Virtus's Reader
Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần

Chương 454: CHƯƠNG 454. TA TUYỂN TAXI

Chương 415: Ta tuyển Taxi

"Điểm tích lũy hệ thống vượt 1 triệu. . ."

Ánh mắt Lý Phong sáng lên, tâm lý hưng phấn.

Tuy để đạt được 10 triệu còn một con đường dài phải đi, nhưng có một triệu đầu tiên, thì không sợ không kiếm ra một triệu thứ hai, một ngày nào đó chắc chắn sẽ kiếm đủ 10 triệu điểm tích lũy, để hồi sinh cho mẹ mình là Lý Viện!.

Sau khi Sử Phi nhận thua không bao lâu, thì tiếng chuông tan học vang lên, Nhậm Khang cùng Nghiêm Duệ Đạt cũng rời khỏi lớp.

Sau khi ra khỏi lớp, Nghiêm Duệ Đạt đột nhiên dừng bước, hốt hoảng nói :”Ai nha, sao ta có thể quên vấn đề cốt lõi này!”

Nhậm Khang cũng giật mình:” Chuyện gì vậy Nghiêm lão sư, ngài từ từ nói đừng quá kích động”

“Ngài có nhận ra là kỹ thuật đánh piano của Lý Phong rất xuất sắc không?” Nghiêm Duệ Đạt cố gắng đè lại sự hưng phấn trong lòng hỏi Nhậm Khang.

Nhậm Khang bỗng nhiên sững sờ, sau đó mới phản ứng lại :” Đúng rồi nha, tại sao ta lại không nghĩ đến việc này!”

Lúc nãy bọn họ dồn tất cả sự tập trung vào 《 Bản hòa âm của định mệnh 》, không hể để ý kỹ năng chơi piano của Lý Phong, bây giờ sau khi nhớ lại họ mới phát hiện, thì ra kỹ năng chơi piano của Lý Phong cực kỳ tốt.

Nếu so sánh, kỹ năng đánh piano của Lý Phong hoàn toàn nghiền ép Sử Phi, cho dù bản thân Nghiêm Duệ Đạt cũng cảm giác không bằng!

“Lý Phong đúng là một hạt giống tốt, Nhậm lão sư, chúng ta vô tình nhặt được bí kíp rồi”

Nghiêm Duệ Đạt càng nói càng hưng phấn.

Tuy mình chưa dạy gì cho Lý Phong, nhưng nếu sau này Lý Phong thành danh, người khác sẽ nói giáo viên dạy piano cho Lý Phong là Nghiêm Duệ Đạt, cái gì gọi là danh tiếng, đây chính là danh tiếng.

Nhậm Khang cũng bỗng nhiên hưng phấn, tuy mình không phải là giáo viên piano của Lý Phong, nhưng mình là giáo viên chủ nhiệm lớp a~, sau này Lý phong phát đạt, Nhậm Khang ta không phải là nước lên thì thuyền lên sao?

….

20 phút sau là đến tiết thanh nhạc, Lý Phong thật sự rất muốn cúp học, nhưng mà hắn cùng Tưởng Vận Trúc có nhiệm vụ bảo vệ Tiết Tình, mà Tiết Tình lại là con ngoan trò giỏi, nên đành phải bất đắc dĩ đi học cùng với Tiết Tình.

Trên đường đến lớp, ba người Lý Phong đi chung một nhóm, học sinh lớp 04 đi một nhóm, hai nhóm cách nhau xa xa, nước sông không phạm nước giếng.

“Lý Phong, ngươi chỉ là một học sinh chuyển trường mà thôi, muốn đấu với ta? Chống mắt lên xem ta cô lập ngươi thế nào.” Sử Phi đứng trong đám người nhìn về phía Lý Phong, âm thầm nói trong lòng.

Tưởng Vận Trúc nhìn ra có gì đó không đúng bèn nói nhỏ :

“Lý Phong, hình như tụi mình bị cô lập”

“Từ xưa đến nay chỉ có kẻ yếu mới đi theo bầy”

Không đợi Lý Phong trả lời, Tiết Tình liền nói trước.

Lý Phong nhướng mày một cái, ngạc nhiên liếc nhìn Tiết Tình. Tiết Tình mới 19 tuổi mà đã có suy nghĩ như vậy? Nàng nhất định là đã từng trải qua việc gì đó.

“Sao? Ngươi nghĩ là ta sẽ quan tâm đến việc bị người khác cô lập ?”

Tiết Tình không cam lòng bị yếu thế nên nhìn thẳng vào mắt Lý Phong hỏi.

Lý Phong lắc đầu :” Có phải ngươi đã từng bị cô lập ở học viện âm nhạc Hoàng Gia hay không ?”

Ánh mắt Tiết Tình lóe lên một cái rồi cúi đầu xuống.

Lý Phong cùng Tưởng Vận Trúc liếc nhau, từ trong ánh mắt của Tiết Tình đã nhận ra câu trả lời.

Tuy Tiết Tình không chính miệng thừa nhận, nhưng im lặng nghĩa là đồng tình, nói cách khác Tiết Tình đã từng bị cô lập.

“Nữ sinh xinh đẹp như thế mà lại cô lập, bọn sinh viên kia thật là cầm thú a~”

Lý Phong thầm nói.

Sau một lúc im lặng, Tiết Tình đột nhiên hỏi:” Lý Phong, ngươi… ngươi có thể giới thiệu ta với Beethoven được không ?”

Trong giọng nói của Tiết Tình có chút run rẩy, rõ ràng khi nói câu này Tiết Tình đang cảm thấy có chút khẩn trương.

Lý Phong đã nghĩ đến việc Tiết Tình sẽ đưa ra yêu cầu này, bèn cười nói:”Ta có thể nói giúp ngươi, nhưng mà hắn có đồng ý hay không thì ta không hứa trước được.”

Tiết Tình thở phào nhẹ nhõm, nhoẻn miệng cười :”Trăm sự nhờ vào Lý Phong tiên sinh!”

Lý Phong gật gật đầu, cùng với Tưởng Vận Trúc bốn mắt nhìn nhau cười một tiếng rồi tiếp tục đi tới phía trước.

Sau khi vào lớp học, Lý Phong ngay lập tức muốn chui xuống hàng cuối, nhưng lại không ngờ Tiết Tình là học sinh gương mẫu, chọn hàng ghế dầu để ngồi.

Lý Phong cùng Tưởng Vận Trúc cũng rất bất đắc dĩ nhưng mà đâm lao đành phải theo lao, bèn cùng nhau lên hàng đầu.

Bởi vì Sử Phi cố ý cô lập bọn họ, nên dù hàng đầu có thể ngồi mười mấy người nhưng hiện tại chỉ có ba người Lý Phong, từ xa nhìn vào có cảm giác thật trống trải.

Đối với chuyện này Lý Phong cùng Tưởng Vận Trúc đều không thèm quan tâm, Lý Phong là người từng lăn lộn ngoài xã hội, mấy trò con nít này không dọa được hắn.

Tưởng Vận Trúc thì đã trải qua tôi luyện nhiều năm tại Long Hồn, có gì mà chưa thấy.

Còn với Tiết Tình thì….. thật xin lỗi !!! Chuyện này đã thành thói quen nên chẳng có cảm giác gì.

Tiếng chuông vào học reo lên, giáo viên thanh nhạc cầm sách vở từ từ bước vào lớp học.

Tiết Tình rất nghiêm túc lấy ra tập sách để ôn lại bài.

Sau khi tan học, giáo viên thanh nhạc rời đi, Sử Phi đứng dậy vỗ tay nói :” Các bạn, ta vừa mới gọi cho quản lý của hộp đêm Hoàng Gia số 1, đặt trước phòng Diamond số 2, mọi người dọn dẹp và chuẩn bị đi, sau 20p nữa tập hợp ở cổng nam.”

Sử Phi vừa nói xong, phòng học vang lên một trận hoan hô.

“Cái gì ? Phòng Diamond số 2 ? Đây là một trong hai phòng mắc nhất của Hoàng Gia số 1! Phí tổn ít nhất cũng là 18888 !”

“Đúng vậy nha ! Phí tổn thấp nhất là 18888, ta nghe nói phòng này siêu lớn, cực kỳ xa hoa, cho dù toàn bộ chúng ta nhét vào cũng còn dư.”

“Đúng là đại gia, xài tiền quá xa xỉ”

“Sử đại gia, ngươi nhận ta làm bằng hữu đi, ta muốn đi theo ngươiiiii “

“ Sử đại gia, ta rất giỏi nịnh hót, ngươi thu ta làm tiểu đệ đi”

“ Sử đại gia…”

Sử Phi là người bản địa Kim Tinh, gia đình có điều kiện, ông nội của hắn là Sử Hưng Đức thì càng không cần phải nói , tiền bản quyền piano cùng tiền cát xê biễu diễn phải hơn 10 triệu một tháng.

Cha của Sử Phi cũng mở một công ty quảng cáo thu nhập mỗi năm hơn 100 triệu, gia đình hắn đời này chỉ sinh mình hắn, hắn lại là cháu đích tôn, mọi người trong nhà đều coi hắn là bảo bối.

Tiền tiêu vặt một tháng của Sử Phi là một con số không tưởng đối với những học sinh xuất thân bình thường, bởi vậy trong lớp 04 Sử Phi được gọi là đại gia.

Nghe mọi người thổi phồng, Sử Thi cười mắng :”Được rồi~, hôm nay là ngày bạn học mới vào lớp, mọi người nghiêm chỉnh một chút, đừng để họ chê cười.”

Sử Phi nói vậy mọi người đều im lặng.

Nhân cơ hội này, Sử Phi đi đến chổ của ba người Lý Phong nói :”Tiết Tình, Vận Trúc, các ngươi vừa mới tới Kim Tinh, khẳng định không rành đường, lát nữa các ngươi lên xe ta đi.”

Vừa nói Sử Phi vừa xoay chìa khóa BMW trong tay.

Hắn đã phô bày tài hoa chơi đàn piano rồi, bây giờ đã tới thời điểm phô bày tài lực.

Xã hội hiện đại chính là như vậy, đẹp trai, bằng cấp cao, khoai to cũng không bằng có tiền, sau khi lộ ra chìa khóa xe BMW, Tiết Tình và Tưởng Vận chắc chắn sẽ nhìn hắn bằng cặp mắt khác.

Tưởng Vận Trúc nhíu mày, quay qua nhìn về phía Tiết Tình.

Tiết Tình không có biểu lộ gì lắc đầu từ chối :” Cảm ơn, ba người bọn ta tự bắt xe được”

Sử Phi : ”???”

Cái này không đúng kịch bản a…. Não hai người này bị nước đổ vào sao, có xe BMW không ngồi, lại muốn bắt xe khác ? Hay là các nàng nghĩ bản thiếu gia đi xe BMW thế hệ thứ nhất hoặc thế hệ thứ ba ?

“Khụ khụ, thật ra BMW của ta là BMW 760, đảm bảo ngồi thoải mái hơn taxi”

Sử Phi không cam tâm từ bỏ, bèn tự giải thích.

BMW 760 là thế hệ BMW hạng sang, giá rất cao, hắn đúng là không tin sau khi hai nàng nghe được mà vẫn không muốn đi.

Tiết Tình nhìn hắn, không mặn không nhạt nói:”Vậy sao ? Nhưng mà ta vẫn muốn đi taxi”

Tưởng Vận Trúc cũng gật đầu đồng tình nói :”Ừm, ta cũng chọn taxi”

Sử Phi :”???”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!