Chương 267: Một năm ước hẹn
Trên đường cao tốc Nhạc Sơn, bên trong X6, Lý Phong nhìn về phía chiếc xe Porsche cách mình trăm mét, ôn nhu nói: "Mạn Mạn, đợi chút nữa đến Nhạc Sơn có thể sẽ gặp phải chút phiền phức, bất quá ngươi cũng không cần lo lắng, hết thảy có ta."
Lông mày Hứa Mạn nhíu lại, khẩn trương nói: "Các nàng vẫn còn muốn chia rẽ chúng ta sao?"
"Cũng không phải." Lý Phong lắc đầu, tiếp theo mặt lộ vẻ sợ hãi lẫn vui mừng nói: "Ngươi mới nói cái gì?"
"Ta nói. . ." Hứa Mạn há miệng muốn nói, tiếp theo kêu á một tiếng, mặt đỏ lên, vội vàng che miệng.
Tuy đã tiếp nhận Lý Phong, nhưng nàng trước đó còn một mực kiên trì muốn Lý Phong quên sự tình tối hôm qua đi, ở chung như những bằng hữu bình thường!
"Đây chính là ngươi nói, về sau ngươi và ta sẽ không rời không bỏ, ở cạnh nhau cả đời."
Lý Phong kích động nắm chặt bàn tay Hứa Mạn, hưng phấn nói.
"Ai muốn ở cạnh ngươi cả đời a, ngươi. . . Ngươi mau buông tay, đang ở trên đường cao tốc đó." Khuôn mặt Hứa Mạn ửng đỏ, vừa sợ vừa thẹn.
"Ta mặc kệ, vừa nãy ngươi chính là có ý tứ này, đừng coi ta là trẻ con ba tuổi dễ lừa gạt." Lý Phong nắm chặt bàn tay, ra vẻ ngươi không thừa nhận thì ta không buông tay.
"Tốt tốt tốt, ta không rời khỏi ngươi, mãi mãi cũng không rời bỏ ngươi, ngươi hài lòng chưa? Mau lo lái xe đi."
Hứa Mạn chịu không được Lý Phong quấy rầy đòi hỏi, đành chịu thua thừa nhận.
Lý Phong vô cùng thỏa mãn cười cười, rốt cục buông bàn tay Hứa Mạn ra.
Hai giờ sau, được Tiêu Lăng Phi dẫn dắt, Lý Phong lái xe đến một nhà hàng có tên là Sơn Thành Thực Phủ.
Xe dừng hẳn, bốn người đi xuống xe, Hứa Mạn đã vũ trang đầy đủ kính đen, khăn che mặt.
Thân là siêu sao cấp bậc Thiên Hậu, làm cách nào để lúc ra ngoài không bị người khác nhận ra đã là một môn học vấn bắt buộc, Hứa Mạn đối với cái này sớm đã thành thói quen, cho nên tùy thân luôn mang theo kính đen, khẩu trang, khăn che mặt, mũ lưỡi trai, nói chung là các loại vật phẩm để che giấu khuôn mặt dáng người.
"Sơn Thành Thực Phủ, khách sạn ba sao, nhà hàng đứng đầu Sơn Thành, thế nào, ta chọn địa phương không tệ chứ?"
Tiêu Lăng Phi đi đến trước mặt Lý Phong, đắc ý hỏi.
"Ừm, địa phương này không tệ, chỉ sợ một hồi nữa sẽ có kẻ đui mù đến gây phiền toái a."
Lý Phong ra vẻ thâm ý sâu sắc nói.
Tiêu Lăng Phi thấy lòng hơi động, tiếp theo cười nói: "Đường đường là cường giả Tông Sư hậu kỳ, vậy mà sợ bị người khác gây phiền toái?"
"Đường đường là cường giả Tông Sư hậu kỳ thì đúng, nhưng chẳng phải vẫn bị ngươi áp xuống sát mặt đất sao?" Lý Phong nghiền ngẫm, khi nói tới chữ "áp" cố ý tăng thêm ngữ khí.
Tiêu Lăng Phi tức giận trong lòng, nhịn không được muốn nổi bão.
Nhưng ngay sau đó nàng nhoẻn miệng cười nói: "Ngươi nói không sai, ta không chỉ muốn áp ngươi nhất thời, còn muốn áp ngươi cả đời."
Lý Phong chỉ cảm thấy một ngụm máu tươi dồn lên cổ họng!
Con mẹ nó, cảnh giới cao hơn ta thì có thể muốn làm gì thì làm? Có tin một hai tháng nữa là tiểu gia có thể đè ngươi dưới thân muốn làm gì thì làm không?
"30 năm Hà Đông 30 năm Hà Tây, đừng nên xem thường kẻ yếu?" Tiêu Lăng Phi dường như nhìn ra suy nghĩ trong lòng Lý Phong, lắc đầu đùa cợt nói: "Đọc tiểu thuyết não tàn ít thôi!"
"Hôm nay tỷ tỷ trực tiếp nói cho ngươi biết, cả cuộc đời này, cảnh giới võ đạo của ngươi mãi mãi không vượt qua được ta."
Lý Phong nổi giận!
Hắn là một đại nam nhân nhân mà lại bị một nữ nhân xem nhẹ? Lão hổ không phát uy thật sự coi tiểu gia là nam nhân yếu đuối chọt ba lần là phọt?
Có thể nhẫn nại không thể nhẫn nhục, bà ngoại có thể chịu nhưng ông ngoại không thể nhẫn!
"Ngươi đã nói như vậy, thế thì có dám đánh cược với ta không?" Lý Phong đè xuống lửa giận, hung dữ hỏi.
Ở một bên, Hứa Mạn cùng Cao Khiết hai mặt nhìn nhau.
Hai người này là tình huống như thế nào, gặp mặt liền tranh cãi, giao dịch đạt thành vẫn còn tranh cãi, đi ra ngoài ăn bữa cơm chúc mừng lại tranh cãi, rốt cục là sao, hoan hỉ oan gia a?
(thường chỉ mấy cặp đôi lúc đầu ghét nhau nhưng về sau rất yêu nhau)
"Đánh cược thế nào?" Tiêu Lăng Phi nổi lên hứng thú.
"Đánh cược trong một năm cảnh giới của ta có thể vượt qua ngươi, thế nào?" Lý Phong cười lạnh.
"Cái gì?" Tiêu Lăng Phi có chút sững sờ.
Trong vòng một năm cảnh giới vượt qua nàng? Đầu của người anh em này không bị nước đổ vào chứ!
Nàng hiện tại đã là cường giả Siêu Phàm cảnh hậu kỳ, cũng chính là cấp S+ , mà Lý Phong là Tông Sư hậu kỳ, giữa hai người kém một đại cảnh giới.
Cái này không giống như là sự khác biệt giữa cấp D cùng cấp C, trước cấp A, tăng lên cảnh giới rất dễ dàng, chỉ cần thiên phú đầy đủ, lại có tài nguyên tiêu xài, trong vòng mấy năm liền có thể từ người bình thường tăng lên tới cấp B+ .
Nhưng từ cấp A trở lên, một năm tăng lên một cảnh giới nhỏ đã là chuyện rất khó làm được, huống chi là từ cấp A lên tới cấp S.
Hơn nữa, Lý Phong nói là vượt qua, mà không phải đuổi kịp, nói cách khác trong một năm này cho dù cảnh giới của Tiêu Lăng Phi không thay đổi, Lý Phong cũng cần phải đột phá đến Thánh cảnh, cũng chính là cấp SS- mới được.
Đó căn bản là chuyện không thể nào làm được, trong lịch sử không có sự tình này, về sau cũng sẽ không có!
"Ngươi có dám đánh cược hay không?"
Lý Phong bị ánh mắt dùng để nhìn thằng ngốc của Tiêu Lăng Phi làm cho có chút khó chịu.
"Dám, có gì mà không dám." Tiêu Lăng Phi không ngừng cười lạnh: "Tiền đánh cược là cái gì?"
"Nếu như ta thắng, ngươi phải làm tiểu đệ của ta, hết thảy đều phải nghe ta, ta chỉ Đông ngươi không thể đi hướng Tây."
"Nếu như ta thua, về sau ta tặng không cho ngươi mỗi tháng một bình Đồng nhan thủy, không cần tiền, thế nào?"
Hai mắt Lý Phong đỏ bừng, đỏ mặt tía tai, tựa như là bị người khác xem nhẹ nên xúc động phản ứng.
Đây đương nhiên là hắn cố ý giả vờ, nếu hắn giữ bộ dáng nắm chắc vậy chẳng phải là sẽ khiến Tiêu Lăng Phi cảnh giác?
"Bại bởi ta, một tháng miễn phí đưa ta bốn bình Đồng nhan thủy, không đồng ý thì không bàn nữa."
Tiêu Lăng Phi cũng là một con hồ ly tinh, ngay sau đó làm ra bộ dáng rất cẩn thận rất do dự nói.
Lý Phong hơi biến sắc, sau khi do dự một lúc lâu cắn răng nói: "Một tháng hai bình, không thể nhiều hơn."
"Rất tốt, thành giao." Tiêu Lăng Phi sảng khoái đáp ứng.
"Ây. . ." Lý Phong đầu tiên là sững sờ, tiếp theo nhìn về phía Hứa Mạn: "Mạn Mạn, ta vừa rồi có phải là quá manh động không?"
Hứa Mạn thở dài, mặc dù không nói rõ, nhưng biểu hiện trên mặt rõ ràng là đồng ý với cách nói của Lý Phong.
Thấy thế, Lý Phong lộ vẻ mặt hối tiếc, nhưng lại cố ý làm ra bộ dáng được ăn cả ngã về không, làm cho Tiêu Lăng Phi cười to không ngừng: "Ha ha, hiện tại hối hận cũng muộn rồi, chờ mỗi tháng miễn phí đưa tặng ta hai bình Đồng nhan thủy đi."
Nếu như nàng biết Lý Phong từ một người bình thường trở thành Tông Sư hậu kỳ chỉ cần có hai tháng, không biết còn cười to được như bây giờ không.
Đúng lúc này, một nam tử trẻ tuổi mặc âu phục màu trắng bước nhanh về phía bọn họ.
"Xin chào, ngươi có phải là Hứa Mạn Hứa tiểu thư không?"
Ánh mắt nam tử áo trắng sáng rực lên khi nhìn thấy Hứa Mạn, ra vẻ thân sĩ hỏi.
Người này dáng người dong dỏng cao, khuôn mặt anh tuấn, khí chất không tầm thường, bề ngoài có thể sánh ngang với những ngôi sao trẻ đang nổi.
Phía sau lưng hắn là một trung niên nam tử mặc đồ quản gia.
"Thật xin lỗi, ngươi nhận lầm người rồi."
Hứa Mạn cố ý đè thấp âm thanh hồi đáp, mà giọng nói giống như của một người hoàn toàn khác.
Theo lý thuyết Hứa Mạn làm như vậy là có thể lừa được bất cứ ai, nhưng nàng không ngờ nam tử áo trắng lại dùng ngữ khí khẳng định nói: "Không, ngươi chính là Hứa Mạn, cái thanh âm này đã từng dùng lúc ngươi tham gia chương trình 《 Âm thanh kỳ lạ 》 , trí nhớ của ta rất tốt."
Hứa Mạn thầm giật mình, không khỏi nhìn nam tử áo trắng thêm vài lần.
Đến cả Lý Phong cũng nhướng mày lên, mặt lộ vẻ kinh ngạc.
Người anh em này rất được a, thậm chí ngay cả loại chi tiết này cũng có thể nhớ kỹ, hẳn là fan cuồng nhiệt của Hứa Mạn không thể nghi ngờ!
Lúc này, nam tử áo trắng tiếp tục nói: "Tự giới thiệu một chút, ta tên Hà Minh Vĩ, là fan trung thành của Hứa tiểu thư."
"Ta ở Sơn Thành coi như có chút năng lượng, biết được Hứa tiểu thư muốn tới Sơn Thành dùng cơm liền bao hết nơi này, thời gian không còn sớm, mời Hứa tiểu thư theo ta đi vào, chúng ta vừa ăn vừa nói chuyện."
Nói xong, Hà Minh Vĩ liền muốn kéo tay Hứa Mạn.