Virtus's Reader
Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần

Chương 409: CHƯƠNG 409. TA MỚI LÀ HẮN KHÔNG THỂ TRÊU VÀO NGƯỜI!

Chương 371: Ta mới là hắn không thể trêu vào người!

Thánh Nhân còn động tình, huống chi là chúng sinh?

Tâm không động thì lòng không đau, hơi động lòng. . . Hai bên yêu nhau không cần nhiều lời, nhưng thích mà không được đáp lại, thì sẽ đau đến mức không muốn sống!

Lý Phong nói mấy câu đơn giản đã làm Liễu Thi Hàm hiểu ra.

Tình cảm không có cách nào khống chế, có lẽ tất cả mọi người đều từng được một người yêu thương, nhưng mình lại không thể nào thích hắn.

Mà hẳn tất cả mọi người đều từng bị người ta từ chối, nhưng trong lòng vẫn không kìm được ưa thích người ta, yêu là yêu, ghét là ghét, đây là cảm giác từ trong bản năng, làm gì có ai khống chế được.

Lý Phong đã có bạn gái nhưng vẫn thích nàng, loại hành vi này khẳng định là không tốt, nhưng nếu Lý Phong nói một chút cảm giác với nàng cũng không có, Liễu Thi Hàm sợ rằng sẽ chỉ càng khó chịu.

Nhưng biết làm sao bây giờ, Lý Phong có bạn gái, nàng và Lý Phong đã là không thể nào!

"Ừm, cám ơn ngươi thích ta, ta cũng thật thích ngươi, cho nên. . . Tiếp tục làm bằng hữu đi."

Liễu Thi Hàm ngoài mặt nở nụ cười, nội tâm lại sớm bị đắng chát lấp đầy.

Nàng đương nhiên không cam tâm chỉ làm bằng hữu với Lý Phong, nhưng không làm bằng hữu thì nàng có thể làm gì?

Chí ít trước mắt, đây là điều duy nhất nàng làm được.

Lý Phong thấy trong lòng đau xót, mỉm cười gật đầu.

Tuy rằng hai người đã nói chuyện thẳng thắn, nhưng tiếp theo vẫn rơi vào trầm mặc một thời gian dài.

Đợi đến khi Audi A7 chạy đến đại khách sạn Versailles, hai người xuống xe, bầu không khí mới hơi hòa hoãn lại.

"Lý tiên sinh, thật xin lỗi, sự tình có chút biến hóa."

Ngay tại thời điểm Lý Phong đứng tại cửa ra vào, lão bản khách sạn Ngô Kỳ đột nhiên tìm tới.

Lý Phong nhíu mày, nhìn về phía Ngô Kỳ, trầm giọng hỏi: "Có ý tứ gì?"

"Cái này. . . Là thế này, hôm nay Lưu lão đại muốn mở tiệc chiêu đãi khách mời ở đây, Lưu lão đại ưa thích an tĩnh, cho nên. . ."

Ngô Kỳ muốn nói lại thôi.

Lý Phong không cần sử dụng Đọc Tâm Thuật cũng biết Ngô Kỳ muốn biểu đạt ý gì, ngay sau đó cười lạnh nói: "Cho nên tối nay chúng ta không thể dùng cơm ở đây, đúng không?"

"Ừm. . . Đúng vậy, thật sự là vạn phần xin lỗi!" Ngô Kỳ cũng rất phiền muộn, Lý Phong chính là khách hàng lớn, khách sạn từ trên xuống dưới đã làm đủ chuẩn bị.

Kết quả Lưu Xuyên đột nhiên nói muốn tới Versailles, còn muốn bao hết.

Mà Lưu Xuyên là ai? Lão đại thế giới ngầm Hoa Thành! Dù là Tô Kiếm Nam còn sống cũng phải cho hắn ba phần mặt mũi!

Ngô Kỳ chỉ là người làm ăn nhỏ sở hữu gia sản mấy trăm triệu, so với Tô Kiếm Nam còn kém xa, tự nhiên không dám cự tuyệt Lưu Xuyên, nên hắn cũng chỉ có thể đắc tội Lý Phong.

Thực ra cũng không thể nói là đắc tội, Lý Phong nói hắn là người bên ngoài đến Hoa Thành mở công ty, lần này bao hết là vì mời nhân viên ăn cơm.

Một người bên ngoài mà thôi, đắc tội thì đắc tội, Lý Phong còn có thể giết hắn hay sao?

Huống chi. . .

"Lý tiên sinh, sự kiện này là do ta cân nhắc không chu toàn, thế này đi, ngày mai, ngày mai ngài lại mang nhân viên tới, ta sẽ giảm giá cho Lý tiên sinh 50%, ngài thấy thế nào?"

Ngô Kỳ cảm thấy mình làm vậy đã là đủ hạ thấp bản thân, chẳng qua là chậm một ngày ăn cơm mà thôi, còn giảm giá 50%, Lý Phong nếu không đáp ứng thì không còn gì để nói nữa.

"Ngươi cảm thấy ta quan tâm chút tiền đó sao?" Lý Phong lắc đầu cười một tiếng, nói: "Ta chỉ hỏi ngươi một câu, Lưu lão đại đặt sau ta đúng không?"

"Cái này. . ." Ngô Kỳ hơi trầm ngâm, gật đầu nói: "Không sai, nếu không ta đã không lấy tiền đặt cọc của ngươi."

Lý Phong gật đầu, cười lạnh nói: "Vậy thì dễ nói, bữa cơm hôm nay, tiểu gia ăn chắc rồi!"

Vốn bởi vì nảy sinh chút gút mắc với Liễu Thi Hàm, nên tâm tình Lý Phong rất không tốt, bây giờ Ngô Kỳ làm vậy lại tương đương với đổ thêm mấy tấn xăng vào núi lửa sắp bùng nổ, lập tức làm hắn nổi giận ngập trời!

Ngô Kỳ đầu tiên là sững sờ, tiếp theo lộ sắc mặt quái dị hỏi: "Lý tiên sinh, ngươi chắc chắn chứ?"

"Ngươi có phải đang muốn nói Lưu lão đại rất trâu bò, là người ta không thể trêu vào?" Lý Phong dùng đầu ngón chân suy nghĩ cũng có thể đoán được Ngô Kỳ đang muốn nói gì, đơn giản là Lưu lão đại dễ dàng nghiền chết hắn.

Nếu như hắn không lầm, vậy Lưu lão đại trong miệng Ngô Kỳ chính là Lưu Xuyên.

Gần một nửa chốn ăn chơi ở Hoa Thành đều là sản nghiệp của Lưu Xuyên, ngoài ra, Lưu Xuyên còn làm cả vận chuyển trái phép đường thủy, sòng bạc, thu tiền bảo kê, tiểu đệ hơn một ngàn, thế lực vô cùng to lớn.

Lưu Xuyên ở Hoa Thành có địa vị giống như Ngô Chinh Long ở Giang Bắc, Từ Túc ở Minh Châu.

Ngày trước khi Lý Phong nổi lên xung đột với một người trong trường học, hắn cũng từng tìm người giúp đỡ là thủ hạ của Lưu Xuyên, có điều hắn cùng Lưu Xuyên chưa gặp mặt bao giờ.

Một là Lý Phong khi đó tuổi tác còn nhỏ, Lưu Xuyên khinh thường kết giao với trẻ con, hai là Lý Viện không muốn để cho Lý Phong kết bạn với Lưu Xuyên.

Ngô Kỳ nhíu mày: "Nếu ngươi đã biết ta muốn nói cái gì thì nhanh đi về a, Lưu lão đại không phải là người ngươi có thể đắc tội."

Ngô Kỳ luôn cảm thấy sự tình có chút không đúng, thần thái của Lý Phong quá trấn định, hoàn toàn là bộ dáng đã tính trước.

Chẳng lẽ Lý Phong nhận biết Lưu Xuyên, đồng thời tự nhận là hắn trâu bò hơn cả Lưu Xuyên?

"Ha ha, câu nói này cần phải đọc ngược." Lý Phong lắc đầu cười một tiếng, lạnh giọng nói: "Ta mới là người hắn không thể trêu vào!"

Ngô Kỳ run lên, bị bá khí phát ra từ người Lý Phong chấn trụ tại chỗ.

Sắc mặt Liễu Thi Hàm cũng hơi biến, nhỏ giọng hỏi: "Lý Phong, ngươi biết Lưu lão đại là ai không?"

"Ừm, cũng coi như nhận biết." Lý Phong nhún nhún vai, cũng nhỏ giọng nói : "Nếu như ta không đoán sai, Lưu lão đại hẳn là lão đại thế giới ngầm nơi này, tên Lưu Xuyên, đợi chút nữa ta có thể sẽ nổi lên xung đột với hắn, ngươi tuyệt đối đừng chạy loạn."

"A?" Liễu Thi Hàm nghe xong có chút bận tâm: "Loại người này vừa nghe qua đã biết là cùng cực hung ác, ngươi. . . Ngươi thật sự muốn tranh giành với hắn sao?"

Lão đại thế giới ngầm là ai? Nói là giết người không chớp mắt có thể hơi khoa trương, nhưng khẳng định đã giết không ít người, mà còn rất thích tàn nhẫn tranh đấu.

Lý Phong tuy rằng giỏi đánh đấm, lại là nhân viên cục quốc an, nhưng hắn cuối cùng vẫn chỉ có một người, một khi chọc giận đối phương thì hậu quả khó liệu.

Lý Phong nghe ra sự lo lắng trong lòng của Liễu Thi Hàm, ngay sau đó trong lòng ấm áp, cười nói: "Thế nào, ngươi sợ ta xảy ra chuyện ngoài ý muốn?"

Vì ngăn ngừa Ngô Kỳ nghe lén hai người đối thoại, Lý Phong cố ý ghé miệng vào sát tai của Liễu Thi Hàm, vừa nói, một cỗ nhiệt khí vừa thổi vào lỗ tai Liễu Thi Hàm.

Nhất thời, Liễu Thi Hàm cảm thấy một cỗ điện lưu du tẩu toàn thân, hai chân run rẩy, khuôn mặt nhỏ bắt đầu nóng rực lên.

"Chúng ta là bạn tốt, ta đương nhiên sợ ngươi xảy ra chuyện ngoài ý muốn, hay là chúng ta ngày mai lại đến. . ."

Liễu Thi Hàm co rụt cổ lại, nhỏ giọng nói.

"Haiz. . . Không cần một mực cường điệu chúng ta là bạn tốt a?" Lý Phong thở dài một tiếng, bất đắc dĩ cười khổ.

Khuôn mặt Liễu Thi Hàm lại càng đỏ hơn: "Bởi vì là bằng hữu ta mới lo lắng cho ngươi a, nếu không thì ta lo lắng làm gì. . ."

Chỉ có nàng tự mình biết, nàng căn bản không thể chỉ đối đãi với Lý Phong như bằng hữu, nếu như nhất định phải xác định, vậy hẳn là. . . Trên bằng hữu, dưới người yêu.

Một bên khác, Ngô Kỳ: "? ? ?"

Không phải chứ. . . Hai người này vậy mà không kiêng nể gì thì thầm như vậy, coi hắn không tồn tại sao?

"Lý tiên sinh, ngươi khẳng định muốn cứng đối cứng với Lưu lão đại sao?"

Ngô Kỳ hít sâu một hơi, hỏi.

"Ha ha, hắn còn chưa đủ tư cách để ta cứng đối cứng!" Lý Phong đùa cợt cười một tiếng, tiếp theo lạnh giọng nói: "Dẫn ta đi gặp hắn!"

(mô típ của truyện: tán gái, đánh nhân vật phụ não tàn, khoe tiền, 36 kế tán gái,... hết 1 vòng tiếp tục lặp lại =_ = )

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!