Chương 420: Quỳ xuống!
Bề ngoài của Tề Lực khoảng ba bốn mươi tuổi, cao một mét tám, bên ngoài mặc áo khoác da màu đen vên trong mặc vest xám và sơ mi trắng, đầu tóc bóng bẩy, tóc tai đẹp trai vuốt vuốt các kiểu, thân thể cường tráng, trong miệng ngậm xì gà, nói chung chỉ cần nhìn sơ qua đã biết đây là lão đại.
Sau lưng Tề Lực có khoảng hai mươi tên đàn em đi theo, tất cả bọn chúng đều cầm theo gậy bóng chày và ống tuýp, bọn chúng đang dùng ánh mắt như muốn giết người nhìn về phía đám người Sử Phi.
“Ngài… Ngài là Lực… Lực ca ?”
Lúc ở trước mặt Phùng Bưu thì Sử Phi còn có thể trấn định, nhưng trước mặt Tề Lực thì chút xíu trấn định đó đã tan thành mây khói. Sử Phi sợ hãi đến mức nói chuyện bị cà lăm.
Cũng đúng, đây là Tề Lực, lão đại của thế giới ngầm Kim Kinh, hung danh vang dội, dù hiện tại cha của Sử Phi là Sử Chấn Giang đứng đây thì cũng không thể bình tĩnh được !
Đám nữ sinh Trương Thiến, Vương Nguyệt đứng sau lưng Sử Phi thì lại có biểu hiện khác, trong mắt những nữ sinh này đều lộ vẻ hâm mộ. “Woa ! Lực ca trong truyền thuyết đây sao? Nhìn thật là đàn ông~”
Tề Lực cũng có thể coi như nhân sĩ thành công, bộ dáng lại rất đẹp trai. Những nữ sinh này nhìn một lần tim đã đập bình bịch.
Bây giờ chỉ cần Tề Lực ngoắc ngoắc ngón tay chắc chắn Vương Nguyệt và Trương Thiến sẽ tự động sà vào lòng hắn.
“Hừm?” Tề Lực từ từ hút một hơi xì gà, sau đó hỏi :”Ngươi là ai?”
“Ta… Ta là Sử phi, cha ta là Sử Chấn Giang, ông nội ta là Sử Hưng Đức.”
Sử Phi lau mồ hôi trên trán rồi vội vàng nói ra thân thế, hi vọng Tề Lực nghe xong sẽ nể mặt.
Tề Lực suy nghĩ một hồi, sau đó lắc đầu cười nói :”Cha ngươi và ông nội ngươi chỉ là tiểu nhân vật, ta không biết bọn chúng.”
Sử Phi nghe câu này liền tức muốn hộc máu !
WTF, tiểu nhân vật ? Con mẹ ngươi ! Cha ta dù sao cũng là đại gia a~! Tài sản mấy trăm triệu, chưa kể ông nội ta là nhạc sĩ piano nổi tiếng Hoa Hạ.
Nếu là người khác nói câu này, Sử Phi đã phun nước miếng vào mặt hắn, sau đó chửi :”Ngươi không đủ tư cách để biết cha ta và ông ta là ai”
Nhưng mà đây là Tề Lực, cho Sử Phi thêm mười cái lá gan cũng không dám nói như vậy. Chỉ còn cách nuốt cục tức vào bụng.
Thấy Sử Phi không dám cãi lại, Tề Lực mỉa mai cười nói :”Người muốn bắt ta đích thân đến đây xin lỗi là ngươi sao?”
“Không phải ta, không phải ta, ta làm sao dám bắt Lực ca xin lỗi, là hắn, là hắn !”
Sử Phi vội vàng phủ nhận sau đó chỉ vào Lý Phong nói.
“Hắn?” Tề Lực nhìn Lý phong, sau đó nói :”Nhóc con, ngươi rất ngông cuồng, không chỉ đánh đàn em ta còn muốn ta đến xin lỗi, ngươi mới ăn gan hùm sao ?”
Lý Phong nhướng mày rồi hỏi :”Ngươi không có ý định xin lỗi đúng không ?”
Tề Lực nhìn chằm chằm Lý Phong, sau đó ngửa mặt lên trời cười lớn.
Sau khi cười một lúc lâu Tề Lực mới ngưng lại rồi lạnh lùng nói :”Tề Lực ta ngang dọc Kim Kinh hơn hai mươi năm, ai gặp ta cũng cung kính, khép nép gọi một tiếng Lực ca, không nghĩ đến hôm nay Lực ca ta lại bị một học sinh uy hiếp, rất tốt !”
“Các ngươi, đóng cửa lại, không có sự cho phép của ta thì không được để ai bước ra khỏi phòng”
“Vâng!”
“Ầm!”
Cửa phòng đóng lại !
“Soạt”
Mấy tên đàn em của Tề Lực đứng dàn hàng ngang chặn cửa lại.
Thấy cảnh này, những học sinh lớp 04 sợ mất mật, Lực ca muốn làm thịt tất cả bọn họ sao ? Đừng a, bọn ta vô tội!
Sử Phi thấy cảnh này liền sợ đến mức mặt mày tái nhợt, sau đó hét lên với Lý Phong :”Lý Phong, ngươi mau xin lỗi Lực ca, đừng liên lụy đến bọn ta”
“Đúng vậy, cho dù ngươi giỏi đánh nhau cũng không thể chống cự nhiều người như vậy, Lý phong ! Ngươi đừng cố chấp nữa, xin lỗi Lực ca mau lên, ta cầu xin ngươi đấy !”
Lẽ ra hôm nay mọi người sẽ chơi rất vui vẻ, cuối cùng chỉ tại Lý Phong mà Lực ca nổi giận lây bọn họ ! Đúng là tai bay vạ gió.
Đám người Sử Phi là cán bộ lớp 04 nên khi bọn họ nói xong thì những người khác cũng nhao nhao lên hùa theo chỉ trích Lý Phong.
“Lý Phong, ta xin ngươi đừng liên lụy đến ta, mau xin lỗi Lực ca đi”
“Nhanh lên Lý Phong, ta còn trẻ, ta chưa muốn chết “
“Hu hu hu hu….”
Có mấy tên nhát gan đã bị Tề Lực dọa đến phát khóc.
Tề Lực mỉm cười hài lòng nhìn cảnh này.
Bị bạn học ép buộc , Lý Phong chắc chắn đang rất tuyệt vọng ! Hắn thích nhìn cảnh bọn nhóc này tự cắn xé lẫn nhau hơn là tự mình ra tay dạy dỗ.
Lý Phong nhíu mày nói :” Các ngươi thật sự không tin ta sao ?”
Mọi người đều là người trưởng thành, không lẽ việc này ai đúng ai sai bọn họ còn không biết ? Rõ ràng là Tề Lực ỷ thế hiếp người, vậy mà bọn chúng còn muốn Lý Phong xin lỗi Tề Lực, công lý ở đâu ?
Nhưng hắn cũng đã biểu lộ ra thực lực của mình rồi, tại sao mấy đứa học sinh này vẫn nghĩ hắn không đánh lại Tề Lực? Đúng là… Tầm nhìn hạn hẹp!
Sử Phi cười một cách bất đắc dĩ, sau đó trào phúng nói :”Có phải ngươi xem nhiều phim võ thuật quá nên bị ảo tưởng không ? Ngươi nghĩ tập võ được mấy ngày là có thể đánh mười mấy người một lúc sao?”
Lý Mãnh cũng khinh miệt nói :”Lý Phong, Lực ca đã đến đây nghĩa là Lực ca không hề sợ danh hào cường giả võ đạo gì đó của ngươi!”
“Mau xin lỗi Lực ca đi!” Vương Nguyệt quát lên
“Xin lỗi!”
“Lý Phong, mau xin lỗi!”
“Xin lỗi đi”
Những học sinh khác nhao nhao la lên, tiếng la càng ngày càng lớn.
Không chỉ vậy trong tiếng la của bọn chúng còn mang theo ngữ khí trêu chọc. Hiện tại Lý Phong giống như là tội phạm thời cổ đại đang bị đưa diễu hành ngoài phố, mọi người thì ném trứng và cà chua thối lên mặt hắn.
Đây chính là nhân tâm, chỉ cần thấy người khác gặp nạn, một số người sẽ có cảm giác vui vẻ.
Sử Phi từ lúc nghe đến Lực ca đã sợ mất mật, nên hắn mong Lý Phong cũng sẽ sợ giống hắn, như vậy hắn mới không bị mất mặt trước mặt mọi người.
Nghĩ đến đây, Sử Phi hét lớn:”Nhanh, quỳ xuống, xin lỗi!”
Tiết Tình ngồi trong góc, nắm chặt nắm tay của mình, tức giận đến run người.
Bọn họ đều là bạn học của Lý Phong mà, tại sao bọn họ lại hùa theo người khác để bắt nạt Lý phong như vậy.
Trong mắt của Tưởng Vận Trúc đã lóe lên sát ý, nếu không phải do đợi Lý Phong xử lý, nàng đã xông lên đập bọn này một trận!
“Haizz, một lũ hèn hạ!”
Lý Phong cười một tiếng nói. Sau đó phóng khí thế của mình ra ngoài.
“Oanh”
Gió mạnh nổi lên!
Mọi người cảm giác trong tai mình có tiếng ong ong ầm ầm chấn động. Một làn gió mạnh từ trên người Lý Phong thổi ra.
Những đồ vật nhẹ đang nằm trên bàn như là bình nước không, snack, vỏ hạt dưa … Đều bị thổi bay lên.
Tiếp theo, mọi người cảm giác được nhiệt độ trong phòng bỗng nhiên hạ xuống một cách nhanh chóng, một số người không chịu nổi phải rùng mình.
“Chuyện…Chuyện gì xảy ra ?”
“Chuyện gì xảy ra, gió ở đâu thổi tới?”
“Máy lạnh bị hư sao?”
Đám người Sử Phi lộ vẻ hoảng sợ.
Ngay lúc này, Lý Phong hét lớn :”Quỳ xuống!”
“Bịch bịch”
Tề Lực ngay lập tức quỳ xuống đất!
Mọi người đều sững sờ!