Chương 395: Con riêng?
Trương Khôn giờ phút này tựa như một con sư tử nổi giận, trợn mắt lên, vốn Trương Khôn sống ở vị trí cao đã tự mang theo khí thế cường đại, lại thêm giận dữ như vậy, thành ra tương đối dọa người.
Quần chúng xem kịch xung quanh đều bị Trương Khôn làm cho hoảng sợ kêu lớn một tiếng, Triệu Tình thì bị dọa cho phải lui về sau một bước, thở hổn hển, ngực không ngừng chập trùng.
Một bên khác, sắc mặt Hà Quang càng thêm khó coi, thừa dịp mọi người đều đang chú ý Trương Khôn, hắn liền muốn lặng lẽ rời khỏi nơi đây.
Ai ngờ Lý Phong đã sớm chú ý đến hắn, lắc mình một cái ngăn chặn đường đi của hắn, không nói lời nào, chỉ là nhếch miệng cười trào phúng nhìn Hà Quang.
"Đáng chết, lần này thảm rồi!" Hà Quang âm thầm mắng một câu.
Hắn chỉ là nhân cơ hội trang bức mà thôi, không nghĩ tới thật sự dẫn chính chủ xuất hiện, đợi chút nữa Trương Khôn khẳng định sẽ vạch trần hắn, đến lúc đó phải làm sao bây giờ!
Một bên khác, Triệu Tình không phát giác được sự dị thường của Hà Quang, vỗ bộ ngực nói "Ngươi làm sao vậy, hung dữ làm cái gì, ta chính là bạn gái của A Quang, ngươi phải tôn kính ta một chút."
Nàng chỉ là một trưởng phòng nhỏ bé, trước kia nào có cơ hội đối thoại với một vị phú hào 10 tỷ? Cho dù có, cũng phải luôn lộ vẻ thấp kém, sao dám đứng thẳng sống lưng đối mặt bình đẳng.
Hết thảy đều là bởi vì nàng là bạn gái của Hà Quang, cho nên nàng nhất định phải vững vàng giữ chặt Hà Quang, ngàn vạn lần không thể để Hà Quang bị nữ nhân khác câu mất!
Trương Khôn trào phúng cười một tiếng: "Xin lỗi, ta không biết A Quang nào cả, ta và Hà Chấn Hùng tiên sinh cũng không có bất kỳ sự hợp tác thương nghiệp nào."
Triệu Tình hơi biến sắc, quay đầu nhìn về phía Hà Quang hỏi: "A Quang, rốt cục chuyện này là sao?"
Nội tâm Hà Quang thầm hoảng sợ, trên mặt lại chỉ nhíu mày, hỏi: "Không có khả năng a, chẳng lẽ là ta nghe lầm? Đúng rồi, ngươi làm thế nào để chứng minh mình là Trương Khôn?"
Mọi người vô ý thức gật gật đầu, đúng a, đâu phải hắn nói mình là Trương Khôn thì hắn chính là Trương Khôn, dù sao cũng phải chứng minh một chút.
Trương Khôn: "? ? ?"
Không phải chứ. . . Lão tử là Trương Khôn còn cần chứng minh sao? Cái này khác gì ngươi phải chứng minh mẹ ngươi là mẹ ngươi?
"Ta có thể chứng minh."
Lúc này Quách Quân cũng đi tới, trầm giọng nói.
"A, là tổng giám đốc tập đoàn Hưng Thịnh Quách Quân!"
"Trời ạ, thật sự là Quách Quân, trước kia chỉ có thể nhìn thấy ở trên Internet, không nghĩ tới nhìn thấy người thật!"
"Quách tổng, điện thoại xiaomai 10 bản tăng cường hiệu năng bao giờ mới có hàng a, ta đã cố gắng nhiều lần nhưng đều không giành được!"
"Quách tổng, điện thoại xiaomai kiểu mới của ngươi bao giờ sẽ ra mắt, có hỗ trợ 5G không?"
"Quách tổng. . ."
Quách Quân không chỉ là chủ xí nghiệp, còn là danh nhân nổi tiếng trên internet, người ta còn đặt ngoại hiệu Quách Booth, ở Hoa Hạ này có danh tiếng không thua gì ngôi sao hạng nhất.
Quách Quân không cần chứng minh bản thân, chỉ liếc một cái đã bị mọi người nhận ra, trong lúc nhất thời nơi này biến thành địa điểm fan gặp thần tượng.
Quách Quân bất đắc dĩ cười một tiếng, nhìn mọi người gật đầu chào hỏi, thể hiện ra lực tương tác cực mạnh.
Hà Quang chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm lại, thiếu chút nữa chửi bậy một câu.
Con mẹ nó. . . Lão tử chỉ là muốn trang bức một lần mà thôi a, dẫn ra Trương Khôn cũng thôi đi, tại sao còn dẫn cả Quách Quân ra? Con mẹ nó là trời muốn diệt lão tử sao?
Đè xuống phiền muộn trong lòng, Hà Quang đưa tay về phía Quách Quân nói: "Hóa ra là Quách tổng, đúng là nghe danh không bằng gặp mặt, rất hân hạnh được biết ngươi."
Hà Quang không hổ là cao thủ từng lừa gạt có kinh nghiệm nhiều năm trong nghề, tuy trong lòng sợ hãi, nhưng vẫn vô ý thức làm ra cử động có lợi nhất.
Quách Quân lắc đầu cười một tiếng: "Xin lỗi, ta không muốn làm quen một tên lừa gạt."
"Cái gì? !" Mọi người cùng nhau giật mình.
Quách Quân rất có uy tín, đến cả hắn cũng nói Hà Quang là tên lừa đảo, vậy Hà Quang chính là tên lừa đảo không thể nghi ngờ!
Sắc mặt Hà Quang trầm xuống, trầm mặc không nói gì.
Triệu Tình lại không muốn tin tưởng, gần như lên cơn thần kinh quát: "Ngươi. . . Ngươi dựa vào cái gì mà nói A Quang là tên lừa đảo, ngươi có chứng cớ gì?"
Quách Quân mỉm cười: "Bởi vì theo ta được biết, trong những người con của Hà Chấn Hùng tiên sinh không có một ai là Hà Quang."
"Đúng vậy, ta cũng chưa từng nghe nói." Trương Khôn nhìn về phía Triệu Tình, mặt lộ vẻ thương cảm nói: "Cô nương, ngươi thật sự là bị hắn lừa gạt rồi."
Quần chúng xem kịch cũng ào ào lắc đầu thở dài, sự tình đã rất rõ ràng, Triệu Tình gặp phải một tên lừa đảo, thật đáng thương, chậc chậc.
Lý Phong cùng Tống Uyển Quân nhìn nhau cười một tiếng, bây giờ Triệu Tình hẳn phải tiếp nhận hiện thực rồi a?
Thế nhưng vượt qua dự đoán của mọi người là, Triệu Tình chẳng những không tức giận, ngược lại thở phào: "Các ngươi chưa từng nghe nói cũng rất bình thường a, bởi vì thân phận A Quang vốn dính dáng tới một câu chuyện xưa."
Mọi người: "? ? ?"
Không phải chứ. . . Sự tình đã rõ ràng như vậy, Triệu Tình vậy mà giải thích cho thanh niên kia, tẩy não cũng quá triệt để rồi a?
Thấy mọi người lộ vẻ mặt mờ mịt, Triệu Tình không khỏi đắc ý nói: "Thực ra A Quang là. . ."
"A Tình, bỏ đi." Hà Quang vội vàng mở miệng ngắt lời, thở dài nói: "Chuyện này là việc riêng của gia tộc, đừng cho ngoại nhân biết thì tốt hơn. Nếu bọn họ đã không tin, vậy thì kệ bọn họ, chúng ta đi thôi."
Nói xong Hà Quang liền muốn rời khỏi nơi đây.
"Không được, ta không muốn ngươi bị người ta nghi vấn." Triệu Tình lại quyết tâm muốn nói ra, vì sao nàng ở cùng với Hà Quang, còn không phải là muốn được thấy ánh mắt hôm mộ từ người khác?
Nếu cứ xám xịt rời đi như vậy, sao nàng có thể cam tâm?
Sắc mặt Hà Quang trầm xuống, không vui nói: "A Tình, chớ hồ đồ!"
Triệu Tình lui về phía sau một bước, lắc đầu nói: "Ta không có hồ đồ, ngươi đã nói sự kiện này ở Hà gia đã không còn là bí mật, cha ngươi cũng dự định sắp tới sẽ công bố ra ngoài, ta sớm nói ra một chút thì đã sao?"
"Nói, mau nói, làm tâm can ta ngứa ngáy muốn chết rồi!"
"Đúng a, mau nói đi, đến cùng là có bí mật gì?"
"Hà tiên sinh, ngươi đừng ngăn cản Triệu tiểu thư nữa, nàng đang giải thích giúp ngươi a!"
Một đám quần chúng xem kịch đều gấp gáp đến mức vò đầu bứt tai!
Trong giọng nói ồn ào của mọi người, Triệu Tình nói : "Thực ra A Quang là con riêng của Hà Chấn Hùng tiên sinh, sự kiện này đến cả truyền thông Loan đảo cũng không biết."
"Bất quá Hà Chấn Hùng tiên sinh đã quyết định sắp tới sẽ thừa nhận thân phận A Quang với bên ngoài, đồng thời để A Quang kế thừa toàn bộ gia nghiệp của hắn. Cho nên các ngươi chưa từng nghe nói về A Quang cũng là một chuyện rất bình thường."
Mọi người khẽ nhếch miệng, vẻ mặt sững sờ.
Dù là đám phú hào như Quách Quân, Trương Khôn cũng sững sờ!
Không phải chứ. . . Cái nội dung này có chút giống phim thần tượng hạng ba a!
Hà Quang oán trách nhìn Triệu Tình một cái, tiếp theo bất đắc dĩ thở dài nói: "Cho nên ta thật sự không phải lừa đảo, ta chỉ là muốn cùng bạn gái ăn bữa cơm mà thôi, cảm phiền các vị đều rời khỏi nơi này được không?"
"Cái này. . ." Sắc mặt Quách Quân biến ảo mấy lần, lấy điện thoại di động ra nói: "Ta cảm thấy ta cần phải xác nhận với Hà tiên sinh một chút."
Trương Khôn gật gật đầu: "Không sai, xác nhận một chút thì tốt hơn."
Nếu như Hà Quang thật sự là con riêng của Hà Chấn Hùng , vậy hắn sớm muộn cũng phục hồi quan hệ với Hà Quang.
Hà Quang nghe xong gấp gáp: "Quách tổng, ngươi vì sao lại ra sức giúp một người làm công như vậy, chuyện này có chỗ tốt gì với ngươi?"
Quách Quân nếu thật sự gọi điện thoại cho Hà Chấn Hùng, vậy lời nói dối của hắn sẽ trực tiếp bị vạch trần!
Quan trọng là Quách Quân còn là phú hào 100 tỷ, sao lại có quan hệ với một người làm công, tại sao muốn giúp Lý Phong?
Quách Quân nhíu mày: "Đầu tiên, ta chỉ là muốn xác nhận thân phận của ngươi, chứ không có ý tứ giúp Lý tổng, thứ hai. . . Lý tổng không phải người làm công, hắn là ông chủ của Osvili."
Sau khi nói xong, Quách Quân bấm số điện thoại của Hà Chấn Hùng .
Đối diện, Hà Quang: "? ? ?"
Triệu Tình: "? ? ?"
Quần chúng: "? ? ?"