Chương 281: Cái chết rõ ràng
Bị ánh mắt của Lý Phong quét tới, Tề Hữu Phi cùng Lưu Minh Tuệ không nhịn được rùng mình, thiếu chút nữa hoảng sợ đái ra quần!
"Người của các ngươi bao giờ mới đến?"
Khóe miệng Lý Phong khẽ nhếch, nhàn nhạt hỏi.
"Ta. . . Lý thiếu, ta sai rồi."
Khóe miệng Tề Hữu Phi giật một cái, trực tiếp nhận sai.
Tuy không biết Lý Phong có thân phận gì, nhưng Hoàng Bân, Hà Binh còn phải khách khí như thế, sao hắn dám ngông cuồng tiếp được?
"Lý thiếu, là chúng ta có mắt như mù, mắt chó coi thường người khác, ngài cứ coi chúng ta là cái rắm, tha ta lần này đi."
Lưu Minh Tuệ tuy hung hăng càn quấy, nhưng cũng không phải nữ nhân ngu ngốc.
Nàng chỉ dám mạnh mẽ trước mặt người có thực lực không bằng mình, khi gặp phải người mạnh hơn thì sẽ chủ động qùy liếm, tựa như vừa rồi bị Hoàng Bân tát một cái, nàng chỉ dám nũng nịu nịnh nọt.
Nếu biết Lý Phong là nhân vật còn kinh khủng hơn Hoàng Bân, cho nàng mười lá gan cũng không dám tiếp tục khiêu khích Lý Phong a.
Thậm chí Lý Phong chỉ cần nói một câu, nàng liền nguyện ý quỳ xuống thổi kèn cho Lý Phong!
"Mới vậy đã sợ?" Lông mày Lý Phong nhướng lên một cái, tiếp theo lắc đầu cười nói: "Không thú vị."
Đôi lúc có lúc thực lực quá mạnh sẽ rất nhàm chán, hắn mới chỉ bày ra một phần thực lực, địch nhân đã lập tức nhận thua, vậy thì còn trang bức thế nào được?
Nếu như để người khác biết suy nghĩ trong lòng Lý Phong, khẳng định sẽ thổ huyết không thôi!
Con mẹ nó, chưa từng nghe câu vô hình trang bức mới là mạnh nhất sao? Ngươi đã đạt tới cảnh giới tối cao trong trang bức còn không chịu thỏa mãn?
Tề Hữu Phi cùng Lưu Minh Tuệ cười rạng rỡ, không dám nói thêm một câu nào.
"Về sau ta không muốn nhìn thấy các ngươi ở Minh Châu nữa, nếu như các ngươi cảm thấy lời ta nói không có trọng lượng, vậy có thể hỏi ý kiến của Hà lão bản một chút." Lý Phong lạnh giọng nói.
Tuy Tề Hữu Phi cùng Lưu Minh Tuệ đã nhận thua, nhưng không có nghĩa là Lý Phong sẽ tha thứ đơn giản như vậy, phạm sai lầm thì phải trả giá đắt.
Nếu không gặp phải sự tình tương tự, người ta nói một câu xin lỗi là xong, vậy một thân võ lực của hắn còn có tác dụng gì?
Lời này vừa nói ra, trong văn phòng lâm vào yên tĩnh.
Không muốn nhìn thấy bọn họ ở Minh Châu nữa, vậy không phải chính là muốn đuổi Tề Hữu Phi cùng Lưu Minh Tuệ khỏi Minh Châu? Cũng quá bá đạo rồi a!
Tề Hữu Phi lộ ra thần sắc khẩn cầu nhìn về phía Hà Binh.
Thân là người trong giai cấp thượng tầng, Tề Hữu Phi biết rõ thế giới này tàn khốc cỡ nào, một vài đại nhân vật muốn một ít người biến mất là chuyện rất đơn giản, cho nên hắn không cảm thấy Lý Phong chỉ là chém gió thể hiện cái tôi.
Nhưng hắn đã sinh hoạt ở Minh Châu hai mươi mấy năm, chỉ cần có một khả năng nhỏ nhoi, hắn đều không muốn rời bỏ Minh Châu a.
Hà Binh thở dài, cười khổ nói: "Ai, Hữu Phi, ta và cha ngươi cũng coi như lão bằng hữu, vì tốt cho ngươi cùng Minh Tuệ, các ngươi vẫn nên mau chóng rời khỏi Minh Châu đi."
Thân thể Tề Hữu Phi chấn động, lộ sắc mặt trắng bệch nói: "Hà lão bản, dù thế nào cũng để ta được rõ ràng trước khi rời đi, có được không?"
Lưu Minh Tuệ, Quách Ngọc, Tôn Hiểu còn có những cố vấn bất động sản khác đều dùng vẻ mặt hiếu kỳ nhìn Hà Binh, bọn họ thật sự là quá hiếu kỳ về thân phận của Lý Phong!
Hà Binh đưa mắt nhìn Lý Phong, thấy Lý Phong gật đầu đồng ý, hắn mới trầm giọng nói: "Các ngươi đều biết Osvili a?"
Mọi người liên tục gật đầu, Đồng nhan thủy cùng Osvili đã nổi tiếng toàn thế giới, trừ những khu vực bị lạc hậu tin tức, gần như không có người nào không biết.
Chờ chút. . . Lão bản của Osvili cũng họ Lý, chẳng lẽ. . . ? !
"Không sai, Lý tiên sinh chính là lão bản của Osvili."
Hà Binh không thể ức chế vẻ hâm mộ nói.
Cũng là làm ăn, hắn khổ khổ sở sở vay vốn, mua đất, xây nhà, hao tổn tốn thời gian tinh lực đả thông các loại quan hệ, sau đó một căn biệt thự bán được giá hai ba trăm triệu.
Còn người ta thì sao? Chỉ bằng cách điều chế thuốc độc nhất vô nhị, một tuần đấu giá một bình Đồng nhan thủy, cũng đã kiếm về hơn hai trăm triệu.
Người so với người như trời với vực, câu này hẳn cũng chính là nói tới chênh lệch giữa hắn cùng Lý Phong.
Hoàng Bân cũng lộ vẻ mặt hâm mộ ghen ghét, nhà hắn có mấy cái mỏ khoáng sản lớn, nhờ đó mới có thể kiếm về hơn 100 tỷ, nhưng mỏ lớn hơn nữa cũng có thời điểm khai thác hết.
Lý Phong thì khác, cách điều chế Đồng nhan thủy vẫn còn, thì vẫn có thể đời đời truyền lại, chiếm được vô số tài phú.
"A, hóa ra Lý Phong chính là hắn a."
"Trời ạ, đây là nam nhân có cơ hội trở thành người giàu nhất Hoa Hạ tương lai, khó trách giàu có như thế."
Đám cố vấn bất động sản mới đầu cảm thấy Lý Phong là quỷ nghèo rất muốn đào một cái khe nứt chui xuống!
Chỉ là sau khi kinh ngạc mọi người lại cảm thấy không thích hợp, Osvili đúng là rất hot, tương lai của Lý Phong cũng bất khả hạn lượng, nhưng chỉ dựa vào điểm ấy sợ là còn chưa đủ để Tề Hữu Phi biến mất khỏi Minh Châu a?
"Đương nhiên, cái này chỉ là một trong rất nhiều thân phận của Lý thiếu."
"Mấy ngày trước Phùng Thụy Niên cùng Phùng Tuấn chống đối người thi hành công vụ nên bị giết, sự tình này các ngươi đều đã nghe nói đúng không?"
Hà Binh nhìn ra sự nghi hoặc của mọi người, lắc đầu thở dài hỏi.
Đám người này a, suy nghĩ còn quá đơn giản!
Sắc mặt đám người Tề Hữu Phi lại biến đổi!
Hai ông cháu Phùng Thụy Niên chống đối người thi hành công vụ bị giết chính là một trong những tin tức lớn nhất thành phố Minh Châu gần đây, nhưng cái này có quan hệ gì với Lý Phong?
"Không cần đoán, bọn họ chính là bị Lý thiếu giết chết, bởi vì. . . Lý thiếu là người trong cục quốc an!"
Nói đến đây, Hà Binh lại nhịn không được thở dài.
Nếu như Lý Phong không có thân phận như vậy, hắn sao lại giảm 50% giá bán biệt thự cho Lý Phong?
Mọi người chấn kinh đến mức không thể thở nổi!
Thành viên cục quốc an, vừa có tiền lại có quyền, khó trách cứng như vậy!
"Đa tạ Hà lão bản chỉ điểm!"
Tề Hữu Phi triệt để minh bạch, khó trách Hoàng Bân, Hà Binh lại quỳ liếm Lý Phong, khó trách Lý Phong há miệng liền muốn hắn rời khỏi Minh Châu, thì ra là thế!
"Lý thiếu, chúng ta thu thập một chút rồi sẽ lập tức rời Minh Châu, xin Lý thiếu đừng giận chó đánh mèo với người nhà của ta!"
Tề Hữu Phi ôm quyền cúi đầu với Lý Phong một cái thật sâu.
Lý Phong "Ừ" nhẹ một tiếng, xem như đáp ứng lời thỉnh cầu này.
Sau khi đứng dậy, Tề Hữu Phi hối hận không gì sánh được, chỉ là thời gian không cách nào nghịch chuyển, bọn họ đã đắc tội Lý Phong, nếu như không muốn chết thảm giống Phùng Tuấn, vậy chỉ có thể rời khỏi Minh Châu.
Trong những ánh nhìn phức tạp của mọi người, Tề Hữu Phi cùng Lưu Minh Tuệ giống như chó mất chủ rời khỏi nơi đây, không còn khí thế như trước.
Tiếp theo, Hoàng Bân cũng mượn cớ vội vàng rời đi.
Quách Ngọc trước đó còn muốn bảo an đuổi Lý Phong đi thì đã hoảng sợ mất hồn mất vía, rốt cục nhịn không được xin lỗi Lý Phong, cầu tha thứ.
Lý Phong chỉ là cười lạnh không nói gì, Quách Ngọc không giống Tề Hữu Phi, Lưu Minh Tuệ, không đáng để hắn cố ý nhằm vào.
"Dám vô lễ với Lý thiếu? Đi tới phòng tài vụ kết toán tiền lương tháng này, sau đó cuốn gói cút ngay!"
Hà Binh hoảng sợ đến mức hồn bay lên trời, vội vàng mở miệng sa thải Quách Ngọc.
Đối với kết quả này, đám cố vấn bất động sản còn lại không dám giận càng không dám nói gì, ai bảo Quách Ngọc chọc phải người mình không nên đắc tội, chỉ có thể nói Quách Ngọc thật xui xẻo.
Trong sự tiếp đãi của Hà Binh, Lý Phong quét thẻ, đồng thời để Hứa Mạn kí tên trên hợp đồng, mua lại biệt thự số 1.
Đến tận đây, Hà Binh rốt cuộc biết nữ nhân đã ngụy trang bản thân cực kỳ kín kẽ này là người nào, trong lúc nhất thời càng thêm bội phục Lý Phong.
Sau khi nhã nhặn từ chối lời mời ăn cơm của Hà Binh, Lý Phong lái xe chở Hứa Mạn đi vào biệt thự số 1.
Biệt thự rất xa hoa, đồ dùng trong nhà sớm đã mua đầy đủ tươm tất, cũng đều là hàng xịn.
Đương nhiên, nếu như hắn cảm thấy không hài lòng, cũng có thể hủy đi mua lại, bất quá Lý Phong muốn trực tiếp vào ở, hơn nữa nơi này rất khá, Hứa Mạn rất ưa thích phong cách của nó, nên giữ như cũ là được rồi.
"Từ hôm nay trở đi, nơi này chính là sào huyệt ân ái của chúng ta."
Lý Phong ngồi ở trên ghế sa lon mới tinh, vừa lòng thỏa ý nói.
"Cái gì mà sào huyệt ân ái a, ăn nói linh tinh."
Khuôn mặt Hứa Mạn đỏ lên, nói.
"Không biết cái gì gọi là sào huyệt ân ái? Vậy ta liền dùng hành động để giải thích cho ngươi biết."
Sau khi nói xong, Lý Phong ôm chặt lấy Hứa Mạn, bế lên phòng ngủ lầu hai. . .