Chương 264: Tiêu Lăng Phi
Khí chất Cao Khiết ngưng tụ thành thực chất, nhất thời ép cho Hứa Mạn có chút không thở nổi!
"Làm càn!"
Lý Phong tiến lên trước một bước, cũng phóng khí tức ra ngoài, chống đỡ lại khí tức của Cao Khiết.
Hứa Mạn chỉ cảm thấy người mình nhẹ đi, vội vàng mở lớn miệng thở hổn hển.
Cao Khiết hơi biến sắc, nhịn không được hoảng sợ nói: "Ngươi vậy mà cũng là Tông Sư hậu kỳ, chuyện này sao có thể? !"
"Còn trẻ như vậy đã là cường giả Tông Sư hậu kỳ? Có chút ý tứ." Trong mắt thiếu phụ lóe lên ánh sáng kì lạ, âm thầm nỉ non.
Tông Sư hậu kỳ cũng không hiếm lạ, điều làm cho hai người kinh ngạc là tuổi tác của Lý Phong.
Theo lẽ thường mà nói, có thể ở trước 23 tuổi bước vào Tông Sư cảnh đã được xưng tụng là thiên tài, mà tuổi tác Lý Phong mới chỉ ngoài 20, vậy mà cũng là Tông Sư hậu kỳ.
Cho dù là ở bên trong cổ võ thế gia đỉnh cấp cũng rất ít thấy thiên tài bậc này.
"Ha ha, vì sao ta không thể là Tông Sư hậu kỳ?"
Lý Phong chỉ mới phóng khí tức ra ngoài, chứ chưa trực tiếp động thủ với hai người này.
Phong Vũ Lâu là một tổ chức siêu mạnh, đến cả Long Hồn cũng cảm thấy hơi khó nhằn, trước khi hắn có được thực lực đầy đủ, nếu như có thể giải quyết mâu thuẫn với Phong Vũ Lâu trong hòa bình, vậy tự nhiên là không còn gì tốt hơn.
"Ngươi quá phách lối, quy củ của Phong Vũ Lâu không thể phá hỏng, cho dù ngươi là Tông Sư hậu kỳ, cũng không thể nào bảo vệ Hứa Mạn được."
Cao Khiết bị lời nói của Lý Phong kích động thành nổi giận, ngay sau đó liền muốn thử chiến lực thực tế của Lý Phong.
"Cao tỷ, tạm thời đừng xúc động." Thiếu phụ lên tiếng ngăn cản, tiếp theo nhìn Lý Phong từ trên xuống dưới nói: "Ngươi tên là gì, là con cháu nhà ai?"
"Ngươi là ai?" Lý Phong nhíu mày.
Thiếu phụ này tuy rằng tướng mạo phổ thông, nhưng khí chất trên người lại có chút siêu nhiên, hơn nữa nhìn qua thì hình như Cao Khiết chỉ là người hầu của nàng, xem ra thiếu phụ có địa vị không thấp ở Phong Vũ Lâu.
"Ta họ Tiêu, thủ hạ của Cao tỷ." Thiếu phụ yêu kiều cười nói.
Cùng lúc đó, Cao Khiết cố ý đứng thẳng thân thể, làm ra một biểu lộ ngồi ở vị trí cao.
"Ngươi nói láo." Lý Phong lắc đầu cười lạnh: "Tuy rằng các ngươi không nói gì, nhưng nhất cử nhất động của Cao Khiết đều lộ ra sự tôn kính đối với ngươi, Cao Khiết hẳn là thủ hạ của ngươi mới đúng."
Thiếu phụ hơi biến sắc, tiếp theo bất đắc dĩ lắc đầu: "Quả nhiên không thể gạt được người ta, Cao Khiết, kỹ năng diễn xuất của ngươi quá kém."
Cao Khiết biến sắc, tiếp theo mặt lộ vẻ sợ hãi, chắp tay nói: "Có lỗi với tiểu thư, ta. . . Ta chỉ là từ trong đáy lòng không dám coi tiểu thư là thủ hạ, xin tiểu thư trách tội."
Lông mày Lý Phong nhướng lên một cái, tiểu thư? Chẳng lẽ là nữ nhi của chủ nhân Phong Vũ Lâu?
Con mẹ nó, đến cả nữ nhi cũng đã ba mươi tuổi, vậy lâu chủ của Phong Vũ Lâu lớn cỡ nào? Hệ thống, con mẹ nó nếu ngươi dám để tiểu gia chinh phục lâu chủ Phong Vũ Lâu, tiểu gia quyết không để yên cho ngươi!
Hứa Mạn thấy trong lòng giật mình, xem ra thiếu phụ này là cao tầng của Phong Vũ Lâu, nhưng nếu vậy sự tình chẳng phải là càng thêm khó lòng giải quyết?
"Thôi, cái này cũng trách không được ngươi." Thiếu phụ vẫy tay, đi đến đằng trước Cao Khiết nói: "Nói cho ta biết, ngươi là đệ tử nhà nào, nếu như ta và trường bối nhà ngươi có giao tình, vậy thì ta có thể cân nhắc tha cho ngươi một mạng."
"Chỉ sợ làm ngươi thất vọng rồi, ta họ Lý, tên chỉ có một chữ Phong, cũng không phải là con cháu thế gia nào."
Lý Phong tập trung ý chí, cảnh giác nói.
"Lý Phong?" Cặp lông mày thanh tú của thiếu phụ nhăn lại, tiếp theo kinh ngạc nói: "Ngươi không phải chính là lão bản sau màn của Osvili chứ? Hứa Mạn cũng là nhờ uống Đồng nhan thủy của ngươi, cho nên mới giúp da thịt trở nên trẻ tuổi như vậy?"
Nàng hôm nay tự mình đến đây, cũng là vì muốn nhờ Hứa Mạn giúp đỡ kiếm về một bình Đồng nhan thủy, không nghĩ tới vậy mà gặp chính chủ, có thể nói là niềm vui ngoài ý muốn.
Trong lòng Lý Phong sinh ra cảm giác quái dị.
Không phải chứ. . . Nữ nhân này chẳng lẽ đánh chủ ý lên Đồng nhan thủy?
"Không nói lời nào vậy chính là thừa nhận." Thiếu phụ nhoẻn miệng cười, tiếp theo sắc mặt lạnh lẽo: "Giao ra 100 bình Đồng nhan thủy, rời khỏi Hứa Mạn, ta có thể tha cho ngươi khỏi chết."
Ngữ khí của nàng âm u giống như gió lạnh thổi ra từ 9 tầng địa ngục, đến cả Lý Phong cũng nhịn không được giật mình, Hứa Mạn càng là có loại cảm giác lạnh thấu xương, nhịn không được run rẩy cả người.
Lý Phong nhất thời tức giận không thôi!
Giao ra 100 bình Đồng nhan thủy, rời khỏi Hứa Mạn, còn tha cho hắn không chết? Người này thật ngông cuồng, Lão hổ không phát uy thì thật sự coi tiểu gia là hellokitty? !
(chế từ câu: lão hổ không phát uy, các ngươi lại tưởng là mèo bệnh à?)
"Nghĩ hay lắm, chuyện này không có khả năng."
Lý Phong chăm chú bảo hộ Hứa Mạn ở sau lưng, đồng thời mở ra chiêu thức Bạo tẩu.
Nhất thời, uy thế trên người Lý Phong tăng vọt thêm một đoạn!
"Cái này. . . Đây là nửa bước Siêu Phàm? !" Sắc mặt Cao Khiết lại biến đổi!
Đến cả thiếu phụ cũng phải nhíu mày lại, mặt lộ vẻ kinh ngạc nói: "Ngươi vậy mà ẩn giấu thực lực?"
"Hừ, ta cũng không phải là trẻ con ba tuổi, làm sao có thể bày hết át chủ bài ra bên ngoài?"
"Nói thật cho các ngươi biết, ta cùng Hứa Mạn là thật tâm yêu nhau, người nào cũng không thể chia rẽ chúng ta, ông trời không thể, Phong Vũ Lâu. . . Cũng không thể!"
"Nếu như các ngươi khăng khăng phản đối, vậy thì phải hỏi nắm đấm của ta có đáp ứng hay không."
Lý Phong mặc kệ đối phương có lai lịch gì, nếu như ngay cả nữ nhân của mình cũng bảo hộ không nổi, vậy hắn có một thân thực lực này để làm gì?
Thân thể Hứa Mạn chấn động, mặt lộ vẻ cảm động.
Có câu nói rất hay, cách nhanh nhất đi vào nội tâm nữ nhân chính là trang bức hợp lý.
Con đường này Lý Phong đã đi hơn 10 ngàn lần, sớm đã xe nhẹ đường quen, mà bóng người hắn cũng đã cắm rễ sâu trong tâm linh Hứa Mạn.
Nếu như trước tối hôm qua Hứa Mạn chỉ là có hảo cảm với Lý Phong, vậy sau mấy lần điên cuồng chiến đấu đến rạng sáng, loại hảo cảm này đã chuyển hóa thành ưa thích.
Lý Phong nói lời này, càng làm cho "ưa thích" biến chất, chuyển hóa thành yêu thương!
"Ta không cần hỏi nắm đấm của ngươi, bởi vì nắm đấm của ta càng thêm đáng tin!"
Thiếu phụ đùa cợt cười một tiếng, tiếp theo. . .
"Oanh!"
Một cỗ khí tức vượt xa Lý Phong bùng nổ từ trên người nàng!
Lý Phong chỉ cảm thấy một cỗ khí lưu cường đại từ đối diện vọt tới, làm hắn không thể chống cự phải lùi lại ba bước.
Hứa Mạn càng thêm không chịu nổi, khi cỗ khí tức này ập đến, hai chân nàng đã không còn tiếp đất, thân thể bay lên, nếu không phải có Lý Phong nắm chặt bàn tay, nàng bây giờ sớm đã giống như diều đứt dây bị thổi bay ra ngoài!
"Đáng chết, nữ nhân này làm sao lại mạnh như vậy? !"
Lý Phong thầm hoảng hốt!
Chỉ là khí tức đã có thể khiến hắn khó lòng ngăn cản, nếu quả thật động thủ, hắn hoàn toàn không phải địch thủ của nàng!
"Đinh, kí chủ, ngài có nhiệm vụ mới, có muốn lập tức xem xét?"
Ngay tại thời điểm Lý Phong sợ hãi, thanh âm kiều mị của Chí Linh tỷ tỷ đột nhiên vang lên.
"Xem xét!" Lý Phong không dám trì hoãn, cái nhiệm vụ này có thể là bị thiếu phụ này phát động, xem hết giới thiệu nhiệm vụ trước, có lẽ sẽ tìm được cơ hội lật kèo.
"Nhiệm vụ: Đại trượng phu co được giãn được "
"Mục tiêu: Đánh đổi đủ nhiều, đạt thành giao dịch với lâu chủ Phong Vũ Lâu Tiêu Lăng Phi, biến chiến tranh thành tơ lụa."
"Khen thưởng: 300 điểm kinh nghiệm, 3000 điểm tích lũy."
"Chú thích: Nhà phát triển hệ thống đã từng nói: 'Lui một bước trời cao biển rộng, đại trượng phu co được giãn được, kẻ thức thời là trang tuấn kiệt, tạm thời nhượng bộ là vì về sau có thể đi càng xa hơn."
Lý Phong: ". . ."
Không phải chứ. . . Con mẹ nó đã đến nước này ngươi còn bắt tiểu gia nhượng bộ? Ta quả thật không ngờ ngươi lại là loại hệ thống hèn như vậy đấy!
Chờ chút. . . Thiếu phụ này chính là lâu chủ của Phong Vũ Lâu?
Con mẹ nó, lâu chủ Phong Vũ Lâu trẻ như vậy? !