Virtus's Reader
Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần

Chương 397: CHƯƠNG 397. GÂY TRỞ NGẠI

Chương 359: Gây trở ngại

Hoa Thành, trong phòng VIP khách sạn Hilton.

"Lý Phong, ta muốn giết ngươi!"

Trong hôn mê, Kim Tú Triết đột nhiên rống to một tiếng, tiếp theo hắn mới giật mình tỉnh lại, ngồi thẳng người thở hồng hộc.

"Thiếu chủ, đừng kích động, ngươi bây giờ đang ở khách sạn, rất an toàn."

Kim Hiền Thân thở dài, vội vàng lên tiếng an ủi.

Kim Tú Triết lúc này mới phát hiện mình đã trở lại khách sạn, thở phào đồng thời lửa giận tràn ngập lồng ngực hắn!

"Kim quản gia, ta muốn ngươi giết Lý Phong, rồi bắt Liễu Thi Hàm đến trước mặt ta, ngươi có thể làm được không?"

Hai mắt Kim Tú Triết đỏ như máu, hỏi.

Kim Hiền Thân nhíu mày: "Thiếu chủ, nơi này là Hoa Hạ, Lý Phong còn là người cục quốc an. . ."

"Hoa Hạ thì làm sao, người cục quốc thì thế nào, ngươi là cường giả cấp S! Giết hắn còn không đơn giản như lấy đồ trong túi?"

"Ta mặc kệ, ngươi nhất định phải giết Lý Phong, nếu không ta sẽ báo cáo gia gia!"

Kim Tú Triết từ nhỏ đến lớn chưa từng gặp khuất nhục bậc này, không giết Lý Phong, hắn thề không làm người!

"Thiếu chủ, ta giết Lý Phong xác thực rất đơn giản, chỉ là hậu quả chúng ta không nhất định có thể tiếp nhận."

Sắc mặt Kim Hiền Thân có chút khó coi.

Không nói những cổ võ thế gia uy tín lâu năm ở Hoa Hạ, chỉ Long đầu cùng tứ đại Long Sứ, cũng đã là quái vật đứng trong top 20 Thiên Thê bảng!

Vạn nhất hắn bại lộ, kết cục tuyệt đối là chết, không còn con đường thứ hai để đi!

Kim Tú Triết cười một tiếng: "Kim quản gia, ngươi quá nhát gan a? Ta cũng không phải muốn ngươi giết Lý Phong giữa đường cái, chúng ta có thể dẫn dụ Lý Phong tới một địa phương không người a."

"Đến lúc đó, giết xong liền hủy thi diệt tích, người nào biết là chúng ta làm?"

"Hơn nữa, chúng ta có thể sớm đặt vé máy bay, giết Lý Phong xong chúng ta lập tức đi máy bay về H quốc, chỉ cần ngươi làm sạch sẽ một chút, bọn họ cho dù hoài nghi, thì còn có thể chạy đến H quốc bắt người sao?"

Kim Hiền Thân rõ ràng có chút động tâm: "Làm như vậy không phải là không được. . ."

"Còn có Liễu Thi Hàm, ta cũng sẽ không chơi cứng với nàng, đến lúc đó chỉ cần hạ chút thuốc là được. . . Hắc hắc."

Nói đến đây, trong mắt Kim Tú Triết lóe lên một vệt tà quang.

"Được rồi, nhưng mà thiếu chủ, chuyện này nhất định phải đợi một thời gian, mua lại tập đoàn Tô thị mới là mục đích chủ yếu nhất của chúng ta khi tới Hoa Hạ."

Sắc mặt Kim Hiền Thân biến ảo mấy lần, sau cùng cắn răng nói.

"Ta đương nhiên biết rõ, yên tâm đi, chỉ cần ba ngày nữa, ta chờ được!"

Hai mắt Kim Tú Triết phát lạnh, lạnh giọng nói.

. . .

Lại qua gần hai giờ, Liễu Thi Hàm cùng Lý Phong mới cáo biệt những khách hàng nhiệt tình, ra khỏi nhà hàng Andrea.

Trên đường, Liễu Thi Hàm không nhịn được cảm thán nói: "Ta vẫn chưa thể tin được ngươi là thành viên cục quốc an, Lý Phong, ngươi thật sự là cho ta quá nhiều kinh hỉ."

Trừ là cao thủ đàn piano cấp bậc thế giới, Lý Phong còn là phú hào gia sản 10 tỷ, thành viên cục quốc an. . .

Mà đây mới là ngày thứ ba nàng ở cùng Lý Phong, trong thời gian ngắn Lý Phong đã mang tới nhiều kinh hỉ như vậy, nàng thật sự rất chờ mong những niềm vui bất ngờ tương tự trong tương lai.

"Ta không phải là cố ý lừa ngươi." Lý Phong nhún vai, cười khổ nói: "Ta cũng không thể gặp ai cũng lấy ra thẻ chứng nhận a?"

"Ta không có ý tứ này." Khuôn mặt Liễu Thi Hàm ửng đỏ, nói tiếp: "Ngươi thắng rồi, ta mời ngươi ăn cơm chiều nhé."

Lý Phong gật gật đầu: "Tốt, đi chỗ nào?"

Hai người vui vẻ cười đùa nói chuyện, chọn ra địa điểm ăn cơm, sau đó Liễu Thi Hàm liền lái xe chở Lý Phong về phía khách sạn Four Seasons Hotel ở trung tâm thành phố.

Lần này Liễu Thi Hàm một thân một mình đến Hoa Thành, nàng không có nhà cửa đất đai ở Hoa Thành, chỉ có thể vào ở khách sạn, mà Lý Phong cũng giống như nàng.

Đều muốn ở thì sao không ở chung khách sạn với Liễu Thi Hàm?

Lý Phong mở cửa gian phòng, để xuống hành lý, hơi chút chỉnh đốn, liền cùng Liễu Thi Hàm ra ngoài, tiến về nhà hàng đã chọn để dùng cơm.

Dùng cơm xong xuôi, hai người cùng nhau trở lại khách sạn, về phòng của mình nghỉ ngơi.

Một đêm không có chuyện gì xảy ra.

Sáng sớm hôm sau, hai người liền tới đến phòng kinh doanh của chi nhánh ngân hàng Hoa Thành.

Hai ngày sau, tập đoàn Tô thị sẽ bị đấu giá, giá trị thị trường của nó lúc đầu là gần 80 tỷ, sau khi phá sản thì tụt xuống rất nhiều, dựa theo Liễu Thi Hàm tính toán, chỉ cần trên dưới 30 tỷ liền có thể mua về.

Trước mắt số tiền mặt Osvili có là 10 tỷ, trong thẻ ngân hàng của Lý Phong có 12 tỷ, so với 30 tỷ Liễu Thi Hàm tính ra thì vẫn còn chênh lệch không nhỏ.

Cho dù hiện tại Lý Phong có 30 tỷ tiền mặt, cũng không có khả năng lấy ra toàn bộ, tiền mặt rất quan trọng, một xí nghiệp không đủ vốn lưu động thì cách phá sản không xa, vậy nên đành phải đi vay ngân hàng.

Mà lúc này, các mối quan hệ của Liễu Thi Hàm lập tức thể hiện giá trị của mình.

Được Liễu Thi Hàm giúp đỡ, Lý Phong rất nhanh có được một cuộc hẹn để ký hợp đồng với giám đốc ngân hàng Hoa Ngân chi nhánh Hoa Thành.

Osvili cung cấp 200 bình Đồng nhan thủy làm thế chấp, vay vốn 50 tỷ, hôm nay cũng là thời điểm Lý Phong cùng giám đốc ký hợp đồng.

"Ngài chính là Lý Phong Lý tổng a? Quả nhiên là tuổi trẻ tài cao."

Trong phòng khách quý, Lý Phong nhìn thấy giám đốc Bành Nguyên Thanh.

Hai người hàn huyên một phen, sau đó, Lý Phong nói: "Bành giám đốc, 200 bình Đồng nhan thủy ta đã mang tới, chúng ta lúc nào sẽ ký hợp đồng?"

Vừa nói xong, Lý Phong vỗ vỗ va li hành lý bên cạnh.

Nếu là vay thế chấp, vậy vật thế chấp tự nhiên phải giao cho ngân hàng bảo quản, ví dụ như vay thế chấp bằng phòng ốc, thì phải giao chứng nhận quyền sử dụng cho ngân hàng, sau đó còn cần đi tới cục quản lý bất động sản làm công chứng, quá trình rất rườm rà.

Vay số tiền lớn giống như Lý Phong, trực tiếp mang đồ vật tới ngân hàng tiến hành vay, không dám nói là duy nhất, nhưng trong phạm vi toàn thế giới cũng vô cùng thưa thớt.

Nếu có người hỏi vì sao Lý Phong không mang 200 bình Đồng nhan thủy đi bán lấy tiền...

Thì Lý Phong sẽ cười trả lời, một tuần đấu giá một bình mới có thể bán 200 triệu, nếu một lần bán tận 200 bình, giá cả tiêu thụ nhất định sẽ giảm xuống cực nhiều, Lý Phong đương nhiên sẽ không phạm sai lầm cấp thấp như vậy.

Khóe miệng Bành Nguyên Thanh giật một cái, sắc mặt nhất thời biến thành quái dị.

200 bình Đồng nhan thủy để trong vali tùy thân mang theo, lá gan của Lý Phong cũng quá lớn rồi a? Phải biết những bình Đồng nhan thủy này phải có giá trị chừng 40- 50 tỷ!

Nếu như bị người khác trộm đi, có thể nói là khóc không ra nước mắt!

"Bành giám đốc?" Thấy Bành Nguyên Thanh không nói lời nào, Lý Phong nhịn không được truy vấn.

Bành Nguyên Thanh hồi phục tinh thần lại, mặt lộ vẻ làm khó nói: "Cái này. . . Sự tình xuất hiện một chút biến hóa, bên trên cảm thấy 200 bình Đồng nhan thủy không đủ giá trị để vay 50 tỷ."

Lông mày Lý Phong nhướng lên một cái, bình tĩnh nói: "Bành giám đốc, ngươi nhất định là đang nói đùa với ta đúng không?"

Sắc mặt Liễu Thi Hàm cũng trở nên khó coi, nói: "Chúng ta sớm đã thỏa thuận tốt chuyện này, các ngươi đột nhiên chuyển biến như vậy rất không thích hợp a?"

"Cái này là ý tứ bên tổng bộ, ta cũng không có cách nào." Bành Nguyên Thanh cũng lộ vẻ mặt rất bất đắc dĩ.

Lý Phong lắc đầu cười một tiếng, tựa lưng vào ghế ngồi, hai chân bắt chéo hỏi: "Vậy tổng bộ của ngươi cảm thấy ta cần dùng thứ gì thế chấp mới có thể vay 50 tỷ?"

Bành Nguyên Thanh nhìn Lý Phong một hồi, sau một lúc lâu phun ra bảy chữ: "Cách điều chế của Đồng nhan thủy!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!