Chương 280: Tranh nhau qùy liếm
Con mẹ nó! Không ngờ người anh em này dám nói chuyện với Hoàng thiếu như vậy, hắn không biết chữ "chết" viết thế nào sao?
Hoàng Bân là đại thiếu gia đỉnh cấp Minh Châu, cùng với Phùng Tuấn, Vệ Dương được xưng Minh Châu Tam Kiếm Khách, hắn đến mua căn nhà, lão bản của Nhất Phẩm Giang Nam phải tự mình tiếp đãi! Dạng đãi ngộ này cho dù là Tề Hữu Phi cũng không dám vọng tưởng.
Lý Phong có tư cách gì mà đòi Hoàng Bân nhường biệt thự số 1 cho hắn, cái này khác gì tự sát a!
Bao gồm cả Quách Ngọc, đám người cố vấn bất động sản đều cười trên nỗi đau của người khác.
"Lý tiên sinh, hắn. . . Hắn là đại thiếu gia Hoàng Bân, ngươi. . . Ngươi. . ."
Tôn Hiểu đã cuống cuồng đến phát khóc, sớm biết sẽ phát sinh sự tình này thì nàng đã không tới chiêu đãi Lý Phong.
Nhưng hối hận cũng đã muộn, nàng chỉ là một nhân viên bán hàng mà thôi, căn bản không có tư cách ngăn cản Hoàng Bân trả thù Lý Phong.
"Làm sao lại nói chuyện như vậy với Hoàng thiếu ? Con mẹ nó ngươi chán sống à!"
Tề Hữu Phi miệng thì chửi ầm lên, nội tâm lại vui vẻ muốn nở hoa.
"Phách lối với chúng ta cũng thôi đi, còn dám phách lối trước mặt Hoàng thiếu, thật sự là không biết chữ "chết" viết thế nào!"
Lưu Minh Tuệ cười trên nỗi đau của người khác nói.
Thằng ngu này gây sự với người nào chẳng được, cứ nhất quyết phải gây sự với Hoàng thiếu, Hoàng thiếu ở Minh Châu nổi danh là thủ đoạn độc ác, có thù tất báo, người khác chọc vào hắn đều không có kết cục tốt.
Nghe nói Hoàng Bân vào ba năm trước đây nhìn trúng một hoa khôi đại học Minh Châu, khởi xướng theo đuổi điên cuồng.
Quá trình không cần nhiều lời, kết quả chính là Hoàng Bân cua về hoa khôi kia, nhưng vấn đề là hoa khôi này lúc đó đã có bạn trai.
Bạn trai nàng cũng là người Minh Châu, trong nhà cũng coi như có chút thế lực, tư sản mấy trăm triệu, bởi vì bạn gái bị Hoàng Bân cướp đi, nam nhân này nổi giận tát mặt Hoàng Bân một cái.
Bởi vì một cái tát này, nam nhân đó bị người ta cắt đứt tứ chi, quãng đời còn lại chỉ có thể sống ở trên xe lăn, trong nhà bị đối thủ cạnh tranh chèn ép, sau cùng phá sản.
Thật sự là thê thảm vô cùng!
Lý Phong dám nhục nhã Hoàng Bân như vậy, kết cục không thể tốt hơn nam nhân kia bao nhiêu!
Mọi người ở đây đang nghĩ tiếp theo Hoàng Bân sẽ hung hăng sửa trị Lý Phong một trận, thì Hoàng Bân đột nhiên tát mặt Tề Hữu Phi một cái: "Con mẹ nó làm sao ngươi dám nói chuyện với Lý thiếu bằng giọng điệu đó!"
Hoàng Bân hiện tại sắp khóc, vì sao lại tới đây mua phòng? Một là bên này hoàn cảnh tốt, hai là cảm thấy có thể cách xa tên sát tinh Lý Phong này.
Kết quả là hắn lại gặp phải Lý Phong!
Khốn nạn nhất là thằng ngu Tề Hữu Phi này còn vì bảo vệ cho hắn mà mắng Lý Phong, Tề Hữu Phi muốn đẩy hắn vào chỗ chết sao?
Trong lúc nhất thời, Hoàng Bân hận không thể xé xác Tề Hữu Phi thành tám mảnh!
Mọi người có chút sững sờ.
Không phải chứ. . . Hoàng thiếu vì Lý Phong mà đánh Tề Hữu Phi, còn gọi Lý Phong là Lý thiếu?
Con mẹ nó, chẳng lẽ Lý Phong so với Hoàng thiếu còn trâu bò hơn?
Nghĩ đến cái khả năng này, trên mặt mọi người đều lộ ra thần sắc chấn kinh.
"Hoàng. . . Hoàng thiếu, ngài. . . Ngài đừng dọa ta a, Lý thiếu?"
Tề Hữu Phi lộ vẻ mặt khủng hoảng hỏi.
"Đúng a Hoàng thiếu, tên họ Lý này chỉ lái một chiếc X6 mà thôi, nhiều lắm là tên nhà giàu mới nổi. . ."
Lưu Minh Tuệ nói còn chưa dứt lời, Hoàng Bân đã tát mặt nàng một cái đau điếng.
"Đùng "
Một tiếng vang giòn, khuôn mặt Lưu Minh Tuệ sưng đỏ hết lên!
Bạn gái bị đánh, con ngươi Tề Hữu Phi muốn nứt ra, nhưng không dám nổi giận càng không dám nói cái gì.
Hắn ở trước mặt Hoàng Bân chỉ là tiểu nhân vật, nếu hắn dám ra mặt cho Lưu Minh Tuệ, có khả năng mấy tháng sau Tề gia sẽ bị xóa tên ở Minh Châu!
Lưu Minh Tuệ tuy rằng chanh chua, nhưng cũng biết Hoàng Bân không phải người nàng có thể đắc tội, ngay sau đó làm nũng nói: "Hoàng thiếu, tại sao ngươi đánh người ta nha, người ta có nói sai cái gì đâu?"
Đang nói chuyện nàng liền muốn đi ôm cánh tay Hoàng Tuấn.
"Ngươi chết đi cho lão tử!"
Hoàng Bân dùng một chân đá Lưu Minh Tuệ văng ra, tiếp theo bước nhanh đến trước mặt Lý Phong, cung kính nói: "Xin lỗi Lý thiếu, ngài đã nhìn trúng biệt thự số 1, ta tự nhiên không dám tranh đoạt cùng ngài!"
"Còn hai tên ngu ngốc có mắt không tròng này thì ta căn bản không quen biết, ngài muốn xử lý bọn họ thế nào đều được!"
Hắn biết Lý Phong khủng bố cỡ nào, tự nhiên không dám tranh đoạt với Lý Phong, có điều hắn cũng sẽ không "Tự cam đọa lạc" đi nịnh nọt Lý Phong.
Ngay sau đó, lão bản Nhất Phẩm Giang Nam Hà Binh cũng bước nhanh đến trước mặt Lý Phong, cười rạng rỡ nói: "Lý thiếu ngài khỏe chứ, ta là lão bản Nhất Phẩm Giang Nam Hà Binh, ta từng gặp ngài ở biệt thự Ngụy gia một lần."
"Lý thiếu, ngài nhìn trúng căn nào đều là vinh hạnh của Nhất Phẩm Giang Nam ta, giá gốc biệt thự số 1 là 300 triệu, ta nguyện ý giảm giá 50% bán cho Lý thiếu, xin Lý thiếu đừng ghét bỏ."
Hà Binh là một trong những người tham gia tang lễ đám người Ngụy Trường Nghiệp, biểu hiện mạnh mẽ như Thần Ma của Lý Phong đã khắc thật sâu ở trong đầu hắn.
Đến cả Hoàng Bân, Vệ Dương còn phải nhượng bộ lui binh, hắn tự nhiên phải nắm lấy cơ hội kết giao mới được.
Hoàng Bân: "? ? ?"
Lão tử vừa rồi kì kèo với ngươi lâu như vậy, ngươi mới chỉ giảm cho lão tử 20 triệu, Lý Phong còn chưa nói lời nào, ngươi liền trực tiếp giảm cho Lý Phong 150 triệu.
Ở trong lòng ngươi lão tử chênh lệch với Lý Phong lớn như vậy sao? Đây không phải là khi dễ ta à!
Đám người Quách Ngọc: "? ? ?"
Con mẹ nó, lão bản điên rồi sao, trực tiếp giảm 50%, cũng chính là 150 triệu, còn hi vọng Lý Phong không ghét bỏ?
Tuy rằng Lý Phong còn cần lấy ra 150 triệu đi mua biệt thự, nhưng nếu như hắn mua sau đó trực tiếp bán, vậy là đảo mắt có thể kiếm lời 150 triệu a.
Cái này tương đương với lão bản tặng không cho Lý Phong 150 triệu, còn sợ Lý Phong không thèm thu.
Có nhất thiết phải khoa trương như vậy không? !
Còn Tề Hữu Phi cùng Lưu Minh Tuệ, sớm đã bị thái độ của Hoàng Bân cùng Hà Binh dọa cho phát ngốc.
Hoàng Bân là ai thì không cần nhiều lời, mà Hà Binh thân là lão bản Nhất Phẩm Giang Nam, gia sản ít nhất cũng chừng 50 tỷ, hai người này đều là tồn tại bọn họ cần quỳ liếm.
Kết quả khi bọn họ đối mặt với người bị bọn họ coi là nhà giàu mới nổi, là tiểu nhân vật, kẻ sau lại cung kính hơn kẻ trước.
Hoàng Bân không dám tranh đoạt biệt thự số 1 cùng với Lý Phong, Hà Binh thì nửa bán nửa tặng cho Lý Phong biệt thự số 1, nói bọn họ đang quỳ liếm Lý Phong cũng không khoa trương chút nào!
Lý Phong rốt cuộc là ai, Hoàng Bân cùng Hà Binh tại sao phải nịnh nọt hắn như vậy? !
Tôn Hiểu che cái miệng nhỏ nhắn, vẻ mặt đầy chấn kinh thất thần.
Trời ạ, Lý tiên sinh vậy mà làm lão bản đối đãi như thế, thật là lợi hại!
May mắn nàng không giống như Quách Ngọc nhìn người qua khe cửa, nếu không chẳng phải là đã bỏ lỡ kì ngộ hôm nay?
Hứa Mạn cũng lộ vẻ mặt kinh ngạc, nàng vốn cho rằng mình đã rất hiểu Lý Phong, hiện tại xem ra, nàng vẫn chỉ là hiểu một phần nhỏ về Lý Phong. . .
"50%? Hà lão bản đúng là đủ khí phách a."
Lông mày Lý Phong nhướng lên một cái, không lập tức tiếp nhận, tự nhiên cũng sẽ không ngốc đến mức trực tiếp cự tuyệt.
Hắn biết Hà Binh đang lấy lòng hắn, chỉ cần hắn đồng ý, thì tương đương với tiếp nhận nhân tình của Hà Binh, về sau Hà Binh gặp chuyện muốn nhờ, hắn sẽ phải xem xét xuất thủ tương trợ.
Bất quá thân ở thế tục, muốn tránh nhân tình tới lui là không thể nào, hắn cũng vui vẻ kết giao bằng hữu nhiều hơn, dù sao quyền chủ động nằm trong tay hắn.
"Lý thiếu có thể mua nhà ở Nhất Phẩm Giang Nam đã là phúc khí của ta, xin Lý thiếu cho Hà mỗ một cơ hội."
Hà Binh đã gần như là xin Lý Phong lấy giá 50% mua lại biệt thự số 1.
Lý Phong trầm ngâm một chút, gật đầu nói: "Tốt, vậy ta xin cảm ơn hảo ý của Hà lão bản."
Hà Binh nhất thời thở phào, vui vẻ ra mặt nói: "Lý thiếu mua nhà là vinh hạnh của Hà mỗ, mời Lý thiếu theo ta, ta mang ngài đi làm thủ tục mua phòng."
Nói xong hắn muốn mang theo Lý Phong đi quét thẻ ký hợp đồng.
"Chờ một chút, ta còn có chút sự tình chưa xử lý xong."
Sau khi nói xong, Lý Phong nhìn về phía hai người Tề Hữu Phi cùng Lưu Minh Tuệ.