Virtus's Reader
Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần

Chương 410: CHƯƠNG 410. THANH MÔN, BÁT DIỆN PHẬT

Chương 372: Thanh Môn, Bát Diện Phật

Đại khách sạn Versailles, trong phòng số 88888.

Gian phòng này có diện tích to lớn, trang hoàng xa hoa, là phòng VIP lớn nhất nơi đây, số phòng và giá tiêu phí thấp nhất đều là 88888.

Tự nhiên điểm này là có ý tứ riêng —— phát phát phát phát phát, vô cùng đơn giản!

Giờ phút này, trong căn phòng 88888, xung quanh một cái bàn tròn gỗ lim đủ để dung nạp 20 người, vậy mà chỉ có bốn người ngồi, hai vị trung niên nam tử, hai mỹ nữ trẻ tuổi.

Từng món ngon đẹp đẽ, mỹ tửu cực phẩm gần như hoàn toàn lấp đầy bàn tròn, nếu như chỉ là bốn người ăn, sợ là mỗi người ăn một miếng trong một đĩa đã phải no căng bụng.

Dùng thành ngữ cùng xa cực dục để hình dung cũng có chút không đủ.

Chung quanh phòng, mấy chục tên đại hán áo đen đứng thẳng cạnh tường, mỗi người đều mang theo khí tức hùng hổ khủng bố.

"Đại ca, chúc mừng ngươi về nước, chén rượu thứ nhất này đệ đệ kính ngươi!"

Lưu Xuyên một tay ôm mỹ nữ vớ đen bên cạnh, một tay cầm chén rượu lên, cười vang nói.

"Nhị đệ, huynh đệ chúng ta đã 20 năm không gặp, không nghĩ tới ngươi đã đánh ra tên tuổi lớn như vậy, ca ca ta thực tình cảm thấy cao hứng thay ngươi!"

Vị trung niên nam tử đối diện giơ ly rượu lên, lớn tiếng cười nói.

Hắn tên là Lưu Uy, đại ca ruột của Lưu Xuyên, hai mươi năm trước hắn gây ra một vụ án mạng, bất đắc dĩ phải đào vong nước ngoài, một lần đi này tới khi trở về đã là 20 năm.

Bây giờ chuyện cũ đã qua, hắn mới nhập cư trái phép về nước, nghe ngóng nhiều người mới biết đệ đệ ruột của mình vậy mà đã trở thành lão đại thế giới ngầm Hoa Thành.

Phát hiện này làm hắn mừng rỡ như điên, trong đêm chạy tới Hoa Thành, tìm Lưu Xuyên.

Hai huynh đệ xa cách nhau nhiều năm, đột nhiên gặp mặt tự nhiên là cao hứng vô cùng, Lưu Xuyên trực tiếp xuất thủ bao hết đại khách sạn Versailles, bày tiệc mời Lưu Uy.

"Đại ca, chúng ta là huynh đệ ruột thịt, ta chính là ngươi, mảnh giang sơn này, chúng ta cùng nhau hưởng thụ!"

Sau khi nói xong, Lưu Xuyên nâng chén uống một hơi cạn sạch.

"Tốt!"

Lưu Uy vui vẻ kêu một tiếng, cũng uống một hơi cạn sạch.

"Đại ca, thực ra ta càng hâm mộ ngươi hơn, vậy mà có thể học võ từ cao nhân, trở thành cường giả Tông Sư hậu kỳ, vận khí này có thể nói là nghịch thiên a!"

Lưu Xuyên kẹp một miếng đồ ăn bỏ vào trong miệng, uống một hớp rượu sau đó giơ ngón tay cái lên nói.

Chớ nhìn hắn là lão đại thế giới ngầm của Hoa Thành, thực lực cá nhân cũng chỉ miễn cưỡng tới cấp B+ , ở trước mặt quản gia Tô gia là Lôi Châu đến đánh rắm một cái cũng không dám.

Tô gia bị diệt rồi, Lưu Xuyên mới không còn phải sợ hãi kẻ nào ở Hoa Thành.

Nếu như hắn cũng giống như đại ca Lưu Uy là cường giả Tông Sư hậu kỳ, vậy sao còn phải sợ Lôi Châu a? Lôi Châu dám làm hắn khó chịu thì trực tiếp ra tay đập chết Lôi Châu, dù là Tô Kiếm Nam cũng phải ngoan ngoãn gọi hắn một tiếng Lưu ca!

"Ta cũng là vận khí tốt, vừa chạy trốn tới nước Mỹ đã gặp được một vị lão đại người Hoa, ngươi cũng biết bản sự khác ta không có, chỉ được cái dám liều mạng."

"Ta trở thành thủ hạ của vị lão đại này, tham gia mấy chục lần đại chiến sống mái với kẻ thù, cuối cùng được hắn tín nhiệm, về sau hắn bị thành ý của ta làm cảm động, rốt cục đáp ứng dạy ta tập võ."

Lưu Uy vừa ăn món ngon, vừa sờ nắn bầu ngực căng tràn của mỹ nữ bên cạnh, mắt lộ ra vẻ nhớ lại nói.

Lưu Xuyên nghe đến mức mê mẩn, liền vội vàng hỏi: "Đại ca, vậy vị lão đại kia tên là gì, cảnh giới ra sao?"

Lưu Uy sờ xuống bắp đùi của mỹ nữ kia, cười nói: "Thanh Môn, từng nghe bao giờ chưa?"

"Thanh Môn? !"

Không chỉ Lưu Xuyên biến sắc, những đại hán áo đen bên trong phòng cũng kịch biến sắc mặt.

Lăn lộn trong thế giới ngầm, ai mà chưa từng nghe nói tới đại danh của Thanh Môn? Đây chính là lão tổ tông của các thế lực ngầm Hoa Hạ a!

Tương truyền tiền thân của Thanh Môn chính là tổ chức phản Thanh phục Minh mấy trăm năm trước, về sau bị quân đội kết hợp Long Hồn vây giết, thủ lĩnh Thanh Môn dẫn người ra nước ngoài, cấp tốc phát triển thành một thế lực khủng bố.

Lưu Uy cười đắc ý, nói tiếp: "Lão đại ta chính là một trong mười ba đường chủ Thanh Môn — — ---- Bát Diện Phật!"

"Bát Diện Phật lão đại có thực lực cao thâm mạt trắc, chí ít cũng là Siêu Phàm hậu kỳ, hiện tại ngươi đã biết hắn lợi hại cỡ nào chưa?"

Nghe xong Lưu Uy giảng thuật, tâm tình của Lưu Xuyên thật lâu không thể bình tĩnh được.

Thanh Môn, một trong mười ba đường chủ, cường giả Siêu Phàm hậu kỳ, mỗi một cái lấy ra đều có thể dọa bọn hắn sợ muốn chết, tổ hợp lại với nhau lực uy hiếp càng thêm kinh người!

"Con mẹ nó. . . Đại ca, ngươi cũng quá trâu bò rồi, không được không được, vì lần kì ngộ này của ngươi, ta phải kính ngươi một chén!"

Sau khi nói xong, Lưu Xuyên rót ra một chén rượu, lần nữa uống một hơi cạn sạch.

"Ha ha, từ nay về sau, huynh đệ chúng ta cùng nhau liên thủ, song hùng cùng tiến, là có thể chiếm về một mảnh giang sơn to lớn!"

Hào khí của Lưu Uy bay cao, cũng rót một chén rượu uống một hơi cạn sạch.

Lưu Xuyên nghe được mà nhiệt huyết sôi trào!

Các tiểu đệ ở một bên nghe mà cũng nhiệt huyết sôi trào!

Lăn lộn ở trong thế giới ngầm trọng yếu nhất là cái gì? Theo đúng lão đại a!

Lão đại Lưu Xuyên vốn đã đủ mãnh liệt, hiện tại lại xuất hiện thêm một người sở hữu thực lực vô cùng mạnh, đây là muốn nghịch thiên a!

Mọi người ở đây đang ra sức tưởng tượng tương lai, tiếng đập cửa đột nhiên vang lên.

"Ừm?" Lưu Xuyên đặt chén rượu xuống, ra hiệu với thủ hạ.

Rất nhanh, một tên tiểu đệ chạy tới mở cửa ra.

"Lưu lão đại, ngài ăn cơm thoải mái không?"

Ngô Kỳ đi tới cung kính hỏi.

"Con mẹ nó chứ, lão tử không phải đã nói là lúc ta cùng đại ca uống rượu không cho phép có người tới quấy rầy sao, các ngươi có phải là chán sống rồi không?"

Lưu Xuyên vỗ bàn một cái, cũng không quay đầu lại hô lên.

Lưu Uy nhìn sang, liền thấy được Liễu Thi Hàm, lập tức hai mắt sáng lên, bàn tay đặt trên đùi của mỹ nữ bên cạnh ra sức xoa nắn.

"A, Lưu gia, ngài làm đau ta."

Mỹ nữ kia gắt giọng.

Thế nhưng Lưu Uy lại càng thêm ra sức xoa nắn, dường như tưởng tượng mỹ nữ bên cạnh thành mỹ nữ cực phẩm đứng ở cửa.

Ngô Kỳ cười khổ nói: "Lưu lão đại, ta cũng không muốn a, thật sự là có người nhất định phải gặp ngài."

"Ừm?" Lông mày Lưu Xuyên nhướng lên một cái, rốt cục quay đầu lại.

Vừa nhìn lại, hắn liền thấy Liễu Thi Hàn sau lưng Ngô Kỳ, khuôn mặt lập tức lộ ra vẻ mặt kinh diễm cùng tham lam.

"Hừ!"

Đúng lúc này, một tiếng hừ lạnh làm cho Lưu Xuyên giật mình tỉnh lại, Lưu Xuyên lúc này mới phát hiện bên cạnh Liễu Thi Hàm còn có một nam nhân trẻ tuổi.

"Ngươi là ai?"

Lưu Xuyên rất khó chịu, con mẹ nó chứ, ở Hoa Thành còn có người dám mặt nặng mày nhẹ với hắn, chán sống sao?

"Ta, Lý Phong, đã đặt trước tất cả các phòng Versailles, hiện tại mời ngươi rời khỏi nơi này, đừng ảnh hưởng ta mời nhân viên ăn cơm."

Lý Phong mặt không biểu tình nói.

Hoa Hạ coi trọng tiên lễ hậu binh, nếu như Lưu Xuyên biết điều thì thôi, còn nếu tên này không biết tốt xấu, vậy hắn sẽ động thủ.

Rất rõ ràng, Lưu Xuyên căn bản không quan tâm Lý Phong, trực tiếp cười nhạo nói: "Con mẹ nó ta còn tưởng là ai, hóa ra là thằng nhóc con miệng còn hôi sữa, các ngươi, lên dạy bảo tên này cách tôn trọng người lớn cho ta!"

Sau khi hắn nói xong, mười mấy đại hán áo đen bên trong phòng liền cùng nhau đi đến chỗ Lý Phong.

Khi bọn hắn sắp đi đến trước mặt Lý Phong, Lưu Xuyên đột nhiên đưa tay ra nói: "Chờ một chút, ngươi nói ngươi tên là Lý Phong? Ngươi cùng Osvili có quan hệ như thế nào?"

"Đoán được sao?" Lý Phong cười một tiếng: "Không sai, ta chính là ông chủ của Osvili- Lý Phong."

Lời này vừa nói ra, sắc mặt Lưu Xuyên kịch biến!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!