Chương 396: Tặng ngươi một câu đáng đời
"Làm sao có thể, Quách tổng, ngươi khẳng định là bị lừa rồi, hắn chỉ là một người làm công, một năm trước còn phải năn nỉ cầu cạnh ta."
Triệu Tình lộ vẻ mặt không thể tin nổi.
Lão bản Osvili cũng tên là Lý Phong, thế nhưng đây chẳng qua là trùng tên mà thôi, người ta là nhân vật bậc nào, Lý Phong trước mắt lại là kẻ như nào, bọn họ làm sao có thể cùng là một người, tuyệt đối không thể a!
Quách Quân trợn mắt một cái, căn bản lười giải thích với nàng.
Trương Khôn cười lạnh, cũng giống như Hà Quang muốn hắn chứng minh hắn thật sự là Trương Khôn, câu hỏi của Triệu Tình căn bản là quá mức não tàn.
Có câu nói rất hay, kẻ sĩ ba ngày không gặp đã phải lau mắt mà nhìn, Lý Phong trước kia xác thực từng sống không được như ý, có thể bởi vì gia cảnh nhà Lý Phong sa sút, nhưng người ta về sau đã quật khởi thành công, chuyện này là sự thật không thể chối cãi.
Quần chúng xem kịch có loại cảm giác chóng mặt, hôm nay mọi chuyện liên tục chuyển biến, đầu tiên là công tử nhà giàu bị người ta coi là tên lừa đảo, sau đó mới biết hắn là con riêng.
Tiếp theo kẻ bị coi là người làm công lắc mình biến thành chủ tịch, nội dung chập trùng, sặc mùi khinh thường chủ tịch và cái kết, như là từng cơn sóng liên tiếp với nhau.
Hiện tại vấn đề là, Hà Quang cùng Lý Phong đến cùng ai mới là tên lừa đảo?
Hà Quang giờ phút này khẩn trương sắp tắt thở, hắn mặc kệ Lý Phong có phải ông chủ của Osvili hay không, hắn chỉ quan tâm Quách Quân có gọi điện thoại cho Hà Chấn Hùng hay không!
"Tuyệt đối đừng gọi, tuyệt đối đừng gọi được, nếu không ta sẽ rất thảm!"
Hà Quang không ngừng cầu nguyện ở trong nội tâm, một khi Hà Chấn Hùng biết có người giả mạo con riêng của mình, tất nhiên sẽ rất tức giận, nói không chừng sẽ phái ra sát thủ xử lý hắn!
Hà Chấn Hùng ở Loan đảo có thể nói là nhân vật hung ác quan hệ với cả hai giới hắc bạch a!
Có lẽ Thượng Đế không nghe được lời Hà Quang cầu nguyện, cũng có lẽ là ngứa mắt với hành vi của Hà Quang, Quách Quân vẫn gọi điện thoại.
"Uy, Hà tiên sinh, ta là Quách Quân. . ." Quách Quân làm ra bộ dáng vui cười cùng Hà Chấn Hùng hàn huyên một phen, sau đó mới bước vào chủ đề: "Là thế này, ngài có nhận biết Hà Quang không. . . Ân, ta và một người tên là Hà Quang phát sinh chút mâu thuẫn, hắn nói hắn là . . . Cái này ở trong điện thoại khó mà nói a. . ."
"Ngài thật sự muốn biết? Tốt, hắn nói hắn là con riêng của ngài. . ."
Sau khi nói xong, Quách Quân liền vội vàng cầm điện thoại tới nơi xa, dù không mở loa ngoài, tất cả mọi người đều nghe được trong điện thoại truyền đến tiếng gầm lên giận dữ: "Cái gì? Con mẹ nó chứ! Dám làm bại hoại danh dự của lão tử, ta phải lột da hắn!"
Hà Quang run rẩy, sắc mặt trong nháy mắt trắng bệch không gì sánh được: "Xong rồi, lộ tẩy, lần này chết chắc!"
Quần chúng xem kịch cũng đều lộ vẻ quái dị, Hà Quang này hóa ra thật sự là lưa gạt a, trâu bò!
Triệu Tình: "? ? ?"
Không phải chứ. . . Hóa ra lão nương bị một tên lừa gạt đùa nghịch vòng quanh, còn lên giường với hắn? !
Con mẹ nó, Hà Quang, ngươi giỏi lắm!
"Hà tiên sinh xin yên tâm, ta sẽ cho người khống chế hắn lại."
Một bên khác, Quách Quân xác định Hà Quang là tên lừa đảo liền kết thúc cuộc trò chuyện với Hà Chấn Hùng.
"Xác định xong rồi, ngươi chính là một tên lừa gạt." Quách Quân thu hồi điện thoại, nhìn về phía bảo tiêu sau lưng ra hiệu: "Đến, trước tiên khống chế hắn lại, sau đó giao cho cảnh sát."
Hà Quang co cẳng bỏ chạy!
Chỉ là Lý Phong một mực chú ý nhất cử nhất động của hắn, trong nháy mắt Hà Quang chạy trốn đã bắt lại cổ áo của hắn: "Muốn chạy? Ngươi chạy được sao!"
Lúc này Triệu Tình cũng vọt tới trước mặt Hà Quang, như một con đàn bà chanh chua tát đánh Hà Quang, trong miệng mắng: "Hà Quang, tên đại lừa gạt này, ngươi trả lại trong sạch cho ta!"
Hà Quang ngay từ đầu vẫn chỉ né tránh, về sau bị Triệu Tình đánh đau, nhấc chân liền đạp Triệu Tình ngã xuống đất: " Trong sạch con mẹ ngươi, ngươi chỉ là một con đĩ ham vinh hoa phú quý mà thôi!"
"Mẹ nó, lấy đâu ra mặt mũi nói mình trong sạch! !"
Triệu Tình đã sớm sửa nát mặt cùng với nâng ngực, nếu không phải Hà Quang nghe được Triệu Tình nói nàng có mấy trăm ngàn tiền tiết kiệm, Hà Quang đến cả hứng thú lên giường với Triệu Tình cũng không có.
"A! Tên khốn nạn này, lão nương liều mạng với ngươi!"
Triệu Tình triệt để điên cuồng, lần nữa xông lên đánh nhau với Hà Quang.
Mọi người: ". . ."
Một khắc trước còn thân mật thắm thiết, giờ phút này đã thành kẻ thù không đội trời chung, tạo hóa trêu người a!
Bất quá mọi người không cảm thấy Triệu Tình đáng thương chỗ nào, ngược lại có loại cảm giác thoải mái không nói nên lời, Triệu Tình cao ngạo tự đại không coi ai ra gì rất dễ làm người ta chán ghét, nếu không phải nàng một lòng muốn gả vào nhà hào môn, thì sao lại có ngày hôm nay?
Đợi đến khi hai người đánh nhau mệt mỏi, ngồi dưới đất bắt đầu thở dốc, Lý Phong mới đùa cợt nói: "Trồng dưa được dưa trồng đậu được đậu, trồng nhân gì gặp quả đó, Triệu Tình, ta tặng ngươi một câu, làm người đừng bao giờ coi thường người khác."
Triệu Tình đầu tóc rối bời ngẩng đầu lên nhìn về phía Lý Phong, oán độc nói: "Lý Phong, lão nương chỉ là bị Hà Quang lừa gạt thân thể, tiền vẫn còn, tiền đồ vẫn còn, không giống ngươi, cả cuộc đời này chỉ là một tiểu nhân vật, người làm công."
Quách Quân: "? ? ?"
Trương Khôn: "? ? ?"
Bọn họ đã nói rõ ràng như vậy, Triệu Tình làm sao còn cảm thấy Lý Phong là tiểu nhân vật, nữ nhân này có bệnh về trí nhớ sao!
"Ha ha, thật sự là chết cười." Tống Uyển Quân cười tới mức nghiêng ngả, nàng chưa bao giờ thấy nữ nhân nào ánh mắt thiển cận như vậy!
"Thực sự là. . . Câm nín a." Khóe miệng Lý Phong giật một cái, thở dài, lấy điện thoại di động ra nói: "Thực ra ta không cảm thấy người làm công có gì không tốt, tuy mặt ngoài không nở mặt nở mày bằng những người như Quách tổng, Trương tổng, nhưng bọn hắn cũng có mái ấm nhỏ, hạnh phúc của mình."
"Nhưng ngươi luôn miệng nói ta là tiểu nhân vật thật sự làm ta rất khó chịu, nên ta chỉ có thể nghĩ biện pháp chứng minh bản thân."
"Chứng minh như thế nào?" Triệu Tình cười, dù sao vô luận Lý Phong chứng minh như thế nào, nàng đều nói không tin là được, Lý Phong còn có thể mang trụ sở Osvili lên chiếc này tàu du lịch này sao?
Lý Phong cười một tiếng: "Lấy ra điện thoại di động của ngươi, mở Alipay, ta chuyển khoản cho ngươi."
Tống Uyển Quân: "? ? ?"
Người khác: "? ? ?"
Không phải chứ. . . Vì chứng minh mình là phú hào, nên chuyển khoản cho người ta ? Con mẹ nó đây là hành động lợi người hại mình cỡ nào, Lý Phong không thật sự ngốc như vậy chứ?
Triệu Tình đầu tiên là sững sờ, tiếp theo ngăn chặn cuồng hỉ trong lòng nói: "Chuyển khoản đúng là một phương pháp tốt để chứng minh tài lực của mình, bất quá ngươi chuyển quá ít thì vô dụng, ít nhất cũng phải 10 triệu trở lên a?"
Đang nói chuyện, Triệu Tình đã lấy điện thoại di động mở ra mã QR Alipay .
"Tên Lý Phong ngu ngốc này, vậy mà muốn dùng loại biện pháp này chứng minh bản thân, ta ngược lại thật sự hi vọng hắn là ông chủ Osvili , như thế hắn khẳng định sẽ chuyển một số tiền lớn cho ta, quả nhiên vận khí tới thì muốn chặn cũng chặn không nổi!"
Triệu Tình mừng thầm, Lý Phong đã hoàn thành chuyển khoản.
Âm thanh máy móc vang lên: "Số tài khoản Alipay của ngài được chuyển tới 0. 01 nguyên."
Triệu Tình: "? ? ?"
Mọi người: "? ? ?"
Mọi người còn tưởng rằng Lý Phong muốn chuyển 18 20 triệu để chứng minh tài lực, kết quả chỉ chuyển 1 phân tiền, con mẹ nó. . . Hắn muốn tấu hài sao!
Nhất là Triệu Tình, hiện thực cùng mong muốn có chênh lệch quá lớn, trực tiếp làm nàng ngơ ngác giống như bị sét đánh, vừa sững sờ vừa cực hạn xấu hổ giận dữ!
Mọi người còn đang sững sờ, âm thanh máy móc lại vang lên: "Ngài có tin nhắn mới, xin chú ý kiểm tra."
Khóe miệng Lý Phong khẽ nhếch, đưa điện thoại di động tới trước mặt Triệu Tình nói: "Nhìn xem số dư còn lại trong thẻ ngân hàng của ta đi."
Triệu Tình đè xuống xấu hổ giận dữ trong lòng, tập trung nhìn vào, vô ý thức thì thầm: "Tài khoản có số đuôi 9527 của ngài vào 11 giờ 05 phút tiêu phí 0. 01 nguyên, trước mắt số dư còn lại là 12101110989. 21 nguyên? !"
12,1 tỷ? !
Mọi người chấn kinh!