Chương 421: Ngu đến mức người khác bội phụ
Mọi người đều sững sờ không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Không đúng a~… Bỗng nhiên Lý Phong kêu quỳ thì Lực ca ngay lập tức quỳ?
Lực ca bị trúng tà sao?
Trong góc phòng, Tiết Tình hoảng sợ đứng dậy, che miệng suy nghĩ.
Trời ạ. Lý Phong chỉ là phóng ra khí thế trên người mà đã làm cho Tề Lực sợ đến mức quỳ xuống đất, thật sự là quá kinh khủng!
Tưởng Vận Trúc thì chẳng chút kinh ngạc.
Theo tư liệu điều tra, Tề Lực chỉ là Tông Sư sơ kỳ, còn chiến lực của Lý Phong hiện tại đã có thể sánh ngang với Siêu Phàm trung kỳ, cả hai chênh lệch lớn như trời với đất, ngoại trừ quỳ xuống thì Tề Lực không thể làm gì khác.
Trong lúc mọi người còn sững sờ, Lý Phong cười lạnh nói :”Tề Lực, đàn em của ngươi thật là không biết điều, ngươi đã quỳ mà đàn em của ngươi vẫn đứng, đây là do ngươi quản lý kém hay là đàn em của ngươi mạnh hơn ngươi ?”
Sau khi nghe Lý Phong nói, mồ hôi trên trán của Tề Lực lộp bộp rớt xuống!
“Con mẹ tụi mày, quỳ xuống nhanh lên!”
Tề Lực quỳ rạp xuống đất, quay đầu về phía sau la lớn.
Hiện tại Tề Lực rất hồi hận, hối hận muốn điên lên.
Lúc đầu hắn chỉ nghĩ là giúp Chu Tử Ngang làm một chuyện nhỏ, ai ngờ lại chọc tới một cường giả Siêu Phàm cảnh.
Một thành thị nhiều lắm cũng chỉ có một cường giả Siêu Phàm cảnh, không ngờ hắn lại đụng phải!
Điều đáng sợ hơn là, người này còn quá trẻ, trẻ như vậy mà đã là Siêu Phàm cảnh, như vậy thế lực sau lưng người này lớn cỡ nào?
Tề Lực vừa la lên thì các tên đệ tử của hắn đồng loạt quỳ xuống.
Bọn người Sử Phi lại tiếp tục ngạc nhiên.
Tề Lực thật sự trúng tà sao ? Tại sao Lý Phong kêu cái gì thì làm cái đó ?
Bọn họ không phải người luyện võ nên đương nhiên không hiểu, cho dù nãy giờ cảm giác được “khí” trên người của Lý Phong tản ra cũng không biết đó là gì.
“Thì ra không phải là ngươi quản lý kém!”
Lý Phong cười một tiếng, từ từ bước đến trước mặt Tề Lực, dùng tư thái từ trên cao nhìn xuống nói :”Tề Lực, nói cho bọn chúng nghe, tại sao ngươi lại quỳ xuống”
“Dạ, Lý thiếu”
Khuôn mặt Tề Lực lộ vẻ đau khổ nhìn về đám người Sử Phi nói :”Lý thiếu là cưởng giả Siêu Phàm cảnh, sức mạnh của Lý thiếu hơn ta một trời một vực, Lý thiếu giết ta đơn giản như giết một con kiến.”
“Cái gì ?!”
Bọn người Sử Phi tiếp tục giật mình !
Cường giả Siêu Phàm cảnh? Cách nhau một trời một vực ? Giết hắn đơn giản như giết kiến ? Có cần phải khoa trương như vậy không ?
Chúng ta có ở chung một thế giới không vậy ?
Với tầm nhìn hạn hẹp của mấy người Sử Phi chắc chắn không hiểu được Tề Lực đang nói gì.
“Các ngươi không hiểu ta nói gì sao?” Tề Lực hơi bực bội, hắn đường đường là đại ca của thế giới ngầm, vậy mà giờ phải giải thích cho một đám nhóc con cái vấn đề bình thường như vậy.
Nhưng mà không có cách nào, Lý Phong đã yêu cầu, hắn không muốn cũng phải làm !
Bọn người Sử Phi gật đầu theo bản năng.
Tề Lực thở dài, cố gắng nhẫn nại nói :”Các ngươi hẳn là đã cảm nhận được, ngay lúc Lý thiếu phóng ra sức mạnh, thì liền có cuồng phong nổi lên, nhiệt độ trong phòng hạ xuống, đồ vật trong phòng đều bị thổi bay”
Bọn người Sử Phi gật đầu liên tục, những hiện tượng đó rất rõ ràng, bọn họ đương nhiên cảm giác được, nhưng mà những hiện tượng đó thì có ý nghĩa gì ?
Tề Lực than thở nói :”Cũng giống như trong phim điện ảnh, những cao thủ võ lâm trong TV chỉ cần phóng ra khí tức là đã có thể áp chế địch nhân”
“Theo ta đoán Lý thiếu chỉ tập trung sức mạnh vào ta cho nên các ngươi mới có thể đứng được, nếu Lý thiếu muốn, tất cả các ngươi đều đã chịu không nổi mà quỳ xuống”
“Không thể nào!”
“Chuyện này trái với khoa học a~”
Bọn người Sử Phi không dám tin tưởng, chuyện này đáng lẽ chỉ có trong anime mà thôi.
Quá vô lý!
“Hừ! Một đám ếch ngồi đáy giếng!” Tề Lực lạnh lùng nói :”Tóm lại, Lý thiếu là người mà chúng ta không chọc nổi, nếu như Lý thiếu muốn, thì cái mạng của ta và các ngươi đều không giữ nổi”
“Có một vị thần như Lý thiếu ở đây, thay vì bám đùi để ngày sau hoành hành ngang ngược thì các ngươi lại chửi bới Lý thiếu, còn muốn Lý thiếu xin lỗi ta, quả là ngu đến mức làm người khác phải bội phục”
Tề Lực bị sức mạnh của Lý Phong ép buộc phải ngoan ngoãn quỳ xuống, nhưng trong lòng thì tức điên lên, đành phải mượn cơ hội giải thích để chửi bọn người Sử Phi cho hả giận.
Đám người Sử Phi nghe xong cả người chấn động, sắc mặt đỏ lên.
Mặc dù lời nói của Tề Lực rất khó nghe, nhưng mà bọn Sử Phi không thể phản bác, bởi vì Tề Lực nói chính xác !
Sự cường đại của Lý Phong đã hoàn toàn vượt xa sự tưởng tượng của họ, nếu lúc đầu bọn họ tin tưởng Lý Phong, đứng về phía Lý Phong, thì bây giờ đâu cần phải xấu hổ như vậy!
Nhưng bọn họ không những không tin Lý Phong mà còn châm chọc khiêu khích, bắt buộc Lý Phong phải xin lỗi Tề Lực.
Hối hận, xấu hổ, nhục nhã,… Trong lòng bọn người Sử Phi hiện giờ đang hiện lên đủ loại tâm tình, những câu trước đây họ nói bây giờ đang biến thành những cái tát vô hình vả ngược lên mặt bọn họ.
Ngay lúc này, Lý Phong nói:”Không sao, dù sao ta cũng không coi bọn họ là bạn học, bọn họ có ngu hay không cũng không liên quan đến ta”
Sau khi nghe xong câu này, mặt của đám người Sử Phi càng đỏ hơn.
Nếu như trước đó chỉ có cảm giác bị bàn tay 1kg vả vào mặt thì sau câu nói của Lý Phong, trọng lượng của bàn tay đó đã tăng lên thành 10kg.
“Còn ngươi nữa, Tề Lực, ta chắc chắn ngươi sẽ không vô duyên vô cớ kiếm chuyện với chúng ta, nói đi, là ai giật dây ?”
Lý Phong dùng tư thái từ trên cao nhìn xuống Tề Lực, lạnh lùng hỏi, đồng thời cũng mở ra Đọc Tâm Thuật.
“Giật dây?”Trong lòng Tề Lực căng thẳng, sau đó cười khổ nói :”Lý thiếu hiểu lầm rồi, không có ai giật dây ta, chỉ vì ta nhìn thấy hai vị bạn học này quá xinh đẹp, trong lòng nổi lên tà tâm mới làm liều, xin Lý thiếu tha mạng!”
Người đứng sau việc này là Chu Tử Ngang, nhưng mà mẹ của Chu Tử Ngang là con gái của gia chủ Chung Gia, Tề Lực không dám khai, đành phải tự nhận lỗi về mình.
Tuy hậu quả của việc tự nhận tội có thể sẽ rất nghiêm trọng, nhưng mà dù sao cũng đỡ hơn đắc tội với chủ nhân của mình là Chung Gia.
“Ồ?” Mắt Lý Phong sáng lên , nói một cách giễu cợt :”Được, nếu chỉ có vậy thì ngươi tự vả miệng mười cái rồi xin lỗi hai cô gái này, ta sẽ tha cho ngươi”
“Cái này…”
Trong lòng Tề Lực tuy tức giận, nhưng do uy thế của Lý Phong quá đáng sợ nên hắn không dám cự tuyệt, chỉ có thể ngoan ngoãn làm theo.
Sau khi tự tát mười cái vào mặt, Tề Lực định cùng đàn em rời đi, ai ngờ Lý Phong còn chưa muốn để cho bọn chúng đi, kêu lại và nói :”Đầu trọc, quên những gì ta nói lúc nãy sao ?”
“Lý thiếu, ta sai rồi, ta đáng bị đánh” Phùng Bưu khóc không ra nước mắt, quỳ rạp xuống đất sau đó tự vả mặt mình hai mươi cái.
Nếu biết sớm Lý Phong là loại nhân vật mà Lực ca cũng không dám chọc thì hắn đã không dám ra vẻ như vậy.
“Được, trừng phạt đủ rồi, chuyện hôm nay coi như xong, các ngươi cút đi”
Lý Phong phất phất tay, đuổi bọn chúng đi như đuổi ruồi.
Trước mặt bọn người Sử Phi, tất nhiên hắn không thể đuổi tận giết tuyệt đám người Tề Lực, thôi thì cứ thả chúng đi trước, sau đó lại tính sổ sau.
Còn tên Chu Tử Ngang kia…. Hừ, dám đùa giỡn Tưởng Vận Trúc và Tiết Tình, hắn nhất định phải trả giá đắt!
Bọn người Tề Lực như được đại xá, hớt ha hớt hải tranh nhau chạy trốn.
Sau khi đám người Tề Lực chạy hết, thì không khí trong phòng bỗng trở nên xấu hổ.
Bọn người Sử Phi nghĩ thầm :”Bây giờ phải làm sao để hàn gắn mối quan hệ với Lý Phong ?”