Virtus's Reader
Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần

Chương 458: CHƯƠNG 458. MƯỜI GIÂY SAU TRỪNG PHẠT GẤP BỘI!

Chương 419: Mười giây sau trừng phạt gấp bội!

Con mẹ nó... Lý Phong quá cứng, bắt đại ca đầu trọc quỳ xuống xin lỗi, sau đó tự vả miệng mười cái, hắn điên rồi sao?

“Lý Phong ngươi điên rồi à? Ngươi có biết Lực Ca là ai không ?”

Hắn nghĩ mãi không ra, Lý Phong có năng lực gì để bắt tên đầu trọc quỳ xuống tự vả miệng, không lẽ vì hắn là học sinh chuyển trường, hay vì hắn là bạn thân của Beethoven ?

Nói một câu thật lòng, trong tình huống hiện tại thì Beethoven cũng không làm được gì.

Đáng lẽ việc này đã được giải quyết một cách yên ắng, chỉ tại Lý Phong mà rối tinh rối mù lên, chỉ có cách dùng vũ lực để giải quyết.

Có một vấn đề lớn hơn nữa chính là Lý Phong học chung với bọn họ, liệu tên đầu trọc có giận cá chém thớt không ?

“Lý Phong, ngươi muốn chết thì chết một mình đi, đừng kéo bọn ta theo.”

“Lý Phong ta năn nỉ ngươi, ngươi xin lỗi đại ca đi”

Những bạn học khác đang sợ phát khóc, đối với những người đồng trang lứa thì không sao, dù là to đến cỡ nào họ cũng không sợ, nhưng tên đầu trọc này thì khác…Bọn họ không dám chọc tên điên này!

Tưởng Vận Trúc cười thầm nghĩ :” Tên đầu trọc này làm sao có cửa để Lý Phong xin lỗi, đừng nói là tên đầu trọc này, toàn bộ bang Tề Lực cũng không ai có tư cách để Lý Phong xin lỗi”

Tiết Tình cũng rất kinh ngạc, đây là lần đầu Tiết Tình thấy Lý Phong bá đạo như vậy.

Lông mày Lý Phong nhướng lên một cái, từ từ nhìn những gương mặt trong phòng, có kẻ đang sợ, có kẻ tức giận, cũng có kẻ đang cười trên nỗi đau của người khác.

Sau khi nhìn một lượt, gương mặt của Lý Phong cũng âm trầm xuống.

Tuy Lý Phong biết là bọn họ sợ gặp chuyện, nhưng mà nói gì đi nữa thì Tiết Tình và Tưởng Vận Trúc cũng là bạn học, sao bọn họ có thể nhẫn tâm nhìn hai người bọn họ bị tên đầu trọc này mang đi?

Cho dù là người lạ thì cũng phải có chút cảm giác thương hại, đằng này bọn họ lại muốn đưa hai cô gái đi thế mạng !

Thật vô tình !

“Đinh, hệ thống vừa phát ra nhiệm vụ mới, ký chủ có muốn kiểm tra không ?”

Ngay lúc này thanh âm Chí Linh tỷ tỷ đột nhiên vang lên.

Lý Phong nhíu mày :”Kiểm tra”

“Nhiệm vụ: Cứu vãn nữ thần Tiết Tình (3)”

“Mục tiêu: Ngăn cản Phùng Bưu mang nữ thần Tiết Tình đi, làm cho Tê Lực phải xin lỗi Tiết Tình và tìm ra người đứng sau lưng giật dây chuyện này”

“Phần thưởng nhiệm vụ : 3000 điểm kinh nghiệm, 150 ngàn điểm tích lũy, 10 điểm chinh phục”

Lý Phong :”???”

Không đúng… có gì đó sai sai, sao lại cứu một mình Tiết Tình ? Còn Tưởng Vận Trúc thì sao, tên đầu trọc cũng đòi bắt Tưởng Vật Trúc a.

Không lẽ Tưởng Vận Trúc không phải là nữ thần. Cũng không đúng, trước đây hệ thống cũng có ra nhiệm vụ cứu Tưởng Vận Trúc.

Với lại… Phía sau chuyện này còn có người giật dây, người kia là ai, có mục đích gì ?

“Hệ thống, nhiệm vụ ngươi đưa ra có bị thiếu không ?”

Lý Phong hỏi một cách nghi hoặc.

Thanh âm Chí Linh tỷ tỷ vang lên :”Ký chủ vui lòng đừng nghi ngờ năng lực làm việc của hệ thống, chuyện lần này không làm khó được Tưởng Vận Trúc nên ký chủ không cần phải cứu”

Lý Phong :”???”

Cũng đúng…Hệ thống nói rất có đạo lý, không thể phản bác được.

Ngay lúc này, tên đầu trọc Phùng Bưu tỉnh táo lại từ sững sờ, gằn giọng hỏi :”Ngươi vừa nói gì ? Có dám lặp lại lần nữa ?”

Lý Phong tắt giao diện hệ thống, trừng mắt lườm hắn :”Ngươi nói lặp lại thì ta phải lặp lại sao ? Ta là người rất thiếu kiên nhẫn, trong vòng mười giây, nếu ngươi không làm theo lời ta nói, thì hậu quả sẽ kinh khủng hơn gấp bội”

Phùng Bưu :”???”

Sử Phi :”???”

Những người khác :”???”

Cái gì cơ… Kiên nhẫn có hạn? Hậu quả gấp bội ? Hắn nghĩ hắn là ai?

“Con mẹ nó!!!”

Một tên đàn em đứng sau lưng gã đầu trọc tức giận la lên, hắn nhanh chóng vén tay áo , nhảy lên không trung đá tới ngực Lý Phong.

“A!!!”

Những học sinh nữ che mặt la lên.

Đám người Sử Phi, Lý Mãnh thì hai mắt tỏa sáng, mặt lộ ra vẻ hưng phấn.

“Đánh đi đánh di, đánh cho hắn tàn phế càng tốt”

“Này thì phách lối, cho ngươi chết !”

Bọn người Sử Phi rất hận Lý Phong, vì Lý Phong vừa đến đã làm bọn hắn mất mặt mấy lần.

Tưởng Vận Trúc khẽ nhếch miệng cười trào phúng, bằng mấy tiểu lâu la này mà muốn phế Lý Phong ? Đúng là không biết lượng sức !

Lúc mọi người thấy chân tên kia chuẩn bị chạm vào ngực Lý Phong, thì Lý Phong bất ngờ chĩa một ngón tay vào bàn chân của tên này.

“Răng rắc” “Răng rắc” “ Răng rắc”…

Tiếng xương gãy liên tục vang lên.

Sau đó…

“Xoạt”

Tên kia bỗng nhiên bị bắn ngược về phía sau, bay thẳng ra ngoài!

“Ầm”“Ầm”“Ầm”…

Sau khi ba tiếng ầm liên tục thì tên đá Lý Phong mới rơi xuống đất.

Yên tĩnh.

Bên trong phòng đột nhiên yên tĩnh hẳn !

Phùng Bưu, Sử Phi, Lý Mãnh cùng đám học sinh liên tục dụi mắt vì tưởng mình bị hoa mắt.

Nhưng mà dù dụi đến đỏ mắt thì mọi thứ vẫn vậy.

Lý Phong đã đá bay tên la câu ”Con mẹ nó!”

Bởi vì lưng của tên kia đã che hết tầm nhìn, nên ngoại trừ Tiết Tình và Tưởng Vân Trúc ra, không ai nhìn thấy Lý Phong dùng một ngón tay đánh bay hắn, nếu không bọn họ chắc chắn sẽ càng kinh ngạc hơn.

Những nữ sinh đang che mắt sau khi nhìn thấy cảnh này cũng hít một hơi thật sâu.

Cái gì vừa xảy ra, tại sao Lý Phong không tổn thương chút nào mà tên kia lại bay ra ngoài?

“Thì ra ngươi cũng là cường giả võ đạo, hèn gì phách lối như vậy”

Sau khi định thần lại, Phùng Bưu thở ra một hơi nói.

Nhóm bạn Sử Phi nghe không hiểu gì cả. Cường giả võ đạo là cái gì ? Từ trước đến giờ chưa từng nghe nói a, mà hình như là rất lợi hại, hèn gì Lý Phong không sợ mấy tên này.

Lý Phong cười trào phúng nói :”Đã quá 10 giây, các ngươi phải bị trừng phạt gấp đôi, quỳ xuống tự vả miệng 20 cái, sau đó gọi đại ca ngươi qua xin lỗi Tiết Tình và Tưởng Vận Trúc”

Trên mặt của Phùng Bưu lộ vẻ sợ hãi, nhưng vẫn cứng rắn nói :”Ngươi có biết đại ca ta là ai không?”

Lý Phong lắc đầu cười, nói giọng khinh miệt :”Ta không cần biết”

“Được, câu này là ngươi nói” Phùng Bưu vốn nghĩ đây là một nhiệm vụ đơn giản ai ngờ lại gặp một tên khó chơi như vậy.

“Chắc phải nhờ đại ca ra mặt mới được” Nghĩ đến đây, Phùng Bưu liền nháy mắt ra hiệu với tên đàn em.

Tên đàn em hiểu ý, ngay lập tức chạy ra ngoài.

Mắt Lý Phong sáng lên, nói với Phùng Bưu :”Sao ? Muốn kêu lão đại ngươi đến à ?”

Sử Phi cười nhạo nói :” Hừ, sợ rồi sao ? Sợ thì quỳ xuống, tự vả miệng 100 cái, ta sẽ xin Lực ca…”

“Bốp”

Lý Phong đi qua chỗ Sử Phi, tát thẳng vào mặt của hắn.

Sử Phi bay ra ngoài.

“Híttttt”

Những học sinh khác hít mạnh một hơi!

Tại sao Lý Phong có thể nhanh như vậy, chỉ vừa chớp mắt một cái đã xuất hiện trước mặt Sử Phi, trước đó rõ ràng Lý Phong còn đứng cách xa Sử Phi khoảng bốn, năm mét.

Đây là sức mạnh của cường giả võ đạo sao ?

Trong lúc mọi người còn đang kinh ngạc, một nam tử mặc áo màu đen bước vào cửa phòng.

Lão đại Tề Lực, đã đến!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!