Virtus's Reader
Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần

Chương 388: CHƯƠNG 388. QUẦN TÌNH XÚC ĐỘNG

Chương 350: Quần tình xúc động

"Đinh, kí chủ, ngài có nhiệm vụ mới, có muốn lập tức xem xét?"

Đúng lúc này, thanh âm kiều mị của Chí Linh tỷ tỷ đột nhiên vang lên.

"Thời điểm này tuyên bố nhiệm vụ, hẳn là có liên hệ với Kim Tú Triết a?"

Lý Phong âm thầm nói một câu.

Vừa rồi Kim Tú Triết ở trước mặt hắn rõ ràng là trang bức, tuy Lý Phong sớm có đoán trước, nhưng vẫn có chút khó chịu.

Nếu như nhiệm vụ này có quan hệ với Kim Tú Triết thì rất tốt, vừa có thể kiếm lời điểm kinh nghiệm, điểm tích lũy, vừa có thể đánh mặt Kim Tú Triết, nếu còn thu được hảo cảm của Liễu Thi Hàm, vậy chính là một công ba việc.

"Xem xét!"

"Nhiệm vụ: Đàn piano phải đánh như thế này này. "

"Mục tiêu: Sau khi Kim Tú Triết đánh đàn xong, kí chủ dùng kỹ thuật đánh piano xuất thần nhập hóa dạy cho Kim Tú Triết biết cái gì mới gọi là đánh đàn, Kim Tú Triết cảm thấy xấu hổ là nhiệm vụ hoàn thành."

"Khen thưởng: 1000 điểm kinh nghiệm, 20000 điểm tích lũy, 5 điểm chinh phục."

“Ghi chú 1: Nếu nữ thần cảm thấy hứng thú với nghệ thuật, vậy một trong những phương pháp tốt nhất để tán đổ nàng là thể hiện ra tài hoa nghệ thuật, nếu khiến nàng phải cảm động, vậy ngươi còn cách chinh phục nữ thần không xa —— trích 36 kế tán gái."

"Ghi chú 2: Xét thấy trình độ đánh đàn của kí chủ quá mức cặn bã, căn cứ theo chủ nghĩa nhân đạo của nhà phát triển, đặc biệt cung cấp 《 Kỹ xảo đánh đàn cấp bậc Đại Sư 》 cộng thêm nốt nhạc bài《 Fur Elise 》 , nhiệm vụ kết thúc sẽ thu hồi."

"Quả nhiên là hệ thống chinh phục nữ thần, rất hợp với khẩu vị của tiểu gia."

Xem hết giới thiệu nhiệm vụ, Lý Phong hoàn toàn yên tâm.

Đúng lúc này, Liễu Thi Hàm ở bên cạnh nói: "Lý Phong, khi Kim Tú Triết ở trường học làm người cao ngạo, rất nhiều học sinh đều từng bị hắn đánh mặt, ngươi đừng chấp nhặt với hắn."

Kim Tú Triết trang bức quá rõ ràng, nàng sao lại không nhìn ra? Nàng chỉ là sợ Lý Phong tức giận sẽ làm ra sự tình xúc động, cho nên mới mở miệng thuyết phục.

"Ta đương nhiên sẽ không chấp nhặt với hắn, bất quá ta rất hiếu kì thân phận của hắn, ngươi có thể giới thiệu một chút không?"

Lý Phong lắc đầu, chậm rãi nói.

"Kim Tú Triết là con trai trưởng của chủ tịch tập đoàn quản trị tập đoàn A Dương bên H quốc . . ."

Liễu Thi Hàm giới thiệu thân phận Kim Tú Triết, nói tiếp: "Ta hoài nghi hắn lần này tới Hoa Thành là có quan hệ với chuyện đấu giá tập đoàn Tô thị, cho nên không kể với hắn về thân phận chân thật của ngươi."

"Thì ra là thế."

Hai mắt Lý Phong sáng lên, rốt cuộc minh bạch vì sao Liễu Thi Hàm không nói cho Kim Tú Triết biết thân phận chân thật của hắn.

Theo phương diện này, có thể nhìn ra tâm tư của Liễu Thi Hàm thật sự rất tinh tế tỉ mỉ, ý định thuê nàng làm cố vấn pháp luật của Osvili thật sự là rất đúng đắn.

Hai người đang nói chuyện, Kim Tú Triết đã tới chỗ cây đàn piano màu trắng, cử động này lập tức làm cho khách hàng trong nhà ăn chú ý.

"Oa, nam nhân kia thật đẹp trai a!"

"Trời ạ, hắn là ngôi sao đúng không, gương mặt này quá tinh xảo, so với nữ nhân còn đẹp hơn!"

"Xong rồi, ta cảm giác mình đang yêu!"

"Khuôn mặt thật tuấn tú, thật muốn được lên giường với hắn một đêm!"

Khuôn mặt hiện giờ của Kim Tú Triết thật sự rất có lực sát thương, từ bác gái bốn mươi năm mươi tuổi, cho tới thiếu nữ hoài xuân mười tám mười chín tuổi, tất cả không có ngoại lệ đều bị kinh diễm.

"Móa, nhìn như đàn bà, đẹp ở chỗ nào."

"Mẹ nó, bộ dáng đẹp trai thì làm sao, có thể mài ra ăn sao?"

"Ngươi có muốn ăn cơm nữa không, không muốn ăn thì cứ việc nói thẳng, lão tử tính tiền rời đi!"

"Nữ nhân đúng là hạn hẹp, khuôn mặt hơi đẹp trai một chút thôi mà các ngươi u mê thành như vậy, ấu trĩ!"

Những khách hàng nam đều không cao hứng nổi, bạn gái vậy mà lộ ra ánh mắt hình trái tim nhìn nam nhân khác, đổi thành ai cũng phải tức giận a!

Tức giận thì tức giận, những khách hàng nam cũng đều muốn biết Kim Tú Triết đi đến chỗ cây đàn piano để làm gì.

"Xin chào tiên sinhm ta tên là Kim Tú Triết, đến từ H quốc, vừa rồi ta nghe tiên sinh đánh một bản 《 Giữa mùa hạ 》 , nội tâm không kìm được sinh lòng cảm động, kỹ thuật của ngươi rất tốt."

Kim Tú Triết đi tới chỗ người đánh đàn piano, chậm rãi nói.

Người đánh đàn piano tên là Vệ Minh Thành, hắn nghĩ Kim Tú Triết là fan của mình, mỉm cười gật đầu: "Cảm ơn."

"Nhưng mà. . ." Kim Tú Triết chuyển giọng: "Ta cảm thấy khúc 《 Giữa mùa hạ 》 vừa rồi có mấy chỗ không phải rất lý tưởng, nếu như ngươi không ngại, ta có thể đánh lại một lần."

Lời này vừa nói ra, sắc mặt Vệ Minh Thành nhất thời kịch biến!

Khách hàng trong nhà ăn cũng bị Kim Tú Triết làm cho giật mình!

Ta XXX, hóa ra hắn không phải fan của Vệ Minh Thành mà chính là muốn phá đám công việc của Vệ Minh Thành a!

Vệ Minh Thành là ai? Một trong những người đánh đàn hay nhất Hoa Thành!

Kỹ thuật đánh đàn đặt tại Hoa Thành tuyệt đối là hàng đầu, bao nhiêu phú hào tranh cướp giành giật để hắn làm giáo viên piano cho con cái của mình .

Chủ nhà hàng Andrea vì tăng thêm danh tiếng mà bỏ rất nhiều tiền mời Vệ Minh Thành đến, mỗi tuần đánh mấy khúc nhạc.

Một người có địa vị cao thượng trong giới âm nhạc Hoa Thành, lại bị một thanh niên phê bình, còn muốn trực tiếp dạy lại hắn?

Quan trọng là con mẹ nó thanh niên này là người H quốc!

Thúc thúc có thể chịu thẩm thẩm không thể nhịn a!

"Uy, ngươi biết Vệ lão sư là ai không mà dám phát ngôn bừa bãi!"

"Nơi này là Hoa Hạ, không phải H quốc, ngươi phách lối như vậy cha mẹ ngươi biết không?"

Trong lúc nhất thời quần tình xúc động, những khách hàng nam ào ào mở miệng trách cứ Kim Tú Triết, dù là những khách nữ lúc nãy lộ vẻ mê trai, thì bây giờ cũng không còn.

Tuy rằng lời nói của Kim Tú Triết còn chưa tới mức chỉ trích cả dân tộc, nhưng vẫn làm cho các nàng rất khó chịu, dù sao quốc tịch Kim Tú Triết vẫn còn ở đó, tự nhiên cho người ta cảm giác tên khốn này đang cà khịa dân tộc mình.

Nếu đổi thành một người Hoa nói lời này, thì sẽ không ai cảm thấy như vậy.

"Ha ha, ta chẳng qua là nói lời thật mà thôi, các ngươi làm sao phải kích động như vậy, các ngươi không phải luôn tự xưng mình là đại quốc sao?"

Kim Tú Triết nhếch miệng cười trào phúng, chậm rãi nói.

Lời này vừa nói ra, mọi người càng thêm xúc động phẫn nộ, tiếng khiển trách càng nhiều.

"Xin mọi người im lặng một chút, ta có lời muốn nói."

Lúc này Vệ Minh Thành đứng dậy, đưa tay ra hiệu cho mọi người im lặng, chậm rãi nói: "Nghệ thuật không có biên giới, nếu vị tiên sinh này đã nói ta đánh không tốt, vậy thì để hắn đàn tấu một lần."

"Nếu vị tiên sinh này xác thực làm tốt hơn ta, ta sẽ khiêm tốn lĩnh giáo, đây chỉ là một lần giao lưu nghệ thuật, xin mọi người đừng kích động."

Vệ Minh Thành nói chuyện lịch sự, có lý có cứ, rất nhanh một đám khách hàng đều ngậm miệng lại, chậm rãi đợi Kim Tú Triết đánh bài 《 Giữa mùa hạ 》.

Kim Tú Triết mỉm cười, ở trong cái nhìn của mọi người ngồi trước đàn piano, hít sâu một hơi sau đó bắt đầu đàn tấu.

Khi thanh âm đầu tiên phát ra, lông mày Vệ Minh Thành đã nhướng lên một cái, biết Kim Tú Triết là cao thủ.

Đợi đến khi khúc nhạc chấm dứt, sắc mặt Vệ Minh Thành liền biến thành ngưng trọng, kỹ thuật của Kim Tú Triết như mây bay nước chảy, một số chỗ khó xử lý mà làm rất đúng mực, trình độ ẩn ẩn cao hơn hắn một chút.

Một đám khách hàng mặc dù không hiểu nhiều, nhưng trình độ thưởng thức thì vẫn đủ, cũng nghe ra Kim Tú Triết đàn hay hơn Vệ Minh Thành một chút.

Trong lúc nhất thời, sắc mặt mỗi người đều có chút khó coi.

Lúc này, Vệ Minh Thành lộ ra sắc mặt tái nhợt nói: "Trình độ đánh đàn piano của Kim tiên sinh đúng là trên ta, ta. . . Tâm phục khẩu phục!"

Kim Tú Triết mỉm cười, an ủi: "Thực ra kỹ thuật của ngươi cũng rất tốt, rất chuyên nghiệp."

Sắc mặt Vệ Minh Thành buông lỏng, trong lòng dễ chịu hơn một chút.

Một đám khách hàng cũng đều âm thầm gật đầu, cảm thấy tuy trước đó Kim Tú Triết nói chuyện khó nghe, nhưng giờ phút này biểu hiện vẫn rất hiểu lễ nghĩa.

Thế nhưng đột nhiên lời nói của Kim Tú Triết xoay chuyển: "Chỉ tiếc ngươi gặp phải ta, ta là thiên tài, ngươi không cách nào so sánh được với ta, bất quá ngươi đừng nản chí, dù sao nói về phương diện nghệ thuật thì người H quốc chúng ta xác thực ưu tú hơn Hoa Hạ các ngươi, đây là do gene a."

Lời này vừa nói ra, trong nhà ăn nhất thời lặng ngắt như tờ!

(Từ chương sau tới 393 có yếu tố tự hào dân tộc quá đáng, các bác có thể nhảy cóc qua trực tiếp đọc 394 cho đỡ ngán)

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!