Chương 413: Vận mệnh hòa âm
Mọi người thật sự sững sờ!
Lý Phong nói chuyện thật trùng hợp, không nói hắn và Beethoven có phải là hảo hữu hay không, chỉ nói tới việc Beethoven ngay dịp này lại sáng tác ra một bài hòa âm đã thật không thể tin nổi.
Hòa âm là cái gì ? Đó là một loại nghệ thuật được trình diễn bằng âm nhạc, là một đại nhạc hội giao hưởng bao hàm nhiều đại nhạc khúc và nhạc cụ ghép lại.
Một bài hòa âm dài có thể là mười mấy phút thậm chí hơn trăm phút đồng hồ, trong quá trình biểu diễn các loại nhạc cụ cũng nhiều đến nỗi khiến người xem xoắn não, pôcôllô, sáo, kèn, kèn ngắn, saxophone, clarinet, violin,… nhiều đến mức không nhớ hết tên.
Muốn sáng tác ra một bài hòa âm đạt tiêu chuẩn căn bản không phải chuyện một sớm một chiều, mà phải tính bằng năm thậm chí là mười mấy năm mài giũa.
Nghe đồn Beethoven chỉ khoảng hai mươi tuổi, chẳng lẽ hắn từ lúc chưa thành niên đã bắt đầu sáng tác bài hòa âm này ?
Không chỉ vậy, hắn còn giản lược hòa âm thành hợp âm piano, còn dạy cho Lý Phong ?
Có chút khéo quá mức a?
Ngay cả Tiết Tình cũng cảm thấy rất không đáng tin, phải biết Beethoven sáng tác ra một bài piano 《 Gửi tới Liễu Thi Hàm 》 dài 3p đã khiến nàng rất khâm phục, một bài hòa âm dài mấy chục phút ? Trời ạ! nàng không dám tưởng tượng chuyện này !
Tưởng Vận Trúc đứng kế bên cũng sững sờ, Lý Phong nhận biết Beethoven ? Chưa từng nghe hắn nhắc a~ ! Còn nữa… Lý Phong biết đánh đàn piano ? Sao nàng chưa từng nghe thấy chuyện này ?
Trong lúc mọi người còn đang mơ màng, Lý Phong tiến vào hệ thống bỏ 1000 điểm điểm tích lũy mua một bản “ Kỹ xảo đàn piano cấp Đại Sư “.
Lần trước trang bức đánh mặt Kim Tú Triết, Lý Phong đã từng học 《 Kỹ xảo đàn piano cấp Đại Sư 》 nhưng lúc đó là đồ miễn phí, sau khi hoàn thành nhiệm vụ đã bị thu hồi.
Tiếp đó, Lý Phong tiến vào giao diện hệ thống xem xét nốt nhạc của 《 Hòa âm của định mệnh 》
《 Hòa âm của định mệnh 》 có tên chính thức là 《 Bản giao hưởng số 5 》, là một trong những bài nhạc nổi tiếng nhất của Beethoven được viết vào năm 1804 đến 1808.
Chú thích 1 : Khúc nhạc này chỉ bao hàm phiên bản trình diễn bằng piano.
Chú thích 2 : Khúc nhạc này ở thế giới song song đã đạt đến danh vọng cực cao, có thể nói là vương giả trong những bản hòa âm.
Chú thích 3 : Khúc nhạc này có thời gian trình diễn 33 phút, kí chủ có thể trình diễn đoạn mở đầu.
Vương giả trong hòa âm ? Lý Phong nhìn cái chú thích này cũng âm thầm líu lưỡi. Khúc hòa âm này trâu bò như vậy, nếu như lần đầu ra mắt mà lại dùng trong dịp này thì có vẻ phung phí!
“ Không có gì phung phí, đã muốn trang bức đánh mặt Sử Phi thì phải đánh cho vang dội, mà tiểu gia chỉ là tấu chương đầu tiên, cũng không phải là toàn bộ “.
Sau khi nghĩ thông suốt Lý Phong cảm thấy thoải mái hẳn.
Vốn dĩ Sử Phi rất khẩn trương, vì việc này liên quan đến mặt mũi của hắn, nhưng sau khi thấy Lý Phong ngồi thật lâu trước đàn piano lại không bắt đầu tấu nhạc, Sử Phi cũng cảm thấy yên lòng :” Hừ ! Hóa ra chỉ là giả vờ giả vịt!”
Những kẻ học chung với hắn cũng trấn định lại, bắt đầu nhao nhao nói :” Lý Phong a, ngươi đừng có ngồi ngẩn người ở đó nữa, tranh thủ thời gian bắt đầu đi, chúng ta đang đợi nghe đây”
“Hòa âm hả ? có cần chúng ta mang tất cả nhạc cụ ra để trình diễn chung với ngươi không ?”
“Không ổn nha ! Nếu làm vậy phải nhờ bạn học Lý Phong lấy ra phổ khúc, lỡ như hắn chỉ là đang giả vờ giả vịt vậy không phải là không còn đường lui sao ? Mọi người đều là bạn học, khoan dung độ lượng một chút đi”
“ Phi, hiện tại hắn còn đường lui sao ???”
Giáo viên dạy nhạc piano tên là Nghiêm Duệ Đạt, hắn một mực giữ im lặng từ đầu đến giờ mà cũng không nhịn được, sắc mặt dần biến thành âm trầm.
Hắn rất thưởng thức tài năng của Beethoven, cũng rất kính nể thành tựu Sử Hưng Đức lão tiên sinh đạt được, cho nên tại thời điểm Tiết Tình cùng Sử Phi tranh luận hắn một mực giữ im lặng.
Lúc Lý Phong nói Beethoven sáng tác ra một bài hòa âm, Nghiêm Duệ Đạt vô cùng chờ mong, nhưng hiện tại xem ra….
“Đông Đông Đông…”
“Đông Đông Đông…”
Đúng lúc này Lý Phong đột nhiên bắt đầu.
Sau khi âm nhạc vang lên, mọi người cảm thấy như có một cánh tay đang gõ cửa lòng mình, chủ nhân của cái tay này như tiến tới từ trong hư vô, uy nghiêm, lãnh khốc, tựa như vận mệnh hư vô mờ mịt không nhìn thấy không sờ được.
Tiếp đó một âm lực thật mạnh lập tức xuất hiện sau mỗi cái hợp âm, là một tiếng vang thật lớn sau dư âm, cũng giống như là vận rủi lan tràn khắp nơi, là chúa tể vạn vật.
Đột nhiên!
“Đinh Đinh”
Hai hợp âm mãnh liệt ngăn chăn nó lại, chỉ trong một cái nháy mắt, một âm hưởng trữ tình đột ngột xuất hiện, cho người ta cảm giác yên ắng mà ấm áp.
Cùng lúc đó vận mệnh run rủi kia tựa như đang càng ngày càng bướng bỉnh, cố gắng tiến lên, tựa như lúc nào cũng có thể chiếm lĩnh chút lãnh địa an toàn còn lại.
Đúng lúc này, một khí thế mạnh mẽ giống như âm nhạc của Chúa Trời dùng một khí thế cắn trời nuốt đất bao phủ nó, tựa như một cái tay bóp ngay vào yếu điểm của vận mệnh run rủi.
Một khúc này hoàn tất!
Trong phòng yên tĩnh như chết !
Không biết đã trôi qua bao lâu, một tiếng thở mạnh phá vỡ bầu không khí yên lặng.
Nhậm Khang, Nghiêm Duệ Đạt, Sử Phi còn có học sinh của lớp 04, mồ hôi rơi như mưa, hai mắt đỏ bừng, tựa như vừa trải qua một trận giao chiến của các vị tiên!
Tưởng Vận Trúc lấy tay che miệng, vẻ mặt ngạc nhiên không dám tin tưởng.
Tiết Tình khẽ nhếch cái miệng nhỏ nhắn, lộ vẻ kinh ngạc, qua một hồi lâu, kinh ngạc chuyển thành kinh hỉ, Tiết Tình chỉ thấy một đám lửa đang thiêu đốt trong lòng mình, nàng muốn hô hoán lớn hơn để phát tiết tất cả hưng phấn.
Nhưng mà lý trí lại chặn lấy cổ nàng, làm cho nàng không cách nào lên tiếng !
Khúc hòa tấu này… Tên là gì ?
Trong sự yên tĩnh hoàn toàn, Nghiêm Duệ Đạt run run hỏi.
“《 Bản giao hưởng số 5 》 hay còn gọi là 《 Hòa âm của định mệnh 》, vừa nãy ta chỉ hòa đánh chương thứ nhất và chỉ là bản hòa tấu giản lược bằng piano, nếu như được trình diễn bằng cả dàn nhạc, khúc hòa âm này sẽ càng thêm rung động.”
Ngay từ đầu Lý Phong cũng rất kinh ngạc vì cái tên vương giả trong những bản hòa âm, sau khi chính thức tấu nhạc hắn mới phát hiện khúc nhạc này có lực lượng chấn áp tâm linh người nghe.
Đây mới chỉ là chương đầu, còn chỉ là dùng piano, khó có thể tưởng tượng được nếu cả dàn cùng chơi sẽ tạo nên khung cảnh thế nào.
“《 Hòa âm của định mệnh 》, hay, thật là hay!!!”
Nghiêm Duệ Đạt vỗ tay hét lớn như fan cuồng gặp thần tượng.
Nhậm Khang cũng không nhịn được vỗ tay lớn tiếng khen :” Quá rung động, ta không còn bất cứ ngôn từ gì để miêu tả tâm tình, thật sự là quá rung động, Beethoven thật sự là thiên tài soạn nhạc.”
Liên tục hai lần nói quá rung động, đủ để biểu hiện tâm tình kích động của Nhậm Khang bây giờ !
Học sinh lớp 04 cũng bắt đầu vỗ tay, cái khác không nói, khúc nhạc này đúng là chấn động lòng người, bọn họ đã tâm phục khẩu phục với tài năng của Beethoven.
Đúng lúc này Lý Phong đứng lên nhìn về phía Sử Phi, đùa cợt nói :” Đúng rồi Sử Phi, ngươi vừa mới nói cái gì nhỉ ? Beethoven không thể nào sáng tác ra khúc piano như 《 Thu ý nồng 》 ?
“Beethoven có thể sáng tác ra 《 Thu ý nồng 》 hay không ta không biết, nhưng ta biết một điều cả đời của ngươi cũng đừng mơ sáng tác ra một bản hòa âm đẳng cấp như 《 Hòa âm của định mệnh 》
Lời này vừa nói ra, Sử Phi cảm thấy gương mặt mình đau rát, giống như bị Lý Phong quất mười mấy bạt tai.