Chương 426: Đây không phải là điên cuồn, đây là tự tin!
Nghe Lý Phong nói câu đó mọi người đều giật mình.
Trong vòng 3 phút ngươi, Tần Tinh và Phương Kiệt sẽ nhét hành đầy mồm Vương Chấn ?
Do Lý Phong không chơi bóng rổ nên không biết, trình chơi bóng của Tần Tinh và Phương Kiệt chỉ ở mức bình thường mà thôi.
Vấn đề là hai người quá gầy, nên sức lực không mạnh, không thể phòng thủ được, nếu lỡ ba người Vương Chấn đụng một cái, hai người này chắc chắn sẽ bị bay ra khỏi sân.
Chưa kể tỷ lệ ghi điểm ở khoảng cách xa của Tần Tinh và Phương Kiệt rất kém, nếu có người kèm giúp đối thủ thì tỷ lệ này khoảng 30%, còn không có người kèm đối thủ thì… Haha tỷ lệ này cao nhất chỉ khoảng 20%.
Trong một trận 3vs3, để thắng thì phải ném bóng vào rổ 5 lần, 3 phút ném vào rổ 5 lần, tính ra mỗi lần cách nhau chỉ khoảng 36 giây.
Quan trọng là 36 giây này phải bao gồm cả phát bóng, giành bóng, thủ bóng và tiến công.
Trong giải nhà nghề NBA, việc úp rổ 5 lần trong 3p có thể gọi là một đợt tấn công mạnh.
“Vận Trúc tỷ, trước giờ Lý Phong đều làm việc theo phong cách như vậy sao ?”
Tiết Tình nhịn không được hỏi.
Nàng định dùng từ “điên cuồng”, nhưng “điên cuồng” mang ý nghĩa tiêu cực, lúc này Lý Phong đang giúp nàng lấy lại danh dự, cho nên nàng mới bỏ hai chữ “điên cuồng” đi.
Tưởng Vận Trúc vừa nghe đã hiểu Tiết Tình muốn nói gì, sau đó lắc đầu nói :”Cách làm của hắn trong mắt các ngươi là điên cuồng, còn trong mắt của ta là tự tin.”
“A?” Tiết Tình sững sờ, hẳn là Tưởng Vận Trúc rất tin tưởng Lý Phong cho nên mới nói ra được câu này.
Dù gì đi nữa, Tưởng Vận Trúc và Lý Phong là một cặp, nên nàng tín nhiệm Lý Phong thì cũng hợp lý thôi.
“Rất tốt, ngươi quả nhiên là rất phách lối, hèn gì bạn học ghét ngươi như vậy”
Vương Chấn tức đến mức cười ra tiếng, hắn đã hiểu tại sao Lý Phong không được bạn học chào đón, không phải vì ganh tị với thiên tài, mà là Lý Phong quá phách lối nên mọi người đều ghét!
“Chấn ca, đừng nói nhiều với hắn, bắt đầu trận đấu đi, chúng ta dùng hành động để nói chuyện”
“Chấn ca, lát nữa bọn ta thủ, ngươi cứ thoải mái tiến công, dùng hành động thực tế để nói cho hắn biết, không phải tự nhiên người ta gọi ngươi là tiểu hoàng đế bóng rổ.”
Hai người bạn của Vương Chấn là Lý Minh và Hàn Hổ tức giận nói.
“Được” Vương Chấn lạnh lùng dùng ngón tay ngoắc ngoắc Lý Phong :”Chấp ngươi phát bóng trước, ai được 5 điểm người đó thắng, để xem ngươi tài giỏi đến mức nào.”
Lý Phong lắc đầu, ném bóng cho Vương Chấn nói:”Không cần, các ngươi phát bóng đi, nếu không lát nữa thua lại nói là ta ăn hiếp các ngươi.”
Vương Chấn :”???”
Mọi người :”???”
Tên này…. Phải điên cuồng phách lối đến mức nào mới nói ra được những lời này?
Tần Tinh và Phương Kiệt bây giờ cảm giác có chút hối hận, tí nữa thế nào Vương Chấn cũng điên lên cho bọn hắn ăn hành ngập mặt, nhất định sẽ mất hết mặt mũi, bất quá…. Vì 1000 tệ nên, nên… đành liều thôi!
“Rất tốt, ngươi đã thành công chọc giận ta.”
Vương Chấn nổi giận, lúc này hắn không nói nhảm nữa, kéo bóng về chỗ vạch ba điểm, phát bóng cho Lý Minh sau đó chạy thẳng về bảng rổ.
Trận đấu bắt đầu!
“Phòng thủ!”
“Coi chừng bọn họ tấn công vạch một điểm”
“Phòng thủ đi phòng thủ đi”
Nhờ có 500 tệ của Lý Phong, mà mọi người trong sân đua nhau hò hét cổ vũ.
Ngay cả Tiết Tình và Tưởng Vận Trúc cũng siết chặt nắm tay, nếu không phải giữ hình tượng thục nữ thì hai người họ cũng đã hò hét cổ vũ cho Lý Phong.
Những học sinh lớp 04 thì lạnh nhạt nhìn nhau, nếu không phải ủng hộ Vương Chấn sẽ làm xấu hình tượng, thì bọn họ đã cổ vũ cho Vương Chấn rồi.
Trong lúc mọi người đang cổ vũ, Lý Minh dẫn bóng đột phá, nhảy, dừng, xoay người lách qua Tần Minh, sau đó dùng sức cổ tay chuyền bóng cho Vương Chấn.
Vương Chấn nhận được bóng, đối diện là Lý Phong đang phòng thủ, hắn nhe răng cười dữ tợn một tiếng, sau đó nhồi bóng qua háng ba lần, rồi đột ngột xoay người, chạy tốc qua mặt Lý Phong!
“Đẹp quá” Lý Minh, Hàn Hổ la lớn cổ vũ.
Bọn người Sử Phi nhịn không được cười lớn :”Phòng thủ kiểu này cũng lớn giọng nói khoác là sẽ cho Vương Chấn ăn hành ngập mặt trong 3 phút”
“Đúng là mắc cười, Lý Phong đứng như khúc gỗ, nếu là ta ta cũng có thể vượt qua hắn”
“Lần này Lý Phong sẽ quê lắm đây!”
Ở bên kia, sắc mặt của Tiết Tình rất nghiêm trọng nói :”Tại sao lại để Vương Chấn qua người dễ dàng như vậy, Lý Phong hắn…Aizz”
Lúc nghe Lý Phong nói 3 phút là thắng Vương Chấn, lại còn dám chấp Vương Chấn phát bóng, thì nàng đã nghĩ Lý Phong công thủ đều tốt, ai ngờ mới lần phát bóng đầu tiên đã bị Vương Chấn cho ăn hành.
Tưởng Vận Trúc lắc đầu cười, nhẹ nhàng nói :”Hi vọng càng lớn thì thất vọng càng lớn, có những người thích để cho kẻ địch hưng phấn xong mới bắt đầu chà đạp.”
Tiết Tình nhíu mày lại, không biết Tưởng Vận Trúc đang nói tới Lý Phong hay là Vương Chấn.
Lúc này có người kinh ngạc, có người lo lắng, có người cười nhạo, ngay lúc này, Vương Chấn bức tốc dậm chân bay thẳng lên rổ, cả người kéo căng hết mức.
“Úp rổ!”
“Lấy đà một bước mà cũng úp rổ được, thể lực quá tốt”
“Không hổ danh là tiểu hoàng đế bóng rổ Kim Kinh, thể lực quá trâu bò”
Lúc mọi người nghĩ là Vương Chấn sẽ úp rổ thành công thì bỗng nhiên Lý Phong quay lại, bật người nhảy lên thật cao.
Ngay lúc Vương Chấn chuẩn bị đưa bóng vào rổ, một bàn lớn xuất hiện từ sau lưng hắn, vỗ mạnh vào trái bóng làm cho trái bóng đập vào bảng rổ.
“Phanh”
Một tiếng vang trầm.
Trong nháy mắt, mọi người im lặng như tờ!
Ngay lúc Lý Phong giành được banh từ tay Vương Chấn và đáp xuống đất, mọi người đồng loạt kinh hô vang trời.
“Trâu bò!”
“Con mẹ, quá mạnh!”
“Đập bóng kinh khủng thật!”
“Có thể chặn cú úp rổ của Vương Chấn !!! Mẹ nó nhất định là ta bị hoa mắt!”
Những người trước đó trào phúng Lý Phong bây giờ há to mồm không dám tin.
Vương Chấn cao gần 2m, lại còn nhảy lên trước, Lý Phong thấp hơn 20cm, nhảy sau Vương Chấn, vậy mà phá được pha úp rổ của Vương Chấn, chuyện này nghĩa là gì?
Nghĩa là tốc độ, sức bật, thể lực của Lý Phong mạnh hơn Vương Chấn rất nhiều!
Quá mạnh!
Ngay cả Tiết Tình cũng lấy tay che miệng sững sờ, dùng ánh mắt lấp lánh những ngôi sao nhỏ nhìn Lý Phong.
Động tác mới vừa rồi của Lý Phong là minh chứng cho thể và mỹ, một sự kết hợp hoàn hảo của sức mạnh và kỹ thuật, quá đẹp!
Lúc mọi người còn đang kinh ngạc, thì Lý Phong đã vượt ra ngoài vòng ba điểm, lùi một bước lấy đà để ném bóng, trái bóng bay xẹt đi, tạo thành một đường con tuyệt mỹ, rơi thẳng vào rổ.
Ghi điểm, Lý Phong 1 : 0 Vương Chấn
Lại là một tràng hoan hô vang lên!
Sắc mặt của Vương Chấn lúc này cực kỳ khó coi.
“Chấn ca, bình tĩnh, phải trả thù.”
“Do chúng ta chủ quan, phải phòng thủ thật tốt, đoạt lại quyền chủ động”
Lý Minh, Hàn Hổ nhao nhao an ủi.
Tần Tinh, Phương Kiệt hưng phấn vỗ tay.
“Hừ, Vương Chấn quá khinh địch, sau lần này hắn chắc chắn sẽ nghiêm túc, Lý Phong sẽ không còn cơ hội nữa”
Sử Phi gằn từng chữ nói.
Hiện tại hắn đã ghét Lý Phong đến mức muốn mất trí, cho dù Lý Phong có làm gì đi nữa, hắn cũng sẽ không tin Lý Phong có thể thắng!
Vương Nguyệt và Trương Thiến nhìn nhau, có thật là do Vương Chấn chủ quan nên Lý Phong mới giành được điểm không ? Không đúng, ngay cả các nàng cũng thấy được Lý Phong thắng Vương Chấn là nhờ thực lực.
Các nàng có một loại dự cảm, đó là Sử Phi lại sắp bị Lý Phong cho ăn trái đắng….