Chương 414: Khó giải nan đề?
Sử Phi hiện giờ cảm giác thật xoắn xuýt, thật là muốn tự tử !
Con mẹ nó, cái gì mà Beethoven không viết ra được một bài như《 Thu ý nồng 》,《 Hòa âm của định mệnh 》đã đủ để biến tất cả những quan điểm trước đây của hắn trở thành trò cười.
Mạnh miệng nhục nhã người khác để tăng uy phong của mình nhưng cuối cùng lại bị cắn trả, nếu so sánh với《 Hòa âm của định mệnh 》thì quả thật《 Thu ý nồng 》chỉ là đồ bỏ đi, cặn bã không thể so sánh!
Mà đây chỉ là phổ âm piano của chương thứ nhất , nếu như là toàn bộ bài hòa tấu sẽ thành dạng gì ? Sử Phi hiện tại xấu hổ đến mức muốn đào lỗ dưới đất để chui vào.
Nếu như《 Hòa âm của định mệnh 》dự thi giải Golden Awards năm nay chắc chắn sẽ đoạt giải, như vậy rõ ràng việc Sử Phi nói thành tựu của Sử Hưng Đức cao hơn Beethoven đều là chém gió.
Nhưng mà…
“Hừ, ngươi có bằng chứng gì mà dám nói bản hòa âm này do Beethoven sáng tác ? Chẳng lẽ ngươi nói là ta phải tin sao?”
Sử Phi trấn định lại, cười lạnh nói.
Lời này vừa nói ra, biểu hiện của mọi người trở nên rất đặc sắc.
Đây là lần đầu tiên mọi người nghe được bài piano này, nếu không phải Beethoven sáng tác thì là ai, chả lẽ là Lý Phong sáng tác xong lại gắc mác cho Beethoven ? Nếu là ngươi, ngươi có ngu như vậy không ?
Rõ ràng là bất hợp lý !
Nhưng Sử Phi đã hỏi thì Lý Phong cũng phải tìm cách để chứng minh, nếu không Lý Phong danh bất chính, ngôn bất thuận, mọi người cũng sẽ dị nghị.
Lý Phong cười, rõ ràng là Sử Phi dám chơi không dám chịu !
“Ngươi muốn ta chứng minh thế nào ? Mời Beethoven đến dây, hay là đưa bản thảo sáng tác cho ngươi xem ? A ! nhưng mà chỉ sợ lúc đó ngươi lại lật lọng nói đây không phải là Beethoven, hoặc là ngươi lại nói bản thảo này là Beethoven sao chép, muốn thì tìm cách còn không muốn sẽ tìm lý do, mọi người thấy ta nói có đúng hay không ?”
Lý Phong nói một cách mỉa mai.
“Hừ ! Rất đơn giản, chỉ cần ngươi có thể chứng minh ngươi quen biết Beethoven là được”
Sử Phi cũng cảm thấy yêu cầu của mình có chút vô lý, nên phải nhanh chóng tạo cho mình một cái phòng tuyến cuối cùng.
Hắn cảm thấy việc Beethoven trước giờ không dám lộ diện, khẳng định có gì đó mờ ám không dám cho người khác biết, Lý Phong muốn chứng minh mình là bạn thân của Beethoven quả thật rất khó khăn.
Nghe vậy mọi người cũng gật dầu hùa theo :” Đúng vậy nha, chỉ cần Lý Phong có thể chứng minh mình quen biết với Beethoven vậy thì mọi chuyện đều rõ ràng”
“Nói ra cũng đơn giản, Lý phong! Ngươi chỉ cần gọi một cuộc gọi video call cho Beethoven để mọi người cùng xem là được rồi!”
“Video call thì hơi khó, rõ ràng chưa ai gặp Beethoven lần nào, làm sao biết được người đang trả lời video call là Beethoven?”
“…Đúng là một cái vấn để nan giải”
Nghe mọi người bàn tán, Sử Phi rất đắc ý.
Chỉ cần không chứng minh được Lý Phong và Beethoven quen biết nhau thì cuộc đánh cược này không thể coi là hắn thua!
Một mực giữ im lặng từ nãy đến giờ như Tưởng Vận Trúc cũng không thể nhịn được mà nói :”Lý Phong, những lời Sử Phi nói thật vô lý, ngươi không cần phải so hơn thua với hắn, càng tranh luận càng vô nghĩa, cây ngay không sợ chết đứng, chúng ta cứ kệ hắn muốn nói gì thì nói, chỉ là chó sủa ngang tai mà thôi”
Tiết Tình cũng lên tiếng :”Mặc kệ bọn hắn có tin hay không, ta tin ngươi !”.
Vừa nói xong, Tiết Tình cũng cảm giác hình như mình nói câu này có gì đó không đúng, suy nghĩ một chút mặt bỗng nhiên hơi đỏ.
Sử Phi và mọi người nhìn thấy khuôn mặt thẹn thùng của Tiết Tình, sau đó lại nghĩ đến việc Lý Phong đang cố gắng ra mặt nói giúp Tiết Tình, không khỏi suy nghĩ liệu hai người có gì mờ ám hay không?
“Yên tâm, tuy là yêu cầu của Sử Phi hơi quá đáng nhưng ta vẫn có biện pháp chứng minh”
Sau khi nói xong Lý Phong lấy điện thoại di động ra bắt đầu gọi một cuộc gọi video call.
Mọi người thấy thế bỗng nhiên hiếu kỳ, Lý Phong đang gọi cho ai ? chẳng lẽ là Beethoven sao ?
Đậu xanh! Nếu là gọi cho Beethoven thật, vậy chẳng phải bức màn bí ẩn lâu nay lập tức sẽ được vén lên sao ?
Tiết Tình cũng rất hồi hộp, tim đập phanh phanh như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, hưng phấn, khẩn trương, tâm tình bất định. Đủ loại suy nghĩ chạy trong đầu.
Nhớ lại lần đầu tiên nghe được《 Gửi tới Liễu Thi Hàm 》, nàng đã bị tài hoa của Beethoven hấp dẫn, cũng kể từ đó, nàng đã cố gắng tìm kiếm những tài liệu liên quan đến Beethoven.
Chỉ tiếc tư liệu của Beethoven quá ít, chỉ biết Beethoven là một chàng trai 20 tuổi đến từ Trung Hoa.
Hâm mộ đã lâu như vậy bây giờ lại có cơ hội gặp được Beethoven, thử hỏi làm sao nàng không hưng phấn cho được.
Ngay tại lúc mọi người tập trung ở phía sau Lý Phong chờ thời khắc kích động ập tới thì một hình ảnh lóe lên. Một gương mặt trung niên xuất hiện trên màn hình điện thoại di động.
Mọi người (?_? )
Không phải chứ ?... Ông chú này là ai, chả lẽ lại là Beethoven? Không thể nào ? Theo lời đồn thì Beethoven là một người trẻ tuổi, tuổi đời khoảng hai mươi, khuôn mặt của ông chú này ít ra cũng phải 50 tuổi a.
“Gọi cho Beethoven ? Đùa à ? Ta đã học được thuật phân thân đâu !” Lý Phong nghĩ.
Ông chú trong cuộc gọi video call này là người đã giúp Beethoven quảng bá《 Gửi tới Liễu Thi Hàm 》: Vệ Minh Thành!
“Chào Vệ tiên sinh ! Ta là Lý Phong, có người nghi ngờ quan hệ giữa ta và Beethoven cho nên ta muốn mời ngươi làm chứng, nói cho mọi người biết thật ra ta và Beethoven là bạn thân.”
Vì đề phòng bị lộ, Lý Phong đi thẳng vào vấn đề, nói với Vệ Minh Thành như vậy.
Lúc này mọi người mới nhận ra đây là ai, thì ra là Vệ Minh Thành, người đã giúp cho Beethoven quảng bá《 Gửi tới Liễu Thi Hàm 》.
Ngay lúc này mọi người đều ồn ào hẳn lên.
Vệ Minh Thành :” Hả?“
Ta còn tưởng rằng ngươi lại ra một tác phẩm mới, uổng cho ta còn đang chuẩn bị tâm lý để kích động, kết quả nghe ngươi nói như vậy.
Nhưng mà Vệ Minh Thành cũng là người thông minh, hiểu Lý Phong đang gặp phiền phức, nhưng lại không thể bại lộ việc mình là Beethoven, chỉ có thể mượn lời của mình để chứng minh Lý Phong và Beethoven có quen biết.
Nghĩ đến đây, Vệ Minh Thành nói:”Đương nhiên, nếu như ngay cả ngươi cũng không phải bạn thân của Beethoven thì trên thế giới này ai dám nhận mình là bạn thân của Beethoven ?”
Lý Phong khẽ nhếch miệng, hài lòng nói :” Cám ơn Vệ tiên sinh, mấy ngày trước Beethoven vừa mới sáng tác ra một bản hòa âm mới, hắn nói đợi rảnh rỗi sẽ tìm đến ngài nhờ thu âm”
Vừa nghe Lý Phong nói vậy tâm tình của Vệ Minh Thành liền kích động:” Được vậy thì tốt quá, ta chờ ngươi…. Cùng Beethoven đại giá quang lâm”
Trong lúc kích động Vệ Minh Thành suýt lỡ mồm lộ bí mật, may mắn hắn nhanh trí cứu vãn.
Lý Phong chảy mồ hôi hột, vội vàng cúp điện thoại vì sợ ông bác họ Vệ này lại lỡ mồm.
“Sao ? Ngươi tin rồi chứ ?” Lý Phong nhìn Sử Phi hỏi.
Mặt của Sử Phi nhăn như khỉ ăn ớt, hắn thật sự không nghĩ đến Lý Phong nhờ Vệ Minh Thành làm chứng, càng không nghĩ là Vệ Minh Thành đánh giá cao Lý Phong đến vậy.
Bây giờ, hắn muốn chống chế cũng không được nữa rồi!
Sau một lúc lâu, Sử Phi bật cười nói :” Được, ta tin rồi, ta nhận thua, buổi tối hôm nay mọi người đi hộp đêm Hoàng Gia số 1 hưởng phúc, không say không về!”
“ Yayyyy!”
“ Quá tốt!”
“ Không say không về, có say cũng không về!”
Tập thể sinh viên lớp 04 đồng loạt hoan hô.
Nhậm Khang cùng Nghiêm Duệ Đạt liếc nhau một cái cười khổ, cũng không có ý định mở miệng ngăn cản nữa.
Vốn dĩ đánh cược thua sẽ rất mất mặt, nhưng Sử Phi lại rất biết đánh trống lảng, để mọi người vui vẻ mà quên sự mất mặt của hắn.
Lông mày của Lý Phong nhẹ nhàng nhướng lên, sau một lúc lâu cười nói :”Thú vị”
Đúng lúc này, tiếng nói của Chí Linh tỷ tỷ vang lên.
“Đinh, chúc mừng kí chủ hoàn thành nhiệm vụ cứu vãn nữ thần Tiết Tình, hiện tại nhận được khen thưởng như sau:
- Điểm kinh nghiệm : 3000
- Điểm tích lũy : 150000
Đẳng cấp: Cấp S
Điểm kinh nghiệm: 6500/ 30000
Điểm tích lũy : 1000200
Điểm chinh phục : 239
Kỹ năng: 《 Chân Nguyên Công 》, 《 Tiên Tung Bộ 》, 《 Thiên Cương Tam Thập Lục thức 》, 《 Cuồng Bạo 》, 《 Thám Vân Thủ 》. . .
Nhiệm vụ đang chờ : Tám phương mưa gió để ta sử dụng