Chương 385: Ngươi đối lão đại khủng bố hoàn toàn không biết gì cả
"Không phải chứ. . . Đại ca, đây thật sự là Bát Diện Phật?"
Lưu Xuyên có chút mơ hồ, Bát Diện Phật không phải lão đại của đại ca sao, sao lại gọi đại ca là phế vật?
Còn nữa . . . Đêm qua mới nghe nói Bát Diện Phật muốn tới Hoa Thành, xế chiều hôm nay đã đến, đây là từ nước Mỹ đến Hoa Hạ a, đi máy bay cũng không nhanh như vậy chứ?
"Đừng nói nhảm, đi với ta bái kiến Bát Diện Phật lão đại!"
Sắc mặt Lưu Uy biến ảo mấy lần, đứng dậy ra ngoài trước.
Lưu Xuyên không dám trì hoãn, vội vàng bám theo.
Vừa ra khỏi phòng khách, Lưu Xuyên liền nhìn thấy một lão giả mặc Đường trang màu nâu đang chắp hai tay sau lưng đứng ngạo nghễ ở trước cửa biệt thự, hai tiểu đệ của Lưu Xuyên nghe được động tĩnh đã hùng hùng hổ hổ nghênh đón.
Lưu Xuyên thầm hô không ổn, lên tiếng quát bảo : "Dừng tay, đây là Bát. . ."
"Phanh" "Phanh "
Hai tiếng trầm đục!
Không thấy Bát Diện Phật có động tác gì, hai tên tiểu đệ đã giống như đạn bay ra khỏi nòng súng bắn về phía sau mười mấy mét, thân thể đang ở giữa không trung đã phun ra hai ngụm máu tươi.
Hai tiểu đệ vừa vặn rơi xuống trước mặt Lưu Xuyên, mà lúc này Lưu Xuyên mới nói ra hai chữ tiếp theo: "Diện Phật. . . ? !"
Lưu Xuyên không kịp kinh ngạc, vội vã cúi người xem xét tình huống hai tiểu đệ, ngay sau đó thân thể chấn động: "Chết. . . Chết? !"
Con mẹ nó, vừa thấy mặt đã giết tiểu đệ của lão tử? Lão tử có thù oán với ngươi sao? !
Đám tiểu đệ khác cũng sợ hãi không thôi, may mà bọn họ vừa mới không xông lên, không thì đã bị đập chết a!
Một bên khác, khóe miệng Lưu Uy giật một cái, vội vàng nghênh đón nói : "Lão đại!"
Hắn vừa là tiểu đệ Bát Diện Phật, vừa là đệ tử Bát Diện Phật, bất quá Bát Diện Phật không thích xưng hô "Sư phụ", cho nên Lưu Uy đều gọi hắn là lão đại.
Bát Diện Phật ngạo nghễ gật đầu, tiếp lấy ánh mắt như điện nhìn về phía Lưu Xuyên.
Lưu Xuyên học thông minh, vội vàng đi tới ôm quyền nói: "Bỉ nhân Lưu Xuyên, xin chào Bát Diện Phật lão đại!"
Hắn khó chịu vì Bát Diện Phật giết tiểu đệ, nhưng biết làm sao bây giờ? Đừng nói hắn đã bị phế cánh tay, cho dù không sao, hắn dám khiêu khích cường giả Siêu Phàm hậu kỳ?
Đây không phải là chán mùi cơm thèm mùi đất thì là gì!
Bát Diện Phật cười một tiếng: "Ta vừa mới giết hai tiểu đệ của ngươi, mà ngươi không tức giận?"
Lưu Xuyên há hốc mồm, nửa ngày sau mới nói được một câu: "Ta. . . Không dám!"
Lông mày Bát Diện Phật nhướng lên một cái, nhìn chằm chằm Lưu Xuyên rất lâu, sau cùng cười nói: "Hay cho câu không dám!"
Lưu Xuyên trả lời rất có chừng mực, nếu như hắn nói mình không tức giận, vậy đám tiểu đệ khác sẽ nghĩ như thế nào?
Nếu như hắn nói mình tức giận. . . Ha ha, hậu quả rất nghiêm trọng.
Mà một câu "Ta không dám", đã ám chỉ Lưu Xuyên có chút tức giận, nhưng lại nói cho Bát Diện Phật biết hắn không dám trách cứ chút nào, một mũi tên bắn trúng hai con nhạn, không hổ danh là nam nhân ngồi trên ghế lão đại thế giới ngầm Hoa Thành.
Bát Diện Phật cười một tiếng, Lưu Uy, Lưu Xuyên chỉ có thể cười làm lành.
Sau một lúc lâu, Bát Diện Phật nói : "Hừ, hai tên tiểu đệ của ngươi có mắt không tròng, không biết người nào không nên đắc tội, hôm nay ta để bọn hắn ăn chút đau khổ, miễn cho về sau gây phiền toái cho các ngươi."
Lưu Xuyên: "? ? ?"
Con mẹ nó đã giết bọn hắn rồi, còn nói chỉ là cho ăn chút đau khổ, lời này có chút quá mức a?
Lúc này Lưu Uy nói: "Nhị đệ, ngươi không biết sự khủng bố của Bát Diện Phật lão đại."
"Ừm?" Lông mày Lưu Xuyên nhướng lên một cái, không hiểu ra sao cả.
Đúng lúc này, Bát Diện Phật bước nhanh đến chỗ hai tên tiểu đệ, cúi người đánh ra một chưởng từ xa vào ngực hai người.
"Sưu" "Sưu "
Hai đạo chân khí ngưng tụ thành dấu bàn tay đánh tới ngực hai người.
"Phốc" "Phốc "
Hai tên tiểu đệ đã chết đột nhiên há mồm phun ra một ngụm máu đen, mở hai mắt ra thở phì phò!
"Cái này. . . Đây là? !" Lưu Xuyên sững sờ, hắn rõ ràng kiểm tra hai tiểu đệ, bọn hắn đã chết đến mức không thể chết lại, làm sao lại bị Bát Diện Phật đánh cho tỉnh lại?
Đám tiểu đệ của Lưu Xuyên cũng sững sờ, bọn họ chỉ hiểu về võ đạo cường giả cấp bậc như Lưu Xuyên, còn đánh ra hai dấu bàn tay ngưng thực từ xa, còn đánh cho người chết sống lại, cái này đã hoàn toàn vượt qua nhận thức của bọn họ!
Thật thần kỳ!
"Lão đại của ta có tuyệt chiêu khiến người ta tiến vào trạng thái chết giả." Lưu Uy lộ ra thần sắc ngạo nghễ giới thiệu: "Cho nên ta mới nói ngươi không hiểu về sự khủng bố của Bát Diện Phật lão đại a."
"Hôm nay ta rốt cục biết được thế nào mới là cường giả chân chính!" Lưu Xuyên than thở không thôi, nói tiếp: "Có Bát Diện Phật lão đại ở đây, huyết hải thâm thù của hai huynh đệ chúng ta sợ gì không báo được a!"
Hai mắt Lưu Uy phát lạnh, dùng giọng căm hận nói : "Đó là đương nhiên, Lý Phong tuy mạnh, nhưng ở trước mặt Bát Diện Phật lão đại chỉ là con kiến tiện tay là có thể nghiền chết."
Bát Diện Phật cười ngạo nghễ: "Các ngươi chỉ cần nghĩ biện pháp dẫn Lý Phong đến nơi đây, ta sẽ làm cho hắn hối hận vì đã sinh ra trên thế giới này!"
. . .
Ngày hôm sau, sân bay Hoa Thành.
Bởi vì văn phòng luật sư có việc gấp cần Liễu Thi Hàm xử lý, Lý Phong sáng sớm hôm nay đã lái xe đưa nàng đến sân bay.
Giờ phút này, Liễu Thi Hàm đã ngồi lên chuyến bay về Kinh Thành, mà Lý Phong thì không rời đi, ngược lại xoay người đến một nơi an tĩnh nhận điện thoại.
Sau khi chuyến bay từ Minh Châu tới Hoa Thành hạ cánh, Lý Phong rốt cuộc gặp được Tống Uyển Quân. . .
Hơn mười phút sau, một nữ tử mặc áo khoác xám ra khỏi cửa máy bay, dù rằng thân ở trong đám người, hào quang của nàng vẫn như cũ không cách nào che lấp.
Chính là Tống Uyển Quân!
"Ừng ực "
Trong đám người có rất nhiều nam nhân nhìn trộm, có người thậm chí còn nhịn không được nuốt ngụm nước bọt.
Nữ nhân này quá quyến rũ, dù là trên mặt không có quá nhiều biểu lộ, chỉ là đi đường bình thường, sự quyến rũ của nàng cũng đủ làm cho tất cả nam nhân điên cuồng.
Ngay sau đó, có mấy nam nhân lấy ra chìa khóa xe hơi, đi đến trước mặt Tống Uyển Quân nói : "Mỹ nữ, ngươi muốn đi đâu ta đưa ngươi đi, miễn phí nha."
"Mỹ nữ, ta lái Land Rover, để ta chở ngươi."
"Hừ, Land Rover làm sao có thể xứng với khí chất của vị mỹ nữ này a, ít nhất cũng phải là Porsche Panamera của ta, mới đáng để nàng ngồi."
"Các ngươi tách sang hai bên đi, lão tử lái Bentley!"
"Bentley thì làm sao, ta là Rolls-Royce Phantom, mỹ nữ, ta có tài xế riêng, cam đoan chạy bình ổn!"
Nhìn một đám đàn ông ở trước mặt mình tranh đoạt cãi cọ, Tống Uyển Quân chỉ che miệng yêu kiều cười.
Đúng lúc này, Lý Phong lấy chìa khóa xe Audi A7 đi đến trước mặt những nam nhân kia nói: "Các ngươi đừng tranh giành nữa, mỹ nữ này ưa thích ngồi Audi."
Mọi người đầu tiên là sững sờ, tiếp theo cười phá lên: "Tiểu hỏa tử, lần sau muốn tán gái thì nhớ đổi một chiếc xe tốt trước."
Bentley, Rolls-Royce còn không thể làm cho mỹ nữ kia hứng thú, một chiếc Audi, nàng có thể để ý mới là lạ!
Mọi người ở đây còn đang cười nhạo Lý Phong, Tống Uyển Quân đột nhiên nói: "Ai nha, làm sao ngươi biết ta ưa thích ngồi Audi? Tiểu ca ca, nhanh mang ta đi dạo bằng Audi, ta sắp chờ không nổi rồi."
Sau khi nói xong, Tống Uyển Quân chủ động kéo lấy cánh tay Lý Phong, sau đó ở trong ánh mắt sững sờ của mọi người rời khỏi đây.
Mọi người: "? ? ?"