Chương 384: Bát Diện Phật, buông xuống!
Không biết qua bao lâu, bên trong gian phòng gió ngừng mưa nghỉ.
Vuốt ve an ủi nhau một hồi, hai người mới chậm rãi tách ra.
Dưới đất, váy ngắn, tất chân, đồ lót của Liễu Thi Hàm, còn có quần áo của Lý Phong rơi lả tả trên đất.
Trên giường, một đóa huyết hoa đỏ bừng dường như muốn minh chứng vừa rồi nơi đây mới phát sinh cái gì.
"Đinh, chúc mừng kí chủ chiếm được lần đầu của nữ thần Liễu Thi Hàm, thu hoạch được 30 điểm chinh phục."
"Đinh, chúc mừng kí chủ, chiếm được toàn bộ yêu thương của nữ thần Liễu Thi Hàm, thu hoạch được 30 điểm chinh phục."
"Đinh, chúc mừng kí chủ, tiến độ chinh phục nữ thần Liễu Thi Hàm tăng lên, trước mắt tiến độ là 100%(triệt để chinh phục) "
Thanh âm kiều mị của Chí Linh tỷ tỷ liên tiếp vang lên.
"Ngô. . . Có vẻ như số điểm chinh phục ta thu được từ Liễu Thi Hàm nhiều hơn nữ nhân khác a, đây là vì sao?"
Lý Phong nghi hoặc hỏi.
Thanh âm Chí Linh tỷ tỷ vang lên : "Số điểm chinh phục là căn cứ theo độ khó của việc chinh phục nữ thần."
Hệ thống vừa giải thích, Lý Phong đã hiểu.
Tô Đồng, Tống Uyển Quân không cần nhiều lời, các nàng là những người sớm đã yêu mến Lý Phong.
Tình huống của Hứa Mạn thì hơi đặc thù một chút, hai người phát sinh quan hệ trước, sau đó mới yêu nhau.
Tình huống của Ngụy Băng Khanh có chút tương tự Liễu Thi Hàm, nhưng Ngụy Băng Khanh so với Liễu Thi Hàm thì có phong cách nữ vương hơn, đồ vật mình muốn sẽ chủ động giành lấy, cho nên Lý Phong muốn chinh phục nàng cũng không phải rất khó.
Còn Tưởng Mộng Dao. . . Cô nàng bạo lực không thể tính toán theo lẽ thường, ai bảo Lý Phong bị Tưởng Mộng Dao đè ngược?
Mà Liễu Thi Hàm thì thiếu chút nữa đã bỏ Lý Phong mà đi, nếu không phải Kim Tú Triết trợ giúp, chắc Lý Phong đã triệt để mất đi Liễu Thi Hàm.
"Đang suy nghĩ cái gì vậy?" Liễu Thi Hàm dùng ngón tay vẽ vòng tròn trên ngực Lý Phong, thanh âm có chút mỏi mệt.
Tối nay nàng đầu tiên là gặp phải rung động tâm lý kịch liệt, sau lại bị Kim Tú Triết bắt cóc, dùng câu biến đổi bất ngờ cũng không đủ để hình dung.
Mà vừa rồi nàng lại đột phá phòng tuyến cuối cùng, phát sinh quan hệ nam nữ với Lý Phong, tinh thần kéo căng hết cỡ rồi lại thả lỏng toàn bộ, cộng với nhu cầu chuyện này của Lý Phong quá mạnh, làm cho nàng từ thể xác tới tinh thần đều cạn kiệt tinh lực.
"Ta đang suy nghĩ đời trước có phải là mình từng cứu vãn hệ ngân hà hay không, vậy mà được lọt vào mắt xanh của ngươi."
Lý Phong cảm thán nói.
Hắn vốn cho rằng mình cùng Liễu Thi Hàm chỉ có thể làm bằng hữu, không ngờ Liễu Thi Hàm trực tiếp dâng hiến hết thảy.
Khoan đã, chuyện này có khi nào đã sớm bị hệ thống can thiệp?
"Ta cũng không biết mình sao đột nhiên lại làm vậy. . ."
Liễu Thi Hàm nghĩ đến tình cảnh nàng để Lý Phong ôm lên giường, nội tâm lý liền vô cùng thẹn thùng.
Từ xưa tới nay nàng đều là gái ngoan, nữ thần trong mắt bạn cùng lớp, thục nữ trong mắt người ngoài, chính nàng cũng cảm thấy mình rất truyền thống.
Nhưng nàng vậy mà lại làm ra sự tình câu dẫn bạn trai của người khác, trời ạ, cái này quá mức bất khả tư nghị!
"Đột nhiên làm vậy?" Lông mày Lý Phong nhướng lên một cái, lộ sắc mặt quái dị hỏi: "Ngươi sẽ không đổi ý chứ?"
"Dù ta muốn đổi ý thì thế nào, thời gian không thể đảo ngược a. . ." Liễu Thi Hàm trợn mắt lườm Lý Phong một cái, nói tiếp: "Ngược lại là ngươi, ngươi sẽ không ăn xong chùi mép không nhận nợ chứ?"
Lý Phong: ". . ."
Cô nàng này nói vậy là ý gì, cảm thấy bộ não tiểu gia không bình thường, hay là không có lòng tin với bản thân?
Không nói cái khác, chỉ bằng cảm giác tuyệt vời khi ở chung với Liễu Thi Hàm, Lý Phong đã khó có khả năng không nhận nợ a!
Nghĩ tới đây, khóe miệng Lý Phong khẽ nhếch nói: "Mất ngươi rồi thì ta biết đi đâu tìm nữ nhân tự có mùi thơm đây?"
Giờ phút này, mùi thơm trên thân Liễu Thi Hàm ngày càng đậm, cả gian phòng đều tràn ngập mùi thơm này.
Tuy nồng đậm, nhưng không gay mũi, ngược lại khiến người ta có loại cảm giác tâm thần thanh thản.
Lý Phong dùng đầu ngón chân đoán cũng có thể biết được, cái này liên quan tới số lượng mồ hôi của Liễu Thi Hàm.
Trong trạng thái bình thường, mùi thơm mát của Liễu Thi Hàm sẽ nhẹ nhàng, ở gần mới ngửi được, mà khi Liễu Thi Hàm vận động dữ dội, mồ hôi tăng nhiều, mùi thơm cũng sẽ càng nồng đậm.
Đúng là cực phẩm a!
Liễu Thi Hàm hừ lạnh: "Ta quý giá như vậy sao? Thế thì ta phải thận trọng chọn lựa kỹ càng nam nhân của mình mới được. . ."
"Xin lỗi, ngươi đã không còn cơ hội cân nhắc."
Lý Phong cười xấu xa một tiếng, trở mình lên ngựa.
Sau một tiếng rên rỉ của Liễu Thi Hàm, mưa gió lại nổi lên. . .
Mấy ngày kế tiếp, Lý Phong ban ngày thì ở bên ngoài xử lý chuyện tập đoàn Tô thị, buổi tối lại cưỡi mây đạp gió, sung sướng như tiên.
Trong này còn có một việc nhỏ xen giữa, Leandel Saloyan cùng Vệ Minh Thành tìm tới Lý Phong, nói Lý Phong đi vào phòng thu âm đánh bài 《 Gửi tới Liễu Thi Hàm 》.
Đã muốn tham gia bình chọn Golden Melody Awards năm nay, vậy 《 Gửi tới Liễu Thi Hàm 》 nên sớm để thế nhân biết rõ.
Không thì lúc 《 Gửi tới Liễu Thi Hàm 》 thật sự lấy được phần thưởng, công bố kết quả xong thế mà người xem giải không ai biết đến, vậy thì tình cảnh rất xấu hổ.
Tuy Lý Phong không muốn xuất đầu lộ diện, nhưng với địa vị của Leandel Saloyan ở trong giới dương cầm, muốn một khúc piano trở nên nổi tiếng là một chuyện rất đơn giản.
Nhận được bản thu âm 《 Gửi tới Liễu Thi Hàm 》 , Leandel Saloyan bay trở về châu Âu, đồng thời lấy tên Beethoven quảng bá cho khúc piano này.
Danh tiếng của Vệ Minh Thành tuy không bằng Leandel Saloyan, nhưng ở Hoa Hạ cũng coi như nhân vật nổi tiếng, được hắn giúp đỡ, “Gửi tới Liễu Thi Hàm” liên tục được khuếch tán trong cộng động yêu nhạc.
Mười ngày sau, tập đoàn Tô thị chính thức gia nhập dưới trướng tập đoàn Osvili, trở thành công ty con của Osvili tại Hoa Thành, các công nhân cũ đều được Lý Phong an bài làm việc ở đây.
Hết thảy an bài thỏa đáng, tất cả sản phẩm của tập đoàn Tô thị sẽ xuất hiện trên thị trường lần nữa, đến lúc đó dán lên thương hiệu của Osvili, liền có thể tiến vào các siêu thị bán lẻ.
Mà Liễu Thi Hàm được Lý Phong giúp đỡ, cũng bước vào Tông Sư cảnh, từ đó, tất cả nữ nhân của Lý Phong đều trở thành cường giả Tông Sư!
Ngô. . . Cũng coi như là một thế lực. . .
Hoa Thành, ngoại ô thành Tây, trong một biệt thự.
Lưu Xuyên gãy tay cùng Lưu Uy đã thành phế nhân đang ở trong phòng khách uống rượu.
"Đại ca, Bát Diện Phật lão đại bao giờ mới đến a?" Lưu Xuyên đặt chén rượu xuống, trong mắt lóe lên một vệt hàn quang hỏi.
"Hôm qua Thiên lão đại nói hắn đã ngồi lên tàu, đoán chừng xế chiều hôm nay sẽ đến." Lưu Uy hơi trầm ngâm, chậm rãi nói.
Lưu Xuyên gật gật đầu, tiếp theo lộ sắc mặt quái dị hỏi: "Hắn thật sự không cần chúng ta phái người tới đón?"
Lưu Uy lắc đầu cười một tiếng: "Không cần, địa chỉ lão đại đã có, hắn muốn tìm tới nơi này là chuyện rất đơn giản."
Sau khi nói xong, bên ngoài truyền đến một tiếng quát lớn: "Tên phế vật Lưu Uy kia, còn không mau chạy ra nghênh đón lão tử!"
Lưu Xuyên đầu tiên là sững sờ, tiếp theo đập bàn giận dữ: "Hổ xuống đồng bằng bị chó khinh, lão tử chỉ là mất cái cánh tay, vậy mà đã có người dám lấn đến tận cửa, con mẹ nó đúng là chán sống. . ."
Còn chưa nói xong, Lưu Uy đã che miệng hắn: "Nhị đệ, đó là lão đại của ta. . . Bát Diện Phật!"
Lưu Xuyên: "? ? ?"