Virtus's Reader
Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần

Chương 305: CHƯƠNG 305. CỨNG RẮN KHÔNG ĐI ĐƯỢC THÌ HẠ DƯỢC!

Chương 268: Cứng rắn không đi được thì hạ dược!

Động tác của Hà Minh Vĩ tự nhiên như ruồi, người không biết có khi còn tưởng hắn là bạn trai của Hứa Mạn cũng nên, mà Hứa Mạn cũng hơi ngây người.

Ngay tại thời điểm Hà Minh Vĩ sắp sờ trúng Hứa Mạn, một bàn tay khác nắm lấy tay hắn.

"Hóa ra ngươi chính là Hà đại thiếu, kính đã lâu kính đã lâu."

Lý Phong nắm chặt bàn tay Hà Minh Vĩ ra sức vung vẩy, biểu hiện trên mặt rất hưng phấn.

Hứa Mạn, Tiêu Lăng Phi, Cao Khiết: "? ? ?"

Đến cả Hà Minh Vĩ cũng sững sờ!

Không phải chứ. . . Ngươ là ai, lão tử có quen biết ngươi đâu mà ngươi nhiệt tình như vậy?

Bị Lý Phong phá chuyện tốt nên tự nhiên Hà Minh Vĩ có chút không vui, bất quá mỹ nhân ở trước mặt nên hắn không tiện nổi giận, chỉ có thể đè xuống khó chịu trong lòng, trầm giọng hỏi: "Ngươi biết ta?"

Ba người Hứa Mạn cũng đều lộ vẻ mặt hiếu kỳ nhìn về phía Lý Phong.

"Không biết a." Lý Phong mờ mịt lắc đầu, tiếp theo hỏi ngược lại: "Ngươi biết ta sao?"

Mọi người: ". . ."

Ngươi vừa rồi chẳng phải chính là biểu hiện đã nghe đại danh Hà Minh Vĩ từ lâu sao, hiện tại còn nói không biết, cố ý khiến Hà Minh Vĩ buồn nôn? !

Khóe miệng Hà Minh Vĩ giật một cái, cố nén tức giận hỏi: "Ngươi là ai, có quan hệ thế nào với Hứa tiểu thư?"

Biết được Hứa Mạn muốn tới Sơn Thành Thực Phủ dùng cơm, Hà Minh Vĩ từ thật sớm đã đứng tại cửa ra vào chờ đợi, cho nên sau khi bốn người Lý Phong xuống xe Hà Minh Vĩ đã biết được.

Căn cứ theo quan sát của Hà Minh Vĩ, Lý Phong cùng Hứa Mạn có quan hệ rất không đơn giản, cái này đã khiến hắn nổi sát tâm với Lý Phong.

Bất quá trước khi giết người cũng phải làm rõ ràng thân phận Lý Phong mới được, miễn cho đá trúng tảng đá cứng.

"Ta tên Lý Phong, là bạn trai của Mạn Mạn."

Đang nói chuyện Lý Phong liền ôm eo Hứa Mạn.

Hứa Mạn không ngốc, liếc mắt liền nhìn ra Lý Phong đang biểu thị chủ quyền, ngay sau đó nàng thuận thế ghé vào ngực Lý Phong.

Hà Minh Vĩ hơi biến sắc, sát khí bắt đầu bùng lên!

Hà gia là cổ võ thế gia cỡ trung, ở Sơn Thành có lực ảnh hưởng rất lớn, nếu không phải có Long Hồn bên trên áp chế, bọn họ thậm chí có thể một mình làm bá chủ Sơn Thành.

Mà Hà Minh Vĩ là đệ nhất thiên tài trong đời thứ ba Hà gia, ở Sơn Thành có thể nói là hô phong hoán vũ, hung hăng càn quấy.

Nhưng trên cái thế giới này luôn có những điều hắn mong mà không được, Hứa Mạn chính là một trong số đó.

Hắn điên cuồng mê luyến Hứa Mạn, đã từng thông qua thế lực Hà gia mở tiệc chiêu đãi mời Hứa Mạn đi tới.

Chỉ là Hà gia ở Sơn Thành thì rất trâu bò, nhưng đặt trong toàn bộ Hoa Hạ thì khá mờ nhạt, lại thêm sau lưng Hứa Mạn có Phong Vũ Lâu bảo hộ, hắn mấy lần thử đều giống như đá chìm đáy biển.

Hà Minh Vĩ rất phiền muộn, vì thế thả ra lời nói Hứa Mạn là nữ nhân hắn nhìn trúng, vô luận thế nào hắn cũng muốn chiếm được Hứa Mạn.

Về sau, liền có người bí mật nói cho hắn biết, Hứa Mạn là người của Phong Vũ Lâu, vẫn nên khiêm tốn một chút thì tốt hơn.

Ai ngờ Hà Minh Vĩ lại chẳng thèm quan tâm Phong Vũ Lâu, đồng thời nói: "Ta mặc kệ là Phong Vũ Lâu vẫn là Lôi Điện Lâu, Hứa Mạn là của ta, Phong Vũ Lâu dám ngăn trở ta, ta liền dùng một mồi lửa thiêu sạch nó!"

Những lời này Hà Minh Vĩ đã nói khi say rượu, lúc tỉnh rượu hắn có chút hối hận, bất quá cũng không quá để ở trong lòng.

Tên tuổi của Phong Vũ Lâu rất lớn, nhưng Hà Minh Vĩ chưa từng nghe nói Phong Vũ Lâu dám động thủ với cổ võ thế gia bậc trung nào.

Thế nhưng câu nói này rất nhanh liền truyền đến tai Tiêu Lăng Phi, đối với cái này nàng chỉ cười lạnh một hồi, tiếp theo nghĩ ra một kế.

Hà Minh Vĩ đã mê luyến Hứa Mạn đến thế, vậy cứ dùng Hứa Mạn làm mồi nhử dẫn Hà Minh Vĩ ra ngoài trừ khử, nhưng nàng không nghĩ tới Hứa Mạn vậy mà phản bội Phong Vũ Lâu, tìm nam nhân ở bên ngoài.

May mà Lý Phong đáp ứng cùng nhau đi ăn cơm, nếu không cái kế hoạch này thật sự đã bị mắc cạn.

Hà Minh Vĩ lắc đầu, mặt hiện vẻ thất vọng nói: "Trong lòng ta, Hứa tiểu thư tựa như tiên nữ trên chín tầng trời, thế giới này không có bao nhiêu nam nhân đủ tư cách làm bạn trai nàng, chí ít Lý Phong ngươi. . . Không xứng!"

Lông mày Lý Phong nhướng lên một cái, vừa muốn phản kích một câu, Tiêu Lăng Phi lại đoạt lời trước nói: "Ta đồng ý với cách nói của ngươi."

Khóe miệng Lý Phong giật một cái, hận không thể treo ngược nữ nhân này lên hung hăng đánh mông!

Con mẹ nó, ngươi dựa vào cái gì mà nói tiểu gia không xứng với Hứa Mạn, không biết thì dựa cột mà nghe, ngươi có biết tiểu gia đối xử với Hứa Mạn như thế nào không? Ngươi có biết hỏa lực của tiểu gia mạnh mẽ cỡ nào không?

"Đừng để tiểu gia tìm được cơ hội, nếu không tiểu gia nhất định sẽ làm ngươi xuống không nổi giường!"

Lý Phong ở trong lòng thầm chịch Tiêu Lăng Phi một trăm một nghìn lần!

Hai mắt Hà Minh Vĩ sáng lên, mặt lộ vẻ kinh ngạc, nữ nhân này rõ ràng là đi cùng Lý Phong, vậy mà lại cố ý châm chọc Lý Phong, có chút ý tứ.

"Nghe thấy chưa, đến cả bằng hữu ngươi cũng nói ngươi không xứng với, nếu ta là ngươi thì đã sớm tự rời khỏi Hứa Mạn, miễn cho chuốc lấy nhục nhã."

Hà Minh Vĩ gật đầu với Tiêu Lăng Phi, tiếp theo đùa cợt nói.

"Ta không có loại bằng hữu này."

Lý Phong cùng Tiêu Lăng Phi trăm miệng một lời, nói xong hai người hung ác trừng mắt lẫn nhau một cái, cuối cùng đồng thời nghiêng đầu đi.

Hứa Mạn: ". . ."

Cao Khiết: ". . ."

Hà Minh Vĩ: ". . ."

Hai người này là tình huống gì, đồng bộ động tác a! Làm ta tưởng hai ngươi mới là người yêu ấy chứ!

Hà Minh Vĩ lười nghĩ thêm, đưa tay muốn đẩy Lý Phong ra, đồng thời mở miệng nói: "Hứa tiểu thư, thời gian đã không còn sớm, chúng ta vào dùng cơm đi."

Hứa Mạn giật mình, muốn mở miệng quát bảo ngưng lại, nhưng ai biết Lý Phong đưa tay vỗ lên bàn tay của Hà Minh Vĩ một cái.

"Chát "

Một tiếng vang giòn, Hà Minh Vĩ chỉ cảm thấy một cỗ cảm giác kịch liệt đau nhức từ mu bàn tay truyền đến, tiếp theo tựa như bị giật điện rút tay về.

"Ngươi dám đánh ta?" Hà Minh Vĩ nổi giận, nhưng ngay sau đó hắn mới thấy không đúng: "Ngươi cũng là cường giả võ đạo?"

Vừa rồi hắn mặc dù không điều động chân khí, nhưng hắn thân là cường giả Tông Sư trung kì, thân thể sớm đã vượt xa người thường, bị người bình thường vỗ một cái căn bản sẽ không sinh ra cảm giác đau đớn!

Vậy chỉ còn một cách giải thích, Lý Phong cũng là cường giả võ đạo, hơn nữa cảnh giới còn không thấp!

"Thừa dịp tiểu gia ta tâm tình không tệ, ngươi tốt nhất là lập tức biến mất khỏi đây, nếu không. . . Chết!"

Lý Phong mặt không biểu tình nhìn Hà Minh Vĩ, tựa như nhìn thấy một đống rác rưởi.

Trước đó, hắn đã dùng Đọc Tâm Thuật biết được dự định của Tiêu Lăng Phi, nàng muốn mượn tay hắn trừ khử Hà Minh Vĩ.

Cho nên nhìn thấy Hà Minh Vĩ rồi Lý Phong mới có thể châm chọc cười cợt mà không lập tức động thủ, lý do chính vì không muốn bị Tiêu Lăng Phi lợi dụng.

Thế nhưng Lý Phong đánh giá thấp trình độ bá đạo của Hà Minh Vĩ, tiếp tục như vậy nữa, Lý Phong sợ chính mình sẽ nhịn không được giết chết Hà Minh Vĩ.

Hà Minh Vĩ giận dữ, đưa tay ra định động thủ với Lý Phong.

"Tiểu thiếu gia, đừng xúc động."

Đúng lúc này, trung niên nam tử một mực giữ yên lặng sau lưng Hà Minh Vĩ đột nhiên tiến lên trước một bước, vỗ vỗ bả vai Hà Minh Vĩ.

Tiếp theo người này nói: "Xin lỗi, nếu Lý tiên sinh cũng là cường giả võ đạo, vậy tự nhiên xứng với Hứa tiểu thư, đã quấy rầy rồi, xin Lý tiên sinh chớ trách."

Nói xong hắn cũng không đợi Lý Phong đáp lời, lôi kéo Hà Minh Vĩ rời khỏi nơi đây.

Lông mày Lý Phong nhướng lên một cái, ra vẻ thâm ý nhìn về phía Tiêu Lăng Phi một cái, tiếp theo lôi kéo Hứa Mạn đi vào Sơn Thành Thực Phủ.

Hai mắt Tiêu Lăng Phi sáng lên, như có điều suy nghĩ nói: "Hà Minh Vĩ tuyệt đối sẽ không từ bỏ ý đồ đơn giản như vậy, kế tiếp còn có trò vui để xem."

Một bên khác, Hà Minh Vĩ đi qua chỗ ngoặt lập tức bất mãn nói: "Đạt thúc, ngươi tốt nhất là cho ta một lời giải thích."

Hắn ở Sơn Thành hoành hành bá đạo đã quen, chưa từng sợ ai, không nghĩ tới hôm nay bị quản gia Chương Đạt kéo đi, chuyện này khiến hắn rất phiền muộn!

"Thực lực đối phương không yếu, ở trên đường cái động thủ thì động tĩnh quá lớn."

Chương Đạt mỉm cười, nói.

Tuy rằng Sơn Thành Thực Phủ đã bị Hà Minh Vĩ bao hết, nhưng trước cửa có quá nhiều người lui tới, dù Hà gia là đệ nhất gia tộc Sơn Thành, cũng không dám ở trước mặt quần chúng giết người như vậy.

"Hừ, vậy ngươi nói làm sao bây giờ."

Hà Minh Vĩ đương nhiên biết điểm ấy, nhưng hắn thật sự rất muốn giết Lý Phong, một khắc cũng không chờ được!

Chương Đạt mỉm cười, lấy ra từ túi áo một cái bình sứ: "Rất đơn giản, hạ dược."

Hà Minh Vĩ đầu tiên là sững sờ, tiếp theo càn rỡ cười to nói: "Tốt tốt tốt, có Thiên hương tán ở đây, cho dù Lý Phong là cường giả Tông Sư cũng phải đưa cổ ra cho chúng ta chém!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!