Virtus's Reader
Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần

Chương 451: CHƯƠNG 451. CÁI NHÌN CẤP TIẾN HƠN

Chương 412: cái nhìn cấp tiến hơn

Cái gì ? Để tiểu gia đàn một tác phẩm của Beethoven, vậy ta biết lấy thân phận gì ?

Lý Phong xem xong liền cảm thấy có chút câm lặng.

Beethoven hiện tại đang là nhân vật hot trên web, cũng giống như loại Boss giấu mặt, mọi người đều đang cố gắng đoán xem hắn là thần thánh phương nào, cao thấp mập ốm ra sao.

Ta mà nhận mình là Beethoven, vậy ta khỏi cần đi theo Tiết Tình đến trường nữa…

“ Ừm… Hay là giả dạng làm bằng hữu của Beethoven?”

Lý Phong sờ cằm suy nghĩ.

Ở bên kia, Tưởng Vận Trúc thấy Lý Phong đăm chiêu liền lo lắng thay cho Sử Phi.

Sử Phi nhằm vào Tiết Tình, chắc chắn sẽ làm Lý Phong khó chịu, cũng giống như Dương Húc lúc trước, làm khó dễ Lý Phong, cuối cùng kết quả là Lý Phong búng ngón tay một phát đã thành phế nhân.

Nếu Sử Phi cứ cố chấp nhằm vào Tiết Tình, khiến Lý Phong nổi giận ra tay với Sử Phi… Chỉ cần nghĩ thôi đã thấy đáng sợ.

“Mong là Lý Phong sẽ không hành động thiếu suy nghĩ.”

Tưởng Vân Trúc thầm lo lắng.

Đối diện, biểu lộ của bốn người vô cùng đặc sắc.

Không phải Tiết Tình sống hướng nội sao? Tại sao hôm nay lại cứng cỏi như vậy? Sử Phi đã nhường một bước nàng còn kiên trì với suy nghĩ của mình, thật là cố chấp !!!

Nhậm Khang cũng rất bất đắc dĩ, từ nãy đến giờ hắn đang cố gắng hòa giải, sợ Tiết Tình cùng Sử Phi nảy sinh xung đột, thân phận của Sử Phi thì không cần nói nhiều, còn thân phận của Tiết Tình có vẻ cũng không phải hạng tầm thường, nếu không sao có thể làm sở giáo dục chấp nhận làm thủ tục chuyển trường .

Cuối cùng kết quả lại là Tiết Tình và Sử Phi ai cũng kiên trì với lập trường của mình.

“Tiết Tình, ngươi nói vậy thật sự là không có đạo lý”

Sử Phi hít sâu một hơi, ngoài cười nhưng trong không cười nói.

Nữ nhân này quả thực rất cao ngạo, nhưng càng cao ngạo ca càng thích, như vậy mới để cho ca có khoái cảm chinh phục.

Đợi đấy, sẽ có một ngày ta làm Tiết Tình ngươi phải quỳ xuống phục vụ.

“ Tại sao ta lại là không có đạo lý ? Ta chỉ đang nói sự thật mà thôi, tuy hiện tại Beethoven chỉ có một tác phẩm, nhưng ta có lòng tin chờ thêm một thời gian nữa hắn sẽ cho ra đời thêm nhiều tuyệt phẩm nữa, ngươi cứ đợi đó đi”

Tiết Tình luôn luôn tin vào trực giác của mình, nhưng thực ra phán đoán này của nàng cũng không chỉ là từ trực giác, mà là kết luận sau khi thưởng thức 《 Gửi tới Liễu Thi Hàm 》

Một người có thể sáng tác ra 《 Gửi tới Liễu Thi Hàm 》 chắc chắn phải có tài năng đặc biệt trên phương diện sáng tác, loại người này không có khả năng cả đời chỉ viết một tác phẩm !

Sử Phi giận dữ :” Tốt ! Nếu như Tiết Tình đã nói như vậy, ta cũng không chỉ nói suông, hôm nay ta cá với ngươi Beethoven tuyệt đối không thể sáng tác ra một tác phẩm hay hơn《 Gửi tới Liễu Thi Hàm 》 !

Muốn sáng tác ra một bản giao hưởng piano được sự hưởng ứng của công chúng không phải đơn giản, phải hội tụ đủ thiên thời địa lợi nhân hòa.

Cũng giống như gia gia Sử Hưng Đức của hắn, sáng tác mấy chục năm ròng mới có thể tạo nên một tác phẩm để đời.

Hai ông cháu hắn hợp lực dùng sức chín trâu hai hổ, dùng thời gian ba năm lắng đọng, mới có thể viết ra bài “ Thu ý nồng”, một bài nhạc có thể sánh ngang “ Giữa mùa hạ”.

Từ thời cận đại đến nay, nhạc thị trường ngày càng chú trọng hình thức, có rất ít người có thể sáng tác ra một bản hòa tấu. Cho nên mới có câu, thế kỷ 19 là thời kì hòa tấu, thế kỷ 20 là thời kì trình diễn, thế kỷ 21 là thời kì lắng nghe.

“ Ngươi…” Tiết Tình tức đến nổ phổi, đang muốn cãi lại thì Lý Phong nói :” Tiết Tình, để ta nói vài câu được không?”

“Ngươi ?” Tiết Tình nghi hoặc liếc nhìn Lý Phong , mặt không có biểu tình nói :” Nếu như ngươi định khuyên ta thì không cần, suy nghĩ của ta sẽ không thay đổi”

Nàng cùng Lý Phong vừa mới biết nhau, không hiểu nhân cách của Lý Phong, để ngăn ngừa sớm nàng đã chặn đầu trước.

Lý Phong mỉm cười lắc đầu :” Dĩ nhiên không phải, ta có cùng suy nghĩ với ngươi, à không… Không hẳn là tương đồng hoàn toàn, bởi suy nghĩ của ta cấp tiến hơn.”

Tiết Tình :” ???”

Tưởng Vân Trúc :” Hả???”

Quần chúng ăn dưa : (?_?)

Nghĩa là sao ? suy nghĩ cấp tiến hơn Tiết Tình là cái gì ?

Lúc mọi người còn đang nghi hoặc, Lý Phong nói :” Trong mắt của ta Beethoven hoàn toàn có thể trở thành nhà soạn nhạc vĩ đại !”

Tất cả mọi người :”….”

Lần này chơi lớn rồi! Để có thể gọi là nhà sáng tác thì dễ dàng, rất nhiều người làm được, nhưng thêm từ “vĩ đại” thì rõ ràng rất hiếm có.

Trong ấn tượng của mọi người, hình như chỉ có những vị thiên tài bên phương Tây vào thế kỷ 19 mới được xưng là “nhà soạn nhạc vĩ đại” , còn từ thế kỷ 20 đến nay hầu như không có người nào xứng với danh hiệu này.

Một người chỉ mới sáng tác ra một bài 《 Gửi tới Liễu Thi Hàm 》 mà dám nhận định là có năng lực trở thành “nhà soạn nhạc vĩ đại” ? Rõ ràng là một ý kiến ngu ngốc.

Ngay cả với một người tôn sùng Beethoven như Tiết Tình cũng cảm giác Lý Phong đang thổi phồng quá đáng.

“ Tên này không lẽ là muốn nịnh nọt Tiết Tình nên mới cố ý nói như vậy ?”

Tưởng Vân Khúc bực bội tự hỏi.

Thực ra nhiều người cũng chung ý nghĩ với Tưởng Vân Khúc, trong đầu của họ đã hiện lên hình ảnh Lý Phong biến thành con chó chihuahua liếm chân chủ.

Nếu Lý Phong đọc được suy nghĩ của mọi người nhất định sẽ phun máu ba lần!

Liếm con em gái các ngươi a, ta mà là chihuahua sao, anh minh thần võ cỡ ta đây ít ra cũng phải là Husky. Tiểu gia rõ ràng là đang trình bày sự thật có được không? Beethoven tại thế giới song song đã là nhà soạn nhạc vĩ đại, hình như còn có danh hào là thần đồng.

“ A ha ha ha” Sử Phi cười lớn, lắc đầu nói :” Mấy tên tốt nghiệp học viện âm nhạc Hoàng Gia đều thích nói khoác không biết ngượng như ngươi sao, đúng là để ta mở mang tầm mắt a~”.

Vừa nghe xong câu này mọi người trong lớp 04 đều ôm bụng cười lớn.

Ba người Lý Phong đều là học sinh chuyển trường, tất nhiên sẽ nảy sinh khoảng cách cùng những học sinh này, bọn hắn chắc chắn sẽ bênh người nhà, đứng bên phía Sử Phi.

Lý Phong nhếch miệng cười, đùa cợt nói:” Ngươi không tin sao? Muốn cược không ?”

Sử Phi nghe thế cũng sững sờ, tiếp theo cười ra tiếng :” Đánh cược ? ngươi muốn đánh cược như thế nào? Đánh cược Beethoven sẽ trở thành nhà soạn nhạc vĩ đại ? Ta sợ ngươi chờ đến già đến chết cũng không thấy ngày đó được.”

Trong phòng học đà lại vang lên một trận cười nữa.

Lý Phong lắc đầu cười một tiếng, nói “Tất nhiên không phải, chuyện ngươi nói là của tương lai xa xôi, muốn cược thì cược một chuyện có thể xác định ngay hiện tại." Sau đó nói tiếp “Ta muốn cược với ngươi là trong thời gian một tháng Beethoven sẽ sáng tác ra một bài hay hơn "Gửi tới Liễu Thi Hàm", ngươi thấy thế nào ?”

“Ừm?” Lông mày của Sử Phi nhướng lên một cái, rõ ràng là bị sự tự tin của Lý Phong làm chùn bước, sau đó hắn cắn răng nói :” Tốt, cược thì cược, tiền cược là gì ?”

Lý Phong nhún nhún vai :” Để cho công bằng ta đã ra luật, vậy ngươi ra giá”.

Sử Phi nhìn chằm chằm Lý Phong một hồi, sau đó cười nói:” Rất có ý tứ… Tốt, nếu như ngươi thắng, ta mời tất cả học sinh lớp 04 đi hộp đêm Hoàng Gia số 1 chơi một đêm, ăn uống thả cửa, tiền chơi bao trên người ta, ngược lại ngươi thua thì ngươi phải trả, thế nào ?”

Hộp đêm Hoàng Gia số 1 là nơi ăn chơi xa hoa bậc nhất thành phố Kim Kinh này, phòng rẻ nhất cũng 500 tệ một giờ, đó là còn chưa tính ăn uống, dù mấy người sinh ra trong gia đình khá giả ở lớp 04 cũng không đi chơi chỗ đó nổi.

“Thành giao” Lý Phong nhún vai đáp ứng ngay.

Sử Phi đưa tay chỉ lên trời, la lớn:” Tốt, như vậy một tháng sau, tất cả mọi người đi hộp đêm Hoàng Gia số 1 hưởng phúc.”

Lời này vừa nói ra, phòng piano liền vang lên một trận hoan hô.

Đúng lúc này Lý Phong chợt nói :” Không cần chờ một tháng, tối nay có thể hưởng phúc ngay”

Sau khi nói xong, Lý Phong từ từ bước đến chỗ đàn piano và ngồi xuống.

“Lý Phong, Ngươi có ý gì?” Sử Phi nghi hoặc hỏi.

Tiết Tình, Tưởng Vân Trúc cùng các bạn học đều nhìn Lý Phong nghi hoặc không biết Lý Phong muốn làm gì.

Trong khi mọi người đang nhìn mình chằm chằm, Lý Phong cười nói:” Thực ra Beethoven và ta là bạn tốt nối khố nhiều năm, mấy hôm trước hắn vừa sáng tác ra một bản cho ta nghe, bây giờ ta lại đánh cho mọi người nghe”

Mọi người : (?_? )

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!