Chương 360: Lâu năm xí nghiệp nhà nước dã tâm
Ngân hàng Hoa Ngân chi nhánh Hoa Thành, văn phòng giám đốc.
Một vị trung niên nam tử ngồi trên ghế, hai chân gác lên bàn làm việc, trong miệng ngậm xì gà nuốt mây nhả khói.
Đối diện người đàn ông trung niên này, một vị nam tử trẻ tuổi ngồi trên ghế sa lon, bắt chéo hai chân, trong tay cầm một ly rượu đỏ, mỉm cười nói: "Nhị thúc, ngươi nói xem Lý Phong có thể đáp ứng điều kiện cho vay không?"
Trần Đạt cười mỉm nói: "Tiểu Kỳ, ngươi cứ yên tâm đi, còn hai ngày nữa là bắt đầu đấu giá, Lý Phong ngoại trừ ngân hàng này không còn lựa chọn nào khác."
Trần Đạt, chủ nhiệm hoạt động tín dụng của ngân hàng Hoa Ngân, so với giám đốc chi nhánh còn trâu bò hơn nhiều, là đối tượng bao nhiêu đại lão bản tranh nhau lấy lòng.
Người trẻ tuổi tên là Trần Kỳ, là con trai của lão tổng Kinh Thành Gia Hóa- Trần Phi, mà Trần Phi là anh trai ruột của Trần Đạt.
Nói tới Kinh Thành Gia Hóa, trong những thập niên tám mươi chín mươi là tồn tại nổi tiếng, chuyên bán xà phòng, kem dưỡng da, chiếm cứ 80% thị phần cả nước.
Tiến vào thế kỷ mới, Kinh Thành Gia Hóa bởi vì chính sách và quản lý đã lỗi thời, thị phần không ngừng giảm bớt, bây giờ trong ngành làm đồ dân dụng đến cả top 10 cũng không thể vào được.
Kinh Thành Gia Hóa là xí nghiệp nhà nước lâu năm, tuy rằng vật phẩm không theo kịp thời đại, nhưng vẫn có thể chiếm được số lượng lớn đơn đặt hàng.
Ví dụ như những tổ chức nhà nước khi sắm đồ hàng loạt cho quân nhân bộ đội, hoặc là lính cứu hỏa,... chọn lựa đầu tiên luôn là Kinh Thành Gia Hóa, dựa vào những đơn đặt hàng này, Kinh Thành Gia Hóa dù không bằng xưa nhưng cũng kiếm được kha khá tiền.
Chỉ là người đều có tâm muốn tiến lên, Trần Phi rất muốn dẫn dắt Kinh Thành Gia Hóa bước ra một thiên địa mới.
Một hôm Trần Phi, Trần Đạt đang ngồi ăn cơm, thì Trần Đạt nói tới chuyện Lý Phong muốn vay tiền ngân hàng, Trần Phi liền đánh chủ ý lên cách điều chế Đồng nhan thủy.
Nếu chiếm được cách điều chế Đồng nhan thủy, Kinh Thành Gia Hóa có thể dễ dàng quật khởi lần nữa!
Hai huynh đệ thương nghị một phen, nghĩ ra kế sách, sau đó mọi chuyện diễn biến thành thế này.
Trần Kỳ bật cười lắc đầu: "Ta đương nhiên biết hắn không có lựa chọn nào khác, chỉ sợ hắn tình nguyện từ bỏ mua tập đoàn Tô thị, cũng không chịu dùng cách điều chế Đồng nhan thủy làm thế chấp a."
Trần Đạt nhíu mày, trầm ngâm nói: "Lý Phong cùng Tô gia có tử thù, ta thấy hắn đã bị ép vào tình thế bắt buộc phải thu mua tập đoàn Tô thị, mà dù hắn không vay thì chúng ta cũng đâu có tổn thất gì, đúng không?"
"Huống hồ, chúng ta chỉ nói hắn dùng cách điều chế Đồng nhan thủy làm thế chấp, không phải chiếm làm của riêng, hắn hẳn là sẽ không cự tuyệt."
Hai mắt Trần Kỳ sáng lên, như cười mà không phải cười nói: "Hi vọng như thế, nhị thúc, ta sợ Bành giám đốc không ứng phó nổi Lý Phong, chi bằng ngươi tự mình đi một chuyến?"
Trần Đạt cười ha ha, dập tắt xì gà nói: "Tốt, ngươi đợi ở đây một lát, ta nhất định mang theo tin tốt trở về!"
Sau khi nói xong, Trần Đạt ra khỏi văn phòng, đi xuống lầu một.
Giờ phút này, trong phòng tiếp khách quý.
Đồng tử Lý Phong co rụt lại, cảm giác tức giận bùng nổ trong lồng ngực!
Liễu Thi Hàm cũng là sắc mặt kịch biến, tức giận đến mức lồng ngực không ngừng chập trùng!
Rõ ràng mười ngày trước đã thỏa thuận xong điều kiện, hôm nay lại đột nhiên thay đổi, còn mưu toan muốn Lý Phong giao ra cách điều chế Đồng nhan thủy làm thế chấp, cái này đã không thể dùng từ quá phận để hình dung, mà chính là vô sỉ!
Lý Phong hít sâu một hơi, đè xuống tức giận trong lòng, móc ra một điếu thuốc châm lửa, phun ra một ngụm khói sau đó hỏi: "Bành giám đốc, ta muốn hỏi một chút, tổng bộ ngân hàng nói cho ngươi biết quyết định này từ bao giờ?"
Vừa nói, hắn vừa dùng Đọc tâm thuật với Bành Nguyên Thanh.
"Cái này. . ." Bành Nguyên Thanh hơi chần chờ, rồi mới lên tiếng: "Ta cũng là vừa mới nhận được tin tức."
"Vậy thì thật là khéo." Lý Phong cười.
Bành Nguyên Thanh nói láo, trong đầu hắn phản hồi thông tin là vào bảy ngày trước, nói cách khác sau khi hắn định ra điều kiện vay với Lý Phong, chỉ sau ba ngày, tổng bộ ngân hàng Hoa Ngân đã phủ định điều kiện này.
Rõ ràng là bảy ngày trước đã xong, lại muốn kéo dài tới hôm nay mới nói cho Lý Phong, thời gian ngắn ngủi khiến Lý Phong gần như không thể nào liên hệ ngân hàng khác.
Đây rõ ràng là ép Lý Phong phải đáp ứng điều kiện của ngân hàng Hoa Ngân a!
"Đúng vậy a, ta cũng không nghĩ tới tổng bộ sẽ ra quyết định đột nhiên như vậy."
Bành Nguyên Thanh xấu hổ cười khổ: "Bất quá, chỉ cần Lý tổng đồng ý dùng cách điều chế Đồng nhan thủy làm thế chấp, 50 tỷ lập tức sẽ được gửi vào tài khoản Osvili."
Bành Nguyên Thanh cũng tốt nghiệp đại học Kinh Thành, khi đó Liễu lão gia tử vẫn là hiệu trưởng đại học Kinh Thành, cho nên khi Liễu Thi Hàm tìm tới Bành Nguyên Thanh, Bành Nguyên Thanh gần như không có chút do dự liền đáp ứng cho Lý Phong vay.
Khi tiếp nhận thông báo của tổng bộ, Bành Nguyên Thanh cũng rất phiền muộn, quan trọng là tổng bộ còn muốn hắn không được sớm nói cho Lý Phong, nhất định phải chờ Lý Phong tìm tới cửa mới đưa ra điều kiện khác.
Việc này tổng bộ chơi không đẹp tí nào, nên Bành Nguyên Thanh rất xấu hổ.
Lý Phong dập thuốc lá, mặt không biểu tình hỏi: "Ta rất hiếu kì, các ngươi là ngân hàng, không phải công ty trong ngành nghề trang điểm hóa trang, vì sao lại cảm thấy hứng thú với Đồng nhan thủy như vậy?"
Bành Nguyên Thanh đầu tiên là sững sờ, tiếp theo cười khổ nói: "Chúng ta không có hứng thú với cách điều chế Đồng nhan thủy a, chỉ là lãnh đạo cảm thấy. . . 200 bình Đồng nhan thủy làm thế chấp để vay 50 tỷ có tính rủi ro."
"Nhưng ta cảm thấy giao cách điều chế Đồng nhan thủy cho các ngươi cũng có rủi ro, mà còn là rủi ro cực lớn, nói không chừng. . ."
Nói đến đây, Lý Phong cố ý kéo dài âm điệu, như cười mà không phải cười nói: "Ta thế chấp cách điều chế Đồng nhan thủy ở đây, nói không chừng mấy ngày nữa trên thị trường sẽ xuất hiện một hãng Đồng nhan thủy khác, vậy ta sẽ tổn thất rất nhiều ."
Lời này vừa nói ra, sắc mặt Bành Nguyên Thanh đột biến: "Lý tổng, ngươi nói vậy là không tín nhiệm chúng ta a! Ngân hàng Hoa Ngân là ngân hàng nhà nước, nói là biển hiệu vàng cũng không đủ, uy tín nổi tiếng, chuyện ngươi nói tuyệt đối không có khả năng phát sinh!"
Trong lúc đó, Lý Phong một mực sử dụng Đọc tâm thuật với Bành Nguyên Thanh, kết quả lại làm cho Lý Phong có chút kinh nghi bất định, Bành Nguyên Thanh xác thực không đánh chủ ý lên Đồng nhan thủy.
"Chẳng lẽ là ta suy nghĩ nhiều?" Lý Phong âm thầm nói.
Đúng lúc này, Liễu Thi Hàm ở bên cạnh nói: "Bành giám đốc, ngài có thể nói chuyện với tổng bộ không, cách điều chế Đồng nhan thủy có quan hệ trọng đại, chúng ta không có khả năng dùng nó thế chấp."
"Cái này. . ." Sắc mặt Bành Nguyên Thanh biến ảo mấy lần, sau cùng cắn răng nói: "Vậy ta sẽ hồi báo với tổng bộ."
Khoản vay này kí xong, Bành Nguyên Thanh cũng được trích phần trăm, đây chính là một khoản tiền rất lớn, hắn không muốn mất đi khách hàng Lý Phong.
Huống chi có tầng quan hệ với Liễu Thi Hàm, Bành Nguyên Thanh dù thế nào cũng muốn giúp Lý Phong một lần.
Ngay khi Bành Nguyên Thanh đi tới cửa, chuẩn bị đẩy cửa ra ngoài, Trần Đạt mở cửa đi vào, hai người thiếu chút nữa đã đụng vào nhau.
Trần Đạt nhíu mày, làm bộ không hiểu hỏi: "Bành giám đốc, ngươi đang muốn đi đâu?"
Vừa rồi Trần Đạt một mực ở bên ngoài nghe lén, biết Bành Nguyên Thanh muốn ra cửa liền lập tức đẩy cửa đi vào.
"Trần chủ nhiệm, ngài đến rất đúng lúc." Bành Nguyên Thanh thở phào, giới thiệu với Lý Phong: "Vị này là chủ nhiệm hoạt động tín dụng của ngân hàng Hoa Ngân, Trần Đạt- Trần chủ nhiệm."
"Trần chủ nhiệm, vị tiên sinh này là lão bản Osvili Lý Phong- Lý tổng, vị tiểu thư này là cố vấn pháp luật Osvili Liễu Thi Hàm, gia gia của nàng là tiền nhiệm hiệu trưởng trường đại học Kinh Thành Liễu Chính Đông."
Ba người hàn huyên một phen, Bành Nguyên Thanh kể lại kết quả đàm phán.
Nghe xong Bành Nguyên Thanh giảng thuật, Trần Đạt cười: "Lý tổng, ta biết ngươi đang lo lắng cái gì, xin ngươi yên tâm, cách điều chế Đồng nhan thủy sẽ được khóa trong tủ sắt dưới sự chứng kiến của song phương, đồng thời dán giấy niêm phong, không có bất luận nguy hiểm gì."
"Đương nhiên, Lý tổng nếu thực sự không tin được ngân hàng Hoa Ngân chúng ta, thì cũng có thể tìm ngân hàng khác, bất quá chỉ còn hai ngày nữa là bắt đầu đấu giá, Lý tổng sợ là không kịp a."
( bên VN chúng ta cũng có Agribank, mãi mà chẳng chịu đổi mới, không có nhà nước chống lưng thì tèo lâu rồi)