Virtus's Reader
Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần

Chương 425: CHƯƠNG 425. NỮ THẦN BỊ LỪA

Chương 386: Nữ thần bị lừa

Ưa thích ngồi Audi, không thích ngồi Bentley, Rolls-Royce? Bọn họ thật đúng là lần đầu gặp phải loại người này a!

Bất quá bọn hắn lập tức hiểu được, cái gì mà ưa thích ngồi Audi, rõ ràng tiểu tử kia là bạn trai mỹ nữ, hắn đến để đón mỹ nữ!

"Ai, đáng tiếc, một bông hoa nhài cắm bãi phân trâu."

"Bộ dáng tốt như vậy, vậy mà lại chọn bạn trai lái xe Audi, ai, phí của trời a!"

"Tiểu tử kia đúng là gặp vận khí cứt chó, vậy mà có được bạn gái xinh đẹp như vậy, con mẹ nó!"

Những nam nhân trước đó đến tìm Tống Uyển Quân bắt chuyện đều lắc đầu than thở, vẻ mặt thất lạc không cam lòng.

Chỉ là bọn hắn không cam tâm cũng vô dụng, người ta cũng đi rồi, bọn họ chẳng lẽ còn đuổi theo?

Sau khi bọn họ chửi đổng một phen liền ai đi đường nấy, chỉ có nam tử trung niên nói mình có tài xế riêng là vẫn đứng tại chỗ.

Sau khi mọi người rời đi, người đàn ông này lộ ra một nụ cười trào phúng, nói thầm: "Danh hoa tuy có chủ, nhưng các ngươi không biết cái gì gọi là đập chậu cướp hoa sao, cơ hội đều do bản thân tranh thủ, một đám ngu ngốc!"

Tự nói xong, hắn gọi tiểu thư ký tới bên cạnh nói: "Sau khi gặp Triệu tổng ngươi nói với hắn trong nhà ta có một chút việc gấp, ngươi thay ta chiêu đãi tốt Triệu tổng, biết chưa?"

"Vâng Vương tổng, ngài cứ yên tâm đi."

Tiểu thư ký này có khuôn mặt đẹp đẽ, tư thái thướt tha, rất hấp dẫn, Vương Hải đã tốn không ít tinh lực cùng tiền tài trên người nàng.

Không sai, hai chữ tinh lực này mọi người chỉ cần nhìn chữ thứ nhất là đủ rồi. . .

Bất quá trong đầu Vương Hải hiện tại đều là thân ảnh Tống Uyển Quân, nhìn sang tiểu thư ký liền cảm thấy tẻ nhạt vô vị.

Sau khi giao nhiệm vụ tiếp khách cho tiểu thư ký, Vương Hải nhanh chóng bước tới bãi đỗ xe.

Từ xa, hắn đã thấy Lý Phong cùng Tống Uyển Quân ngồi lên một chiếc Audi A7, sau khi A7 ra khỏi bãi đỗ xe, Vương Hải bắt một chiếc xe taxi.

"Giúp ta đuổi kịp chiếc Audi A7 kia." Vương Hải dùng giọng điệu ra lệnh nói.

Tài xế xe taxi: "? ? ?"

Nhìn bộ dáng Vương Hải không giống như cảnh sát a, hắn đuổi theo xe người ta làm gì?

"Ngươi chỉ cần bám theo chiếc A7 kia, ta sẽ cho ngươi 10 ngàn khối tiền."

Sau khi nói xong, Vương Hải ném ra một tệp tiền trăm nguyên lên chỗ ngồi của lái xe.

Phong cách làm việc của Vương Hải chính là có thể cầm tiền nện tuyệt đối không lải nhải nhiều, tiền có thể giải quyết vấn đề thì tại sao phải lãng phí thời gian?

Quả nhiên, tài xế xe taxi cũng không nói nhảm, trực tiếp đạp mạnh chân ga đuổi theo.

"Ngô. . . Có vẻ như chúng ta bị người ta theo dõi."

Lý Phong thông qua kính chiếu hậu nhìn thấy có một chiếc taxi một mực bám theo, khóe miệng khẽ nhếch nói.

Tay trái của Tống Uyển Quân du tẩu khắp trên đùi Lý Phong, đầy quyến rũ nói: "Hình như người đó nói mình có Rolls-Royce Phantom và cả tài xế riêng nữa, ngươi có tình địch rồi nha."

Lý Phong bị Tống Uyển Quân trêu chọc đến mức khí huyết căng tràn, nếu như A7 có chức năng lái tự động, hắn thậm chí đã đè Tống Uyển Quân xuống!

"Hắn còn chưa đủ tư cách làm tình địch của ta."

Lý Phong đùa cợt nói.

"Không biết a, ta cảm thấy người kia thật đáng yêu, nhất là cái bụng bia của hắn, lúc sờ soạng xúc cảm hẳn là rất không tệ."

Tống Uyển Quân lộ vẻ mặt thành thật nói.

Khóe miệng Lý Phong giật một cái, tuy biết rõ Tống Uyển Quân cố ý trêu chọc hắn tức giận, hắn vẫn không nhịn được muốn đánh sưng mông Tống Uyển Quân lên.

"Về sau không được đùa kiểu này." Lý Phong hung dữ nói.

"Nha, đại đệ đệ cũng biết ghen a." Tống Uyển Quân cười một tiếng, nói tiếp: "Vậy ngươi về sau ở với ta nhiều hơn, chỉ cần ngươi mỗi ngày đều ở bên cạnh ta, ta tuyệt đối sẽ không nói loại lời này, ngươi làm được không?"

Lý Phong: ". . ."

Xong rồi, nàng rõ ràng nói bóng nói gió mình!

"Cái kia. . . Hôm nay thời tiết không tệ a, ngươi muốn đi đâu, ta làm tài xế miễn phí một ngày cho ngươi."

Lý Phong vội vàng nói sang chuyện khác.

Hắn cũng muốn mỗi ngày đều ở cùng Tống Uyển Quân, nhưng thực tế không cho phép a, đuối lý nên hắn chỉ có thể nghĩ biện pháp nịnh nọt Tống Uyển Quân.

"Thôi đi, đã biết ngươi kiểu gì cũng sẽ né tránh." Tống Uyển Quân kiều mị lườm hắn một cái, sau đó lấy ra điện thoại nói: "Trước khi đến ta đã điều tra nhưng địa điểm thích hợp để vui chơi ở Hoa Thành, thấy du thuyền Pha-ra-đây không tệ, chúng ta hiện tại đi luôn thì vẫn còn kịp."

Tàu du lịch Pha-ra-đây là do một phú thương Hoa Thành mua lại một con tàu du lịch, cải tạo thành nhà hàng xa hoa, mỗi ngày chỉ tiếp đãi 1000 du khách, hơn nữa thường xuyên cung không đủ cầu.

Nếu như chiếc tàu du lịch này lúc nào cũng dừng sát ở bên bờ, tự nhiên không cách nào hấp dẫn nhiều khách hàng như vậy.

Chiếc tàu du lịch này vào 11 giờ sáng sẽ rời khỏi bờ biển Hoàng Kim, dựa theo tuyến đường cố định di chuyển ra ngoài khơi, vào 11 giờ đêm sẽ trở lại bờ biển Hoàng Kim.

Trong 12 giờ đó, khách hàng có thể ở trên du thuyền thưởng thức cảnh đẹp, hưởng thụ mỹ thực do đầu bếp đỉnh cấp làm ra, thưởng thức dàn nhạc giao hưởng.

1000 tấm vé tàu mỗi ngày được chia làm bốn đẳng cấp, rẻ nhất là 2000 một tấm, đắt nhất là 20000 một tấm.

"Hả. . . Hiện tại mới đi thì đoán chừng không giành được vé a?" Lý Phong cũng đã nghe nói về du thuyền này, vô cùng hot, không đặt trước thì rất khó lấy được vé.

"Yên tâm đi, trước khi đến ta đã mua xong, hai tấm vé VIP nhất a ~" Tống Uyển Quân lắc lắc điện thoại, đắc ý cười nói.

Hiện tại mua hàng trên Internet rất thịnh hành, có thể tiết kiệm thời gian di chuyển, chỉ là. . .

"Ta nhớ nhà hàng này hình như không bán trên internet a?" Lý Phong nghi ngờ nói.

"Ta tìm trên chợ đen ." Tống Uyển Quân càng đắc ý, nàng vắt hết óc mới nghĩ ra được nên đi đâu để thông đồng với Lý Phong. . . A không, là hẹn hò, lo lắng không mua được phiếu, nên đã tìm mua vé bán qua tay trên Internet.

Hai tấm vé VIP, tổng cộng là 50 ngàn, Tống Uyển Quân sớm đã giao 10 ngàn tiền đặt cọc.

"Uyển Quân, ngươi thực có lòng." Lý Phong đoán được Tống Uyển Quân muốn cho hắn một cái kinh hỉ, nhất thời cảm động không thôi.

"Hì hì, cho nên hôm nay ngươi phải hảo hảo dạo chơi cùng ta một phen" Tống Uyển Quân đặt miệng sát tai Lý Phong nhẹ nhàng nói.

Giờ phút này Tống Uyển Quân đâu còn giống lão đại thế giới ngầm, rõ ràng là một tiểu thiếu nữ đang hoài xuân ~

10 giờ 30 phút, hai người tới bờ biển Hoàng Kim, Lý Phong tìm chỗ đậu xe, Tống Uyển Quân lấy điện thoại di động ra gọi điện thoại.

"Số điện thoại bạn gọi không đúng, vui lòng kiểm tra lại. Sorry, The number you dialed does not exist, please check it and dial later. . ."

Nghe thấy thanh âm nhắc nhở này, nụ cười vui vẻ nhất thời biến mất khỏi khuôn mặt Tống Uyển Quân: "Đại đệ đệ, ta bị lừa rồi. . ."

Lý Phong: ". . ."

Lý Phong có chút câm nín, lão đại thế giới ngầm của 3 thành phố mà cũng bị lừa, có chút buồn cười, nhưng ngay sau đó là nổi giận, tuy rằng 10 ngàn khối tiền đối với Tống Uyển Quân không có ý nghĩa gì, nhưng hắn không muốn Tống Uyển Quân chịu thiệt thòi!

Vô luận như thế nào, hắn cũng phải tìm ra tên lừa gạt kia, sau đó làm hắn hối hận vì đã sinh ra trên thế giới này!

"Đinh, kí chủ, ngài có nhiệm vụ mới, có muốn lập tức xem xét?"

"Xem xét!"

"Nhiệm vụ: Cứu vãn nữ thần Tống Uyển Quân (5) "

"Mục tiêu: Tìm ra tên lừa đảo lừa gạt nữ thần Tống Uyển Quân, bắt hắn trả giá đắt, nếu như nhiệm vụ thất bại, thì khấu trừ kí chủ 100 ngàn điểm tích lũy làm trừng phạt."

"Khen thưởng: 2000 điểm kinh nghiệm, 80000 điểm tích lũy."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!