Chương 351: So Thiên Tú càng thanh tú
"Người trẻ tuổi, ngươi nói như vậy hình như có chút quá phận a?"
Vệ Minh Thành sầm mặt lại, không vui nói.
Hắn có thể thừa nhận Kim Tú Triết giỏi đánh đàn hơn mình, nhưng Kim Tú Triết nói thiên phú nghệ thuật người H quốc cao hơn người Hoa, cái này không thể nhịn được.
"Hoa Hạ kéo dài năm ngàn năm, xuất hiện bao nhiêu văn nhân thi sĩ, một mình ngươi mà cũng dám xem nhẹ?"
"Xa hơn không nói, chỉ nói hiện đại, Hoa Hạ có hai vị đại sư piano nổi danh quốc tế, H quốc các ngươi có sao?"
"Người H quốc chỉ biết mù quáng tự đại, không coi ai ra gì, cảm thấy toàn vũ trụ đều kém H quốc các ngươi!"
Một đám khách hàng ào ào mở miệng bác bỏ.
Đối mặt với đám người xúc động, Kim Tú Triết mặt không đổi sắc: "Các ngươi đang thẹn quá hoá giận a? Không vấn đề gì, người H quốc chúng ta luôn rộng lượng, các ngươi nói cái gì chính là cái đó, ta không phản bác, công đạo tự nằm ở nhân tâm."
Mọi người: "? ? ?"
Thẹn quá hoá giận? Các ngươi rộng lượng?
Không nói cái khác, chỉ nói trong thể thao, người H quốc các ngươi đã làm ra bao nhiêu sự tình làm toàn thế giới bực bội?!!
(chắc đang cà khịa Hàn Quốc trong world cup 2002)
"Liễu tiểu thư, Kim Tú Triết khi làm học sinh trao đổi ở đại học Kinh Thành hẳn là không ít lần bị ăn đánh đúng không?"
Lý Phong hít sâu một hơi, lộ sắc mặt quái dị hỏi.
Chỉ bằng những lời vừa rồi của Kim Tú Triết, Lý Phong đã muốn treo ngược hắn lên hành hung một trận.
Hắn nghĩ mãi mà không rõ, mục đích của Kim Tú Triết hẳn là trang bức với gái, thu hoạch hảo cảm của Liễu Thi Hàm, nhưng Kim Tú Triết làm gì? Trực tiếp trở thành kẻ thù chung của những người Hoa Hạ!
Chẳng lẽ Kim Tú Triết cho rằng Liễu Thi Hàm sẽ bởi vì hắn đánh đàn hay mà bỏ qua sự khinh thị người Hoa của hắn?
"Người muốn đánh hắn quả thật rất nhiều, bất quá có thể vào học đại học Kinh Thành ai cũng có thân phận, có tố chất, cho nên không thật sự động thủ."
Liễu Thi Hàm cười khổ nói.
Lý Phong lắc đầu cười lạnh: "Ta cảm thấy tên Kim Tú Triết này cần phải ăn đòn rất nhiều mới tỉnh ngộ được."
Liễu Thi Hàm đồng ý gật gật đầu, tiếp theo cười nói: "Thực ra phương pháp tốt nhất để đả kích loại người này hẳn là chính diện chiến thắng hắn, khi học đại học Kim Tú Triết từng bị đả kích không ít."
Đại học Kinh Thành là địa phương nào? Một trong những trường đỉnh nhất Hoa Hạ, thiên tài, yêu nghiệt khắp nơi đều có, từ văn tới võ, bọn họ mà muốn đả kích một người, kết cục kẻ đó khẳng định sẽ vô cùng thê thảm.
"Khó trách."
Hai mắt Lý Phong sáng lên, cười gật đầu.
Có lẽ chính bởi vì đoạn kí ức này, mới khiến cho nội tâm Kim Tú Triết càng trầm trọng, bắt được cơ hội liền trào phúng người Hoa.
Bởi vì Kim Tú Triết nói "Người H quốc đều rất rộng lượng", một đám khách hàng đều bị buồn nôn đến mức không biết nên nói gì cho phải.
Thế nhưng Kim Tú Triết lại tưởng bọn họ đuối lý, nhất thời càng thêm đắc ý: "Vì sao ta nói thiên phú nghệ thuật của người Hoa các ngươi không bằng người H quốc? Rất đơn giản, khúc 《 Giữa mùa hạ 》 này là do người Hoa các ngươi viết, đúng không?"
Vệ Minh Thành hừ lạnh nói: "《 Giữa mùa hạ 》 là do lão tiên sinh Sử Hưng Đức sáng tác vào 20 năm trước, đặt trong bảng xếp hạng thế giới cũng có danh tiếng nhất định."
Vừa nhắc tới Sử Hưng Đức, một đám khách mời đều nổi lòng tôn kính.
Sử Hưng Đức là người chơi đàn nổi tiếng Hoa Hạ, số bài nhạc hắn sáng tác nhiều không đếm hết, bên trong đó,《 Giữa mùa hạ 》 được lưu truyền rộng rãi nhất, nói hắn là nhà hoạt động nghệ thuật trứ danh cũng không đủ.
"Tốt, vậy các ngươi còn nhớ không, lúc trước 《 Giữa mùa hạ 》 và 《 Thiên Tú 》của Kim Hiền Văn tiên sinh thuộc đại H dân quốc chúng ta, cùng nhau bước vào bình chọn ca khúc vàng năm 2003?"
Kim Tú Triết liếc nhìn mọi người một vòng, giống như cười mà không phải cười nói.
Lời này vừa nói ra, trong nhà ăn nhất thời yên tĩnh.
Ca khúc vàng trong giới đàn piano, cũng giống như giải Oscar trong thế giới điện ảnh, mỗi năm tổ chức một lần, tác phẩm lọt vào bình chọn không cái nào không phải danh tác thượng đẳng.
Mà bình chọn năm 2003, càng làm đông đảo người Hoa quan tâm, bởi vì 《 Giữa mùa hạ 》 của Sử Hưng Đức trúng tuyển, đây là lần đầu tiên có tác phẩm Hoa Hạ được tiến vào bình chọn ca khúc vàng!
Trong Châu Á, ngoài 《 Giữa mùa hạ 》 còn có 《 Thiên Tú 》của Kim Hiền Văn.
Ân oán của Hoa Hạ cùng H quốc không cần lắm lời, lần bình chọn này giống như vận động viên hai nước gặp nhau tại sàn đấu Olympic, tầm quan trọng không cần nói cũng biết.
Kết quả. . . 《 Thiên Tú 》 đánh bại 《 Giữa mùa hạ 》, lấy được giải Golden Melody Awards năm 2003.
Chuyện này đả kích người Hoa rất sâu sắc, so với đội bóng quốc gia thua trận còn mãnh liệt hơn mấy phần!
"Xem ra chuyện này dù qua đã lâu nhưng dư âm vẫn còn a, vậy mà các ngươi đều nhớ rõ, thật sự là đáng thương."
"Cho nên ta mới nói thiên phú nghệ thuật của người Hoa kém hơn chúng ta, sự thật bày ở trước mắt, các ngươi còn muốn phản bác kiểu gì?"
Thấy mọi người không nói lời nào, Kim Tú Triết cười rộ lên.
Mọi người chỉ cảm thấy một ngụm máu tươi dâng lên cổ họng, hận không thể lập hội đập Kim Tú Triết một trận tơi bời!
Chỉ là hiện tại động thủ thì lộ ra người Hoa khí độ kém cỏi, lại càng cho Kim Tú Triết cái cớ trào phúng, tiến thối lưỡng nan!
"Mẹ nó, lão tử thật sự không nhịn nổi nữa!"
"Mới vừa rồi còn nói không phản bác, kết quả hắn phản bác nhiệt tình còn hơn bất cứ người nào, con mẹ nó thật là buồn nôn!"
"Muốn so nghệ thuật thì trực tiếp dùng đàn piano nói chuyện, bỏ xuống sự phách lối dân tộc đi!"
Vệ Minh Thành cũng tức giận không thôi, song quyền nắm chặt, gân xanh lộ ra, hận không thể gảy một khúc chứng minh hắn ưu tú hơn Kim Tú Triết.
Chỉ tiếc hắn vừa mới thua trong tay Kim Tú Triết, hiện tại đi lên cũng chỉ có thể tự chuốc lấy nhục.
"Được rồi được rồi, ta chỉ là muốn điều chỉnh bầu không khí một chút mà thôi, mọi người ăn vui vẻ đi."
Kim Tú Triết lắc đầu, ở trong những cái nhìn phun lửa của mọi người trở về chỗ Liễu Thi Hàm: "Thi Hàm, ta vừa rồi đánh đàn thế nào, ngươi đánh giá một câu đi."
Liễu Thi Hàm giả vờ không nghe thấy, ngay cả nhìn cũng không thèm nhìn, nàng hiện tại chỉ muốn cách Kim Tú Triết càng xa càng tốt!
"Thi Hàm, những gì ta mới nói chỉ là đại bộ phận người Hoa, mà ngươi không thuộc về hàng ngũ này."
"Thiên phú nghệ thuật của ngươi dù là đặt trong H quốc chúng ta cũng rất ưu tú, ngay cả ta cũng rất bội phục, đây là sự thật."
Kim Tú Triết biết Liễu Thi Hàm vì sao không để ý tới mình, ngay sau đó liền vỗ mông ngựa Liễu Thi Hàm một cái.
"Xin lỗi, ta không muốn ăn." Liễu Thi Hàm đứng dậy, chủ động kéo cánh tay Lý Phong nói: "Lý Phong, chúng ta trở về đi."
Nàng làm như vậy vì muốn Kim Tú Triết bỏ đi suy nghĩ theo đuổi bản thân.
Quả nhiên, ánh mắt Kim Tú Triết phát lạnh, tức giận nói: "Thi Hàm, cái này hình như không phải động tác bằng hữu bình thường có thể làm a?"
"Ta cùng Lý Phong có phải bằng hữu bình thường hay không thì liên quan gì tới ngươi?" Lông mày Liễu Thi Hàm nhíu lại, tức giận nói.
Kim Tú Triết đột nhiên cười: "Thi Hàm, ta biết ngươi là cố ý chọc tức ta, cho nên mới chủ động kéo cánh tay Lý Phong. Loại nam nhân giống như Lý Phong căn bản không thể lọt vào mắt ngươi."
"A." Liễu Thi Hàm tức giận đến mức cười ra tiếng: "Ngươi nói sai rồi, ở trong mắt ta, Lý Phong so ngươi ưu tú hơn gấp trăm lần gấp nghìn lần!"
"Chỉ bằng hắn, đến cả piano cũng không biết đánh?" Kim Tú Triết chỉ mặt Lý Phong, lộ vẻ khinh thường nói.
Lý Phong nắm lấy ngón tay Kim Tú Triết, cười lạnh nói: "Ta ghét nhất là có người cầm tay chỉ vào ta, còn nữa. . . Ta là bác sĩ, điều này không sai, nhưng ta cũng biết đánh đàn, hơn nữa kĩ năng nghệ thuật còn nằm trên ngươi."
"Không chỉ như thế, ta còn biết soạn nhạc, mặc dù trình độ bình thường, nhưng khẳng định càng hay hơn 《 Thiên Tú 》 ."