Không biết qua bao lâu, trong phòng ngủ gió ngừng mưa nghỉ, chỉ còn lại tiếng thở dốc ồ ồ.
Hứa Mạn đặt tay lên ngực Lý Phong vẽ vòng tròn, khóe mắt hơi mê ly, trên mặt còn lưu lại thần sắc thỏa mãn sau chuyện đó.
Khác với lần trước, lần này Hứa Mạn cảm nhận được rõ ràng tư vị trong đó, lâng lâng như bước trên mây, sung sướng đê mê.
Ăn tủy mới biết vị ngon, càng là có một loại cảm giác không muốn ngừng lại.
Mà Lý Phong. . . Nhìn biểu hiện trên mặt hắn lúc này là biết hắn đang đắc ý cỡ nào.
Phải biết đây chính là Hứa Mạn cao quý, còn có vầng sáng của Thiên Hậu tỏa ra, biết bao nhiêu nam nhân nằm mộng cũng muốn có được nàng, tư vị không cần nói cũng biết được.
"Lý Phong, ngươi có cảm thấy ta là một nữ nhân vô liêm sỉ không?"
Hứa Mạn đột nhiên ôm chặt Lý Phong, trong giọng nói có chút lo được lo mất.
"Làm sao lại vậy được, trong lòng ta ngươi thuần khiết không một vết bẩn tựa như hoa tuyết liên trên băng sơn vậy."
Lý Phong khẽ vuốt lưng Hứa Mạn, ôn nhu trấn an.
Nghe thấy lời ấy, Hứa Mạn yên tâm hơn một chút: "Thực ra ta cũng không nghĩ tới mình sẽ làm ra loại chuyện này, ta. . . Ta. . ."
Lý Phong: ". . ."
Hứa Mạn nói vậy là ý gì, không phải là muốn mặc quần xong liền bước đi vô tình chứ? !
Đây chính là điểm khác nhau giữa nam nhân cùng nữ nhân, nếu như đổi thành Lý Phong làm vậy, tuyệt đối sẽ bị Hứa Mạn coi là đồ đàn ông bội bạc.
Nhưng Hứa Mạn nói như vậy, Lý Phong chỉ có thể ôn nhu an ủi: "Ta hiểu, ngươi chỉ là không muốn lưu lại tiếc nuối."
"Vậy sau tối nay, chúng ta có thể quên hết những chuyện đã xảy ra được không?"
Hứa Mạn chớp chớp mắt to, lộ vẻ mặt chờ đợi hỏi.
Lý Phong: ". . ."
Xong rồi, Hứa Mạn thật đúng là muốn mặc quần xong bước đi vô tình!
Chỉ là loại chuyện này làm sao có thể quên được, cả một đời hắn cũng khó có khả năng quên a?
"Ta nói sai rồi." Hứa Mạn lúc này mới phát hiện chuyện này quá khó, lập tức sửa lời: "Đã không cách nào quên mất, vậy chúng ta cứ xem như hết thảy chưa từng xảy ra, được không?"
"Tại sao phải xem như chưa từng xảy ra? Phát sinh thì đã phát sinh rồi, không có khả năng đó."
"Hứa Mạn, ngươi chỉ có thể là của ta!"
Sau khi nói xong, Lý Phong cúi đầu hôn lên bờ môi đỏ của Hứa Mạn.
Không biết qua bao lâu, Hứa Mạn khép hờ mắt bắt đầu rên rỉ, một vòng chinh phạt mới. . . Bắt đầu!
Sáng sớm hôm sau, Hứa Mạn xoay người, vô ý thức sờ soạng bên cạnh, thế nhưng không thấy người nào.
Ngay sau đó nội tâm nàng giật mình, vội vàng mở hai mắt ra, đã thấy bên cạnh sớm đã không còn Lý Phong.
"Lý Phong?"
Hứa Mạn hô một tiếng, muốn xuống giường tìm Lý Phong, chỉ là nàng vừa muốn đứng dậy, cảm giác đau nhức đã lan khắp toàn thân, từng đợt suy yếu đánh tới, cho nên ngay cả đứng dậy xuống giường cũng không làm nổi.
"Trời ạ, tối hôm qua. . ."
Hứa Mạn lấy tay nâng trán, lúc này mới nhớ ra tối hôm qua nàng cùng Lý Phong chiến đấu anh dũng đến tận rạng sáng.
Bởi vì tình hình chiến đấu quá mức kịch liệt, sau cùng linh hồn nhỏ bé của nàng đã bay tới ngoài vũ trụ, ngủ lúc nào cũng không rõ.
Đúng lúc này, Lý Phong đẩy cửa đi vào: "Ngươi tỉnh rồi? Bữa sáng đã làm xong, tùy thời có thể ăn cơm."
Hứa Mạn thấy Lý Phong không bỏ mình đi, nhất thời thở phào, tiếp theo lại đỏ mặt nói: "Ta. . . Ta dậy không nổi."
"Suýt thì quên chuyện này." Lý Phong vỗ trán một cái, vội vàng đi tới giao một viên Tinh Lực Hoàn cho Hứa Mạn.
Bởi vì vì lần trước đã ăn một lần, cho nên Hứa Mạn cũng không hỏi nhiều liền nuốt vào bụng, đợi đến khi tinh lực khôi phục nàng mới hỏi: "Cái này có tác dụng phụ hay không, ăn nhiều không vấn đề gì chứ?"
"Ta còn có thể hại ngươi được sao? Yên tâm đi, thuốc này là hệ. . . Bí phương tổ truyền, tuyệt đối không có tác dụng phụ." Lý Phong thiếu chút nữa nói thành hệ thống xuất ra, may mà kịp thời đổi giọng.
"Ta không phải lo lắng cho mình, mà chỉ là lo lắng cho ngươi. . ." Khuôn mặt Hứa Mạn lại đỏ thêm ba phần, tiếng nhỏ như muỗi kêu nói: "Ngươi tiêu hao nhiều như vậy, nếu như luôn dựa vào dược vật khôi phục tinh lực sợ rằng sẽ có hại với thân thể."
Có câu nói rất hay, chỉ có trâu mệt chết, không có ruộng bị cày hư, loại chuyện này nam nhân vẫn luôn thua lỗ nhiều hơn một chút. . .
Khóe miệng Lý Phong giật một cái, có chút câm nín.
Con mẹ nó hóa ra Hứa Mạn là sợ hắn dựa vào cắn thuốc mà duy trì sinh hoạt a. . . Tuy rằng Hứa Mạn mang ý tốt, nhưng phương diện kia bị Hứa Mạn xem nhẹ, vẫn làm cho Lý Phong có chút buồn bực.
"Yên tâm đi, ta làm việc xưa nay không dựa vào cắn thuốc, không tin thì ngươi có thể thử một chút."
Đang nói chuyện, Lý Phong liền liếc mắt nhìn xuống chỗ nào đó của Hứa Mạn một cái.
Hứa Mạn cúi gằm mặt xuống, âm thanh đầy ủy khuất: "Đã nói là xem như không phát sinh rồi, vậy mà ngươi lại nhắc tới."
"Ta căn bản không có đáp ứng, ngươi đã nằm cùng giường với ta, vậy cả một đời đều là người của ta, muốn chạy? Không có cửa đâu."
Lý Phong cố ý cười lạnh một tiếng, bước nhanh đến trước giường, không để ý Hứa Mạn phản ứng thế nào đã trực tiếp ôm lấy nàng, nhanh chân đi ra ngoài.
"Bỏ đi, không biết hôm nay sẽ phát sinh cái gì, trước hết cứ tùy theo hắn đi."
Hứa Mạn thầm than một tiếng, để đầu tựa vào ngực Lý Phong, không kháng cự nữa.
Ăn hết điểm tâm, Hứa Mạn cố ý trang điểm một phen, một là vì phụ nữ lúc nào chả muốn làm đẹp, hai chính là vì nghênh đón người Phong Vũ Lâu đến.
Hai người một mực chờ đến hơn ba giờ chiều, rốt cục nghe thấy một hồi tiếng chuông cửa vang lên.
Đang ở phòng khách dựa người vào nhau xem phim, hai người nhất thời sắc mặt biến đổi, sau đó Hứa Mạn mau chóng rời khỏi cái ôm của Lý Phong.
"Ta đi mở cửa."
Nói xong Hứa Mạn muốn ra cửa nghênh đón.
"Không, ta đi với ngươi."
Lý Phong nắm chặt bàn tay mềm mại của Hứa Mạn, không để ý nàng phản đối đi ra ngoài.
Từ xa xa Lý Phong đã thấy bên ngoài biệt thự có hai nữ tử, một người nhìn qua hơn bốn mươi tuổi, ăn mặc khá hợp thời, khí chất vẫn còn.
Một người khác thoạt nhìn là thiếu phụ ba mươi tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng dáng người rất tốt, mặc dù không nở nang bằng Hứa Mạn, Tống Uyển Quân, nhưng mà cũng là ngực nở mông cong, rất hấp dẫn ánh mắt người khác.
Cùng lúc đó, hai người kia cũng nhìn thấy Lý Phong, Hứa Mạn, nhất thời, hai người đang nói giỡn nhất thời sắc mặt thay đổi!
"Lâu. . . Tiểu thư, chúng ta làm thế nào bây giờ?"
Phụ nữ trung niên liếc nhìn thiếu phụ bên cạnh một cái, nhỏ giọng hỏi.
“Nhìn tình huống rồi nói sau."
Thiếu phụ mặt không biểu tình nói.
"Hứa Mạn, hai người kia ngươi đã gặp bao giờ chưa?" Lý Phong dò xét hai người, nhỏ giọng hỏi.
"Trung niên đại tỷ kia tên là Cao Khiết, từng đến kiểm tra cho ta mấy lần, người còn lại . . . Chưa bao giờ thấy."
Hứa Mạn hiện tại đã khẩn trương đến mức hô hấp dồn dập, nếu không phải được Lý Phong nắm tay, nàng sợ là đến cả khí lực đi đường cũng không có.
"Không có việc gì, hết thảy để ta lo liệu."
Lý Phong biết mặc dù hắn an ủi ra sao, Hứa Mạn đều khó tránh khỏi khẩn trương, ngay sau đó liền mở cửa ra, hỏi thẳng mặt: "Các ngươi là người Phong Vũ Lâu?"
"Ừm?" Người phụ nữ trung niên đầu tiên là giật mình, tiếp theo lạnh nhạt nhìn về phía Hứa Mạn: "Hứa Mạn, ngươi ngay cả mình là ai cũng nói cho hắn biết?"
"Cao tỷ, ta. . ."
Hứa Mạn vừa muốn nói chuyện, liền bị Lý Phong kéo ra phía sau.
"Không sai, Hứa Mạn đã nói với ta mọi chuyện, bởi vì. . . Nàng đã thành nữ nhân của ta."
Lý Phong chậm rãi nói.
"Cái gì? !"
Dù sớm có đoán trước, nhưng lời nói của Lý Phong vẫn làm cho sắc mặt hai người Cao tỷ kịch biến.
"Hứa Mạn, ngươi dám không để ý quy củ của Phong Vũ Lâu, tìm nam nhân ở bên ngoài, chẳng lẽ là muốn chết? !"
Đang nói chuyện, trên thân Cao Khiết liền bộc phát ra uy thế cường đại thuộc về cường giả Tông Sư hậu kỳ!Lâu. . . Tiểu thư?