Virtus's Reader
Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần

Chương 408: CHƯƠNG 408. TÌNH KHÔNG BIẾT NỔI LÊN

Chương 370: Tình không biết nổi lên

Lý Phong mời khách làm một đám công nhân cũ cự tuyệt.

Nói đùa gì vậy, Lý Phong không chỉ giải quyết vấn đề phòng ở, còn an bài công việc cho bọn hắn, cho dù thật sự mời ăn cơm cũng nên là bọn họ mời Lý Phong mới đúng!

Chỉ là thái độ của Lý Phong rất kiên quyết, rốt cục những người công nhân cũ kia phải bất đắc dĩ đáp ứng.

Hiện tại vẫn là giữa trưa, Lý Phong chọn thời gian ăn cơm là buổi tối, mọi người có thể sử dụng buổi chiều liên lạc người nhà, mà hắn thì thừa dịp đó ra bên ngoài tìm khách sạn.

Hơn 2000 người cùng nhau dùng cơm, chỉ có khách sạn mới đủ sức dung nạp.

Quá trình đặt trước khách sạn rất thuận lợi, đừng nói 2000 người cùng nhau dùng cơm, cho dù nhân số tăng thêm gấp mười lần, chỉ cần có tiền đều không thành vấn đề.

Qua một phen sàng chọn Lý Phong đặt 201 bàn thức ăn 1000 nguyên 1 người ở đại khách sạn Versailles cách đó 5 km.

Khi Lý Phong trao đổi với quản lý khách sạn về bữa ăn, Liễu Thi Hàm đã được cảm nhận sâu sắc cái gì gọi là giàu nứt đố đổ vách.

Bình quân mỗi người 1000, hơn hai ngàn người cũng là hơn 2 triệu, Lý Phong nói nhẹ nhàng như gió thoảng mây bay, lúc giao 300 ngàn tiền đặt cọc thậm chí không thèm nháy mắt một cái!

Đột nhiên nàng cảm thấy tiền lương 5 triệu một năm của mình hình như hơi ít.

Đương nhiên, Liễu Thi Hàm chỉ là tùy tiện nghĩ mà thôi, cho dù Lý Phong trả nàng 500 ngàn một năm nàng cũng nguyện ý, ai bảo nàng ưa thích Lý Phong đây?

Sau khi đặt khách sạn xong, Lý Phong lại liên hệ một công ty vận chuyển, đặt trước 35 chiếc xe buýt loại lớn, dùng để đưa đón những công nhân cùng người nhà.

Trong quá trình trao đổi, Lý Phong thuận tiện ký kết luôn hợp đồng làm ăn lâu dài.

Về sau khi phân xưởng Osvili đã bắt đầu làm việc, công ty này cũng sẽ cung cấp phục vụ cho những công nhân kia, lần này có thể nói là nhất cử lưỡng tiện.

Ở trong quá trình này, Liễu Thi Hàm phát hiện mình càng ưa thích Lý Phong, nhìn Lý Phong trầm ngâm, nhìn Lý Phong suy tư tính toán, nhìn hắn tự tin cười nói, dù là cái nào nàng cũng không kìm lòng được mỉm cười, thể xác tinh thần đều vui vẻ.

Có câu nói rất hay, khi ưa thích một người, ngươi sẽ phát hiện ra ánh sáng đặc biệt phát chỉ người đó mới có, hiện tại Liễu Thi Hàm chính là có cảm giác này với Lý Phong.

Đợi đến khi hết thảy hoàn tất, thời gian đã là chạng vạng tối, hai người trở lại cửa tiểu khu Osvili, kêu gọi những công nhân kia cùng người nhà ngồi lên xe buýt.

6 giờ chiều, đội xe thật dài do Audi A7 dẫn dắt trùng trùng điệp điệp chạy tới đại khách sạn Versailles.

"Lý Phong, ta có một vấn đề muốn hỏi ngươi."

Trên đường đi khách sạn, Liễu Thi Hàm rốt cục lấy dũng khí mở miệng.

Lý Phong có dự cảm, nhất thời trong lòng lộp bộp một tiếng.

Đúng lúc này, thanh âm kiều mị của Chí Linh tỷ tỷ đột nhiên vang lên: "Đinh, kí chủ, ngài có nhiệm vụ mới, có muốn lập tức xem xét?"

"Thời điểm này tuyên bố nhiệm vụ, chẳng lẽ là có quan hệ với Liễu Thi Hàm?"

Hai mắt Lý Phong sáng lên, thầm nghĩ: "Xem xét!"

"Nhiệm vụ: Thẳng thắn đối mặt "

"Mục tiêu: Dũng cảm thừa nhận sự thật mình đã có bạn gái, để nữ thần Liễu Thi Hàm tự mình làm ra lựa chọn."

“Khen thưởng: 500 điểm kinh nghiệm, 20000 điểm tích lũy."

"Chú thích: Đã là của ngươi, thì không ai đoạt được, không phải của ngươi cưỡng cầu cũng vô dụng, không bằng thẳng thắn buông tay. Lừa gạt chỉ có thể lừa gạt nhất thời, không thể lừa gạt cả đời, có thể không thích, nhưng xin chớ gây tổn thương —— Trích 36 kế tán gái."

Lý Phong: ". . ."

Hệ thống ngươi nói như vậy làm cho nội tâm tiểu gia rất không chắc chắn a! Ý ngươi là Liễu Thi Hàm sẽ rời bỏ tiểu gia?

Nhìn thấy sắc mặt Lý Phong biến ảo không ngừng, Liễu Thi Hàm liền có một loại cảm giác không ổn, vội vàng truy vấn: "Có thể không?"

"Ừm, có thể." Lý Phong tắt hệ thống, trầm giọng nói.

Đúng như hệ thống nói, là của hắn thì cuối cùng sẽ thuộc về hắn, không phải của hắn cưỡng cầu cũng vô dụng, không bằng thẳng thắn đối mặt, như vậy hai người chí ít còn có thể làm bằng hữu.

Nếu như lừa gạt tình cảm của Liễu Thi Hàm, về sau khi sự việc bại lộ Liễu Thi Hàm nhất định sẽ hận hắn tới tận xương tủy, huống hồ hắn cũng không vượt qua được vách ngăn tâm lý của chính mình.

"Ngươi. . . Có bạn gái chưa?"

Câu hỏi này gần như đã rút hết khí lực toàn thân của Liễu Thi Hàm, nói xong nàng có một loại cảm giác hư thoát.

Sau khi hư thoát chính là tâm thần bất định, nàng sợ Lý Phong sẽ nói hắn đã có bạn gái, nàng không biết mình phải đối mặt loại kết quả này thế nào!

"Ừm, có, hơn nữa không chỉ một."

Lý Phong rất thẳng thắn nói.

Khi chữ "Có" vừa vang lên, thân thể Liễu Thi Hàm liền chấn động, trái tim cũng giống như bị người ta bóp nghẹt.

Nhưng sau khi nàng nghe thấy câu "Không chỉ một" , thì nội tâm lại trở nên mê man, có bạn gái, còn không chỉ một, đây là ý gì?

"Bởi vì không thích ta, cho nên ngươi cố ý gạt ta, đúng không?"

Liễu Thi Hàm ép buộc chính mình trấn định lại, gượng cười nói.

"Không phải, thực ra ta cũng thích ngươi, nhưng ta thật sự đã có bạn gái, ta không muốn lừa dối ngươi." Tay lái của Lý Phong cũng có chút run lên.

Hắn có thể nói cái gì, hắn cũng rất bất đắc dĩ a!

Trừ tiếc hận vì gặp nhau muộn ra, hắn không biết phải dùng từ ngữ gì biểu đạt tâm tình của mình!

"Nhưng ngươi vì sao lại nói ngươi không chỉ có một bạn gái?"

Thanh âm của Liễu Thi Hàm cũng run rẩy cả lên, giờ phút này, nàng còn ôm mấy phần may mắn, có lẽ Lý Phong đang nói đùa với nàng thì sao?

"Cái này là sự thật, ta có. . . Sáu người bạn gái."

Lý Phong thở dài, cười khổ nói.

Tống Uyển Quân, Tô Đồng, Hứa Mạn, Ngụy Băng Khanh, Tưởng Mộng Dao, Tưởng Vận Trúc, trừ Tưởng Vận Trúc còn chưa bị hắn ăn sạch ra, 5 nữ nhân còn lại đều đã phát sinh quan hệ với hắn.

Đây là sự thật, không thể sửa đổi, nếu như Liễu Thi Hàm mắng hắn cặn bã, vậy hắn cũng đành chấp nhận.

"Cái gì? !"

Sắc mặt Liễu Thi Hàm kịch biến!

Trước đó nàng còn đang suy nghĩ, trên người Lý Phong tất cả đều là ưu điểm, không có khuyết điểm, hiện tại mới phát hiện nàng thật sự là quá đơn thuần.

Lý Phong làm gì có chuyện không có khuyết điểm, hắn căn bản có một cái khuyết điểm to đùng, to đến mức làm nàng khó lòng chịu đựng được —— lăng nhăng!

Giờ khắc này, Liễu Thi Hàm cảm thấy trái tim đột nhiên bị cắt xuống một miếng, đau đớn, đau đến mức tê tâm liệt phế!

Vì sao Lý Phong là loại người này, chẳng lẽ hết thảy những gì hắn làm trước đó đều là diễn xuất?

Không, không đúng, Lý Phong từ đầu tới đuôi đều không khởi xướng theo đuổi nàng, nếu như nói Lý Phong từng hư hư thực thực theo đuổi nàng, cũng chỉ có vì nàng mà viết bài 《 Gửi tới Liễu Thi Hàm 》.

Từ khi mới bắt đầu tới giờ đều là nàng tự mình đa tình, là nàng suy nghĩ nhiều sao?

Nhìn thấy Liễu Thi Hàm thống khổ như vậy, Lý Phong cũng cảm thấy rất khó chịu, hắn muốn kéo Liễu Thi Hàm vào trong ngực hảo hảo an ủi một phen, thế nhưng thân phận không cho phép a!

"Ngươi. . ."

Lý Phong trầm mặc thật lâu, mãi mới mở miệng phun ra một chữ, lại không biết mình nên nói cái gì.

Loại thời điểm này có lẽ chỉ đành để Liễu Thi Hàm tự mình tỉnh ngộ lại, mới là biện pháp xử lý tốt nhất.

"Ngươi mới vừa nói. . . Ngươi thích ta?"

Không biết qua bao lâu, Liễu Thi Hàm mở miệng hỏi.

Lý Phong gật gật đầu: "Ừm, ưa thích."

Liễu Thi Hàm há hốc mồm, sau một lúc lâu mới lộ sắc mặt khó coi nói: "Ngươi đã có sáu người bạn gái, còn thích ta, ngươi không cảm thấy hành động của bản thân vô cùng. . ."

Nói đến đây, Liễu Thi Hàm khẽ cắn môi đỏ, ngậm miệng lại.

"Cặn bã?" Lý Phong thay Liễu Thi Hàm nói ra những từ cuối cùng, tiếp theo lộ sắc mặt bình tĩnh hỏi: "Ưa thích một người có lỗi sao?"

Liễu Thi Hàm sững sờ.

Ưa thích một người đương nhiên không sai, nhưng có bạn gái còn ưa thích một người khác, rõ ràng là vượt quá giới hạn a.

"Ngươi có thể khống chế bản thân không ưa thích một người sao?"

Lý Phong lại hỏi.

Liễu Thi Hàm lại trầm mặc, người khác thì nàng không biết, chí ít nàng biết mình không cách nào làm được.

Cũng giống như bây giờ, dù biết Lý Phong đã có sáu người bạn gái, nàng vẫn không cách nào khống chế mình không thích Lý Phong.

Nhìn thấy Liễu Thi Hàm trầm mặc, Lý Phong thở dài nói: "Ái tình a, vốn chính là một chuyện không giảng đạo lý."

Thân thể Liễu Thi Hàm chấn động, âm thầm nói một câu: "Ái tình, không giảng đạo lý. . ."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!