ba chũ "Ta", lại chậm chạp không chịu nói tiếp.

Nội tâm Lý Phong ngứa ngáy vô cùng, nhưng lại nhất định phải làm ra bộ dáng nghiêng tai lắng nghe, nín đến mức muốn sụp đổ.

"Bỏ đi, ta. . . Ta không nói ra được."

Nói xong Hứa Mạn đứng dậy muốn đi ra ngoài.

"Chờ một chút."

Lý Phong liền vội vàng đứng lên, một tay giữ chặt Hứa Mạn.

Nào ngờ lòng hắn gấp gáp nên không thể khống chế tốt lực đạo, dùng sức quá mạnh, trực tiếp kéo Hứa Mạn vào trong ngực.

Nhất thời, cảm giác mềm mại và mùi thơm nức mũi đánh tới! Lý Phong lập tức đỏ hết mặt mũi!

Hắn vốn chỉ là muốn để Hứa Mạn nói hết lời rồi mới đi, kết quả kéo một cái liền thành cố ý chiếm tiện nghi của Hứa Mạn!

Con mẹ nó, lần này nhảy vào sông Hoàng Hà cũng rửa không sạch tội a!

"Cái kia, ta không phải cố ý, ta chỉ rất là hiếu kỳ ngươi muốn nói cái gì, cho nên mới. . . Nhất thời xúc động, ngươi tuyệt đối đừng hiểu lầm."

Lý Phong vội vàng giải thích, đồng thời muốn đẩy Hứa Mạn ra.

Ai ngờ hắn lại không đẩy Hứa Mạn ra được, ngược lại làm cho Hứa Mạn ôm hắn càng chặt!

"Đừng đẩy ta ra, ta. . . Ta không muốn lưu lại tiếc nuối."

Hứa Mạn ôm chặt eo của Lý Phong, dùng hết lực khí toàn thân nói.

Lý Phong: "? ? ?"

Không muốn lưu lại tiếc nuối, đây là ý gì?

"Lý Phong, ngày mai ta có khả năng sẽ chết, ta đã 35 tuổi, trải nghiệm hết nhân gian ấm lạnh, cũng đã hưởng thụ vinh hoa phú quý, nhưng quả thật ta chưa từng trải nghiệm niềm vui nam nữ sum vầy."

Hứa Mạn tựa đầu vào ngực Lý Phong, nói bằng giọng run run.

Lý Phong thấy lòng run lên, nội tâm càng thêm lớn gan.

"Tối nay, ta muốn cảm nhận một lần, ngươi. . . Ngươi có thể thỏa mãn nguyện vọng này của ta không?"

Nói đến đây, Hứa Mạn ngẩng đầu nhìn về phía Lý Phong, trong đôi mắt đẹp đã trở nên ngập nước.

Ngày mai họa phúc khó liệu, vạn nhất có chuyện ngoài ý muốn phát sinh, Hứa Mạn muốn trước khi rời khỏi cái thế giới này có thể tận lực làm đời mình viên mãn.

Mà Lý Phong lại là nam nhân duy nhất bước vào được trong nội tâm nàng!

Chỉ là loại lời này phát ra từ miệng của nữ nhân, chung quy vẫn là chuyện vô cùng xấu hổ, cho nên Hứa Mạn vừa nãy mất bao công sức cũng không dám nói ra ngoài miệng.

Nhưng Lý Phong vô tình ôm nàng vào lòng, lại làm cho Hứa Mạn vứt xuống tất cả phòng bị.

Lý Phong có chút không dám tin tưởng lỗ tai mình, đây chính là Thiên Hậu Hứa Mạn đoan trang trang nhã sao, vậy mà chủ động cầu hắn sủng hạnh?

Khó có thể tin nổi!

"Thật xin lỗi, ta quên ngươi đã có bạn gái, cứ coi như ta chưa từng nói gì đi."

Thấy Lý Phong không nói lời nào, Hứa Mạn bỗng nhiên chịu đả kích.

Bất quá suy nghĩ một chút cũng hiểu được, nếu như Lý Phong đáp ứng nàng, chẳng phải là phản bội Tô Đồng?

Mang tâm tình thất vọng mất mát, Hứa Mạn muốn rời khỏi cái ôm của Lý Phong.

Ai ngờ Lý Phong lại đột nhiên ôm lấy vòng eo nàng, trầm giọng nói: "Còn nhớ rõ trước đó ta từng nói một chuyện không?"

"A?" Hứa Mạn run lên, mặt hiện vẻ mờ mịt.

"Chỉ trẻ con mới lựa chọn, mà ta. . . Muốn hết!"

Sau khi nói xong, Lý Phong cúi đầu hôn lên bờ môi đỏ kiều diễm của Hứa Mạn.

"Ngô. . ."

Hứa Mạn kêu lên một tiếng, trong đầu nổ ầm vang, máu huyết toàn thân gia tốc lưu động, trái tim không ngừng nhảy loạn.

Ngay sau đó, Lý Phong trực tiếp bế ngang Hứa Mạn lên, nhẹ nhàng đặt lên trên giường.

Sau đó, Lý Phong đứng ở cạnh giường bắt đầu đánh giá tỉ mỉ.

Trong váy ngủ tơ tằm, thân thể hoàn mỹ của Hứa Mạn như ẩn như hiện, khuôn mặt tuyệt mỹ đã bị màu đỏ rực phủ đầy.

Hứa Mạn luôn trang nhã, giờ phút này lại mặt mày xấu hổ, nhưng càng làm cho nàng tăng thêm mấy phần mị hoặc.

Đây là Hứa Mạn, Thiên Hậu được mấy chục triệu thậm chí hơn trăm triệu nam nhân coi là tình nhân trong mộng, giờ phút này nàng yên tĩnh nằm ở trên giường, tùy thời có thể bị hắn ăn sạch không nhả xương!

Nếu như không hảo hảo hưởng thụ thì sao hắn có thể cam lòng?

Cho nên Lý Phong phải cẩn thận nhìn, cẩn thận cảm thụ, hắn muốn khắc hình ảnh này vào trong đầu mãi mãi!

"Ngươi. . . Ngươi đã xem đủ chưa?"

Hứa Mạn bị cái nhìn nóng cháy của Lý Phong làm cho toàn thân nóng hổi, cả người như bị lửa đốt.

"Không đủ, mãi mãi cũng không đủ."

Lý Phong phun ra một ngụm nhiệt khí, lắc đầu nói.

"Vậy ngươi xem a, ta. . . Ta ngủ."

Nói xong Hứa Mạn xoay người sang chỗ khác, làm bộ muốn ngủ.

Đúng lúc này, Hứa Mạn phát hiện chăn nệm chìm xuống, quay đầu nhìn lại đã thấy Lý Phong nhảy lên giường.

"Ngươi không phải muốn nhìn tiếp sao, lên đây làm gì?"

Hứa Mạn cảm thấy từng tế bào trên thân đều đang run rẩy, thanh âm cũng không thể bình tĩnh được.

"Khoảng cách gần quan sát sẽ càng đẹp hơn."

Lý Phong cười cười, tiếp theo không nói chuyện với Hứa Mạn nữa, hắn bắt đầu. . .

Sau một tiếng rên rỉ khe khẽ của Hứa Mạn, bên trong gian phòng đã bị cảnh xuân lấp đầy. . .

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!